Chương 175: Vĩnh sinh

Trương Anh Hào nhìn huyết quang như ẩn như hiện trên người Diệp Phi Ly, chen vào: "Chúng ta là đối tác, sau khi mạnh lên, cậu không có ý đồ gì mới chứ?"

"Yên tâm, tôi rất hài lòng với cuộc sống hiện tại." Diệp Phi Ly nhận ra ánh mắt của hắn, thu lại huyết quang rồi mới bước vào phòng.

Ba người tự tìm ghế sô pha rồi ngồi xuống.

"Diệp Phi Ly là đối tác của chúng ta, tôi đương nhiên hoan nghênh," Trương Anh Hào chỉ vào Liêu Hành, nói: "Nhưng cái thứ của nợ này, tôi cũng phải chứa chấp sao?"

Lần này Liêu Hành không xem phim nữa, hắn trừng mắt nói: "Ngươi có ý gì? Cái gì gọi là thứ của nợ, lúc ông đây tung hoành khắp Liên Bang thì—"

"Xin hãy chú ý thỏa thuận bảo mật." Giọng của Nữ Thần Công Chính đột nhiên vang lên.

"Được rồi, được rồi, cái quả bom Nano chết tiệt." Liêu Hành bực bội nói.

"Không sao đâu, anh ta là Liêu Hành, người phát minh ra công nghệ dịch chuyển tức thời." Cố Thanh Sơn giới thiệu.

"Thưa ngài." Nữ Thần Công Chính nói.

"Không sao, hai người ở đây không hề có ý định tiết lộ thông tin." Cố Thanh Sơn nói.

Diệp Phi Ly hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của cái tên này, còn Trương Anh Hào thì trợn to mắt, nhìn Liêu Hành chằm chằm, hồi lâu không nói nên lời.

"Ông không chết... 30 năm... Thật đúng là lợi hại..." Hắn lẩm bẩm.

Liêu Hành lại nhìn về phía Cố Thanh Sơn, nói: "Nhóc con, là cậu lôi tôi về, bây giờ chúng ta phải làm gì?"

"Ông đợi một lát." Cố Thanh Sơn lấy quang não cá nhân ra.

Giọng của Nữ Thần Công Chính truyền đến từ quang não: "Thưa ngài Cố Thanh Sơn, báo cáo phân tích nước mưa đã có, không có vấn đề gì cả."

Không có vấn đề? Lẽ ra không phải vậy.

Hắn kinh ngạc nghĩ.

Sau khi Sát Nhân Quỷ xuất hiện, mỗi lần yêu ma xâm nhập vào thế giới này đều thông qua những cơn mưa.

Nước mưa mang theo sức mạnh của một thế giới khác, rơi xuống thế giới này, thấm vào từng tấc đất, và cuối cùng hội tụ sâu trong lòng đất.

Thế giới dần bị nước mưa thay đổi một cách lặng lẽ, cho đến một thời điểm nào đó, mưa mới ngừng rơi.

Mưa tạnh, dị biến sẽ xảy ra.

Đủ các loại dị biến.

Đến mức vào thời mạt thế, hễ thấy trời mưa là mọi người sẽ lập tức gây ra một trận đại bạo loạn.

Cố Thanh Sơn vắt óc suy nghĩ.

Nếu nước mưa không có vấn đề rõ ràng, vậy thì không phải mấy tình huống kia...

Đột nhiên Nữ Thần Công Chính nói: "Thưa ngài Cố Thanh Sơn, một giây trước, tất cả các cơn mưa trên toàn thế giới đã đồng loạt tạnh."

Thời gian ngắn như vậy sao?

Cố Thanh Sơn giật mình, lập tức hiểu ra.

Thôi hỏng rồi, trong mười năm tận thế, lần mưa ngắn nhất chính là khi—

Là cái thứ hung tàn vô cùng đó!

Xong rồi, mình không ngăn được nó rồi!

Đúng lúc này, một giọng nói bỗng nhiên vang lên.

"Hỡi những người bạn đáng kính, Trò chơi Người Bất Tử chính thức bắt đầu."

Nghe qua, giọng nói này dường như đến từ một ông lão nghiêm nghị.

Điều kỳ lạ là, âm thanh này không lớn không nhỏ, không xa cũng không gần, cứ như vang lên từ trong lòng mỗi người.

"Cái gì vậy?" Liêu Hành ngạc nhiên nói.

"Cái quái gì thế này, hình như nó vang thẳng trong đầu mình." Trương Anh Hào căng thẳng nhìn quanh.

Diệp Phi Ly híp mắt, dường như đang cảm nhận điều gì đó, một lúc lâu sau mới nói: "Tác động trực tiếp lên tâm linh, một năng lực vô cùng mạnh mẽ."

Cố Thanh Sơn thở dài một hơi, chán nản ngồi phịch xuống ghế sô pha.

"Cái thứ bẩn thỉu này, quả nhiên là nó."

Hắn khó nhọc thầm nghĩ.

Đối mặt với tình huống kỳ quái như vậy, mọi người đều sững sờ, còn chưa kịp suy nghĩ thì giọng nói kia lại vang lên.

"Hỡi nhân loại của thế giới này, ta là bạn của các ngươi."

"Ngày tận thế đã đến, tai họa không ngừng, vận mệnh của các ngươi tựa như con kiến trong dòng lũ, nhỏ bé mà bất lực."

"Ngươi có muốn thay đổi vận mệnh của mình không?"

"Giãy giụa trong chiến đấu, tiến lên trong giết chóc, chỉ có kẻ mạnh mới có thể sống sót."

Cố Thanh Sơn đấm mạnh một phát xuống bàn, cả cái bàn ầm vang sụp đổ.

"Chết tiệt." Hắn rít lên khe khẽ.

Đây là một trò chơi khét tiếng.

Vào thời mạt thế, toàn bộ nền văn minh của xã hội loài người, vì sự xuất hiện của trò chơi này, đã giảm đi 60% dân số.

Nó chỉ dùng mười ngày để khiến cả thế giới loài người phát điên và chìm trong sa đọa.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Trương Anh Hào nghiêm mặt hỏi.

Cố Thanh Sơn nhìn ba người, nghiêm nghị nói: "Bất kể thế nào, các người tuyệt đối không được chọn 'Có', nghe rõ chưa?"

Hắn vừa dứt lời, giọng nói kia lại vang lên.

"Nếu ngươi là một dũng sĩ, hãy đưa ra lời thách đấu, một khi thách đấu thành công, ngươi sẽ nhận được sức mạnh to lớn—thậm chí là sinh mệnh vĩnh hằng!"

"Trò chơi Người Bất Tử lần thứ nhất, bây giờ bắt đầu nhận đăng ký!"

Câu nói này vừa dứt, trước mặt bốn người, một dòng chữ lớn đột nhiên hiện ra.

"Ngươi có muốn nhận được sinh mệnh vĩnh hằng, trở thành một sự tồn tại bất tử bất diệt không?"

"Có/Không."

Dòng chữ lớn cứ thế lơ lửng giữa không trung, dường như đang chờ đợi, lại như đang mời gọi.

Cảnh tượng này xuất hiện ở mọi nơi có con người tồn tại trên khắp hành tinh.

Cố Thanh Sơn sắc mặt xám ngoét, thở dài.

Không sai, thứ có thể khiến toàn bộ nhân loại quên hết tất cả để điên cuồng theo đuổi, chỉ có sinh mệnh vĩnh hằng.

Cố Thanh Sơn đột nhiên cao giọng, quát lớn: "Nghe đây, tất cả chọn 'Không' cho tôi, ai chọn 'Có', đừng trách tôi lập tức trở mặt không nhận người quen!"

Ba người liếc hắn một cái, rồi lại nhìn nhau.

Trương Anh Hào và Diệp Phi Ly đồng thời chọn "Không".

Liêu Hành nhìn lựa chọn của họ, do dự một lúc rồi cũng chọn "Không".

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Trương Anh Hào lúc này mới hỏi.

"Tôi có linh cảm không tốt lắm, cứ xem tiếp đi." Cố Thanh Sơn chậm rãi nói.

Trương Anh Hào gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Linh cảm là một thứ rất khó nói, linh cảm của người thường chẳng là gì, nhưng các chức nghiệp giả mạnh mẽ thường có thể nhìn thấy những kẽ hở của vận mệnh, chỉ cần có linh cảm thì thường là khá chuẩn.

Giọng ông lão kia lại vang lên: "Nhóm người đầu tiên muốn trở thành người bất tử đã lựa chọn xong."

"Người dự thi được rút ngẫu nhiên từ thế giới này, tổng cộng 17961 người."

"Sau trận chiến khốc liệt, chúng ta sẽ chọn ra người chiến thắng cuối cùng."

"Người chiến thắng sẽ nhận được tư cách vĩnh sinh."

"Tất cả khán giả, chỉ cần nhắm mắt là có thể quan sát trận đấu thử thách sinh tồn này."

"Bây giờ, trận đấu đầy kịch tính sắp bắt đầu!"

Mấy người bất giác nhắm mắt lại.

Một hình ảnh lặng lẽ hiện ra trước mắt tất cả mọi người.

Đó là một đấu trường cổ đại.

Đấu trường vốn yên tĩnh không một tiếng động, đột nhiên, trên võ đài được xây bằng đá, hơn một vạn người lập tức xuất hiện.

Họ đứng đông nghịt, nhưng chỉ chiếm một phần ba diện tích võ đài.

Bên dưới võ đài là vực sâu không thấy đáy.

Trên khán đài của toàn bộ đấu trường, không một bóng người.

"A?"

"Là thật à."

"Chuyện gì thế này, mình thật sự vào trận đấu thử thách rồi sao?"

"Mình chỉ bấm bừa thôi mà..."

"Oa, ngầu thật."

"Kỳ lạ, vào rồi thì không ra được."

"Thật sự có thể có được vĩnh sinh sao?"

"Tôi muốn về."

"Đáng sợ quá."

"Có ma à."

Mọi người xôn xao bàn tán, một số ít cảm thấy sợ hãi, nhưng nhiều người lại tỏ ra phấn khích, cảm thấy mới lạ với những gì mình đang trải qua.

Dù sao thì tận thế cũng đã đến, thế giới đã sớm khác xưa.

Chính phủ các nước mỗi ngày đều cảnh báo vị trí hải thú đổ bộ, trên tin tức thường xuyên xuất hiện hình ảnh những con hải thú cao bằng mấy chục tầng lầu.

Còn có những thứ như Cật Nhân Quỷ, Sát Nhân Quỷ, cứ thế công khai xuất hiện trước mắt mọi người, giao chiến ác liệt với Giáp Máy Chiến Đấu và các chức nghiệp giả.

Lúc này có chuyện kỳ quái hơn xảy ra, mọi người cũng không phải là hoàn toàn không thể chấp nhận.

Trên võ đài có cảnh sát, bác sĩ, côn đồ, bà nội trợ, học sinh, và cả chức nghiệp giả, gần 18 nghìn người, đủ mọi thành phần, ngành nghề nào cũng có.

Mọi người đứng đó, kết bạn với nhau, trao đổi quan điểm, chờ đợi những thay đổi tiếp theo.

Giọng nói già nua lại vang lên.

"Quy tắc trò chơi: Sống sót đến cuối cùng, trở thành vị vua duy nhất."

Câu nói này vừa thốt ra, không ít người như có điều suy nghĩ, nhiều người hơn thì biến sắc.

"Có ý gì, ông nói là chỉ có một người được sống sót sao?" Có người hét lớn.

Giọng nói già nua không trả lời, chỉ tiếp tục đọc.

"Thời gian trò chơi là 1 giờ."

"Chúc mọi người chơi vui vẻ."

"Bây giờ, trận đấu thử thách bắt đầu!"

Giọng nói già nua biến mất.

Một vài người lanh lợi lập tức rời khỏi đám đông, chạy ra xa.

Những người ngây thơ còn lại vẫn đứng tại chỗ, không biết phải làm sao.

Đề xuất Voz: (Chuyện tình cảm 99%) Mùa hè năm ấy
BÌNH LUẬN