Chương 206: Tô Tuyết Nhi

Trên quang não hiện ra ảnh của Anna, cùng với một loạt thông tin về cô ấy.

Tô Tuyết Nhi nhìn rất lâu, lẩm bẩm: “Tiến giai Ngũ Hành Tứ Đoạn sớm hơn mình rất nhiều, sở hữu Thiên Tuyển Kỹ hệ thần bí, thân phận lại cao quý...”

“Còn từng cứu mạng mình.”

Tô Tuyết Nhi đau đớn lắc đầu, tự nhủ: “Mình đúng là không bằng cô ấy.”

Nước mắt tuôn rơi, hòa cùng những lời nói khổ sở.

“Không chỉ mạnh hơn mình, mà còn muốn đi tìm anh Thanh Sơn là có thể đi ngay...”

“Còn mình thì ngay cả việc rời khỏi nhà cũng không làm được.”

“Haizz, thật là một sự thất bại thảm hại...”

Đúng lúc này, một giọng nữ đầy khẩn trương từ xa vọng tới.

“Tất cả con cháu dòng chính của Cửu phủ đều đang đợi con, vậy mà con lại trốn ở đây.”

Tô phu nhân xách váy bước nhanh tới, vẻ mặt có phần lo lắng.

“Tuyết Nhi, con lớn rồi, còn giở cái tính trẻ con gì ra vậy.”

Tô Tuyết Nhi lau nước mắt, nói: “Con đâu có giở tính trẻ con, mẹ.”

Tô phu nhân chất vấn: “Vậy con nói xem, tại sao con không chịu ra ngoài gặp mọi người?”

Tô Tuyết Nhi làm như không nghe thấy, mắt vẫn dán chặt vào màn hình, vô thức chuyển hình ảnh về lại giao diện truyền thông.

Ánh mắt cô dừng lại trên người Anna và Cố Thanh Sơn, hồi lâu không rời đi.

Bà đợi một lúc lâu, nhưng không thấy con gái trả lời, cuối cùng cũng mất dần kiên nhẫn.

“Tuyết Nhi, nếu con còn không ra ngoài, mẹ sẽ khóa thẻ của con, xem con còn lấy gì để cứu tế đám dân nghèo hôi hám đó nữa.”

Tô Tuyết Nhi tắt quang não cá nhân, quay đầu lại, nhìn thẳng vào mẹ mình.

“Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy?” Cô hỏi.

“Mẹ nghĩ gì ư? Mẹ còn muốn hỏi con nghĩ gì đấy!” Tô phu nhân bực bội nói, “Tất cả những tài năng trẻ tuổi danh tiếng nhất của Cửu phủ đều ở đây, mặc cho con lựa chọn, vậy mà con lại không chịu ra mặt.”

“Bọn họ chẳng qua chỉ đến vì Sí Thiên Sứ, mà Sí Thiên Sứ là kiệt tác của anh Thanh Sơn, nhưng mẹ lại xem thường anh ấy, tại sao vậy ạ?” Tô Tuyết Nhi khó hiểu hỏi.

“Haizz... Mẹ không xem thường cậu ta, chỉ là con bắt buộc phải gả cho người của dòng chính Cửu phủ.”

“Tại sao?”

Tô phu nhân vô thức né tránh chủ đề này, nói: “Những người mà mẹ và cha con mời đến đều ủng hộ chúng ta. Nếu liên hôn thành công, họ sẽ ủng hộ cha con trở thành gia chủ đời tiếp theo của nhà họ Tô.”

“Mẹ, hai người làm vậy, ông nội sẽ thất vọng đấy.”

“Đừng nhắc đến lão già đó nữa, đến giờ này mà vẫn chưa chết, đúng là xui xẻo.” Tô phu nhân nói.

Tô Tuyết Nhi đứng dậy, từng bước tiến đến trước mặt Tô phu nhân, nói: “Mẹ, con có một đề nghị.”

“Con ư? Ha ha, thôi đi, lúc mẹ học cách tính kế người khác, con còn chưa biết gì đâu.”

“Chính vì vậy, nên có một chuyện, mẹ mãi mãi không hiểu được.”

Tô phu nhân quan sát con gái, luôn cảm thấy hôm nay cô có gì đó khác với mọi ngày.

Tô Tuyết Nhi lên tiếng: “Hai người đang tìm kiếm sự ủng hộ từ bên ngoài khắp nơi, nhưng lại quên mất một điều quan trọng nhất.”

“Chuyện gì?” Tô phu nhân biến sắc.

“Nếu bản thân đủ mạnh, thì vốn không cần phải bán con gái để đổi lấy quyền lực tạm bợ.”

Tô phu nhân nghiêm giọng: “Con nói cái gì vậy! Cái gì mà bán con gái! Bọn ta làm tất cả đều là vì tốt cho con.”

“Tốt cho con?”

“Đương nhiên,” Tô phu nhân kích động đến mức giọng cũng thay đổi, “Cha con sắp nắm quyền nhà họ Tô, còn con, với tư cách là tiểu thư danh giá được chú ý nhất, sẽ được gả cho người con cháu ưu tú nhất của Cửu phủ, như vậy có gì không tốt?”

Tô Tuyết Nhi vặn lại: “Ngay cả việc mình muốn làm gì cũng không được quyết định, vậy thì có gì tốt?”

Tô phu nhân đã nổi giận, lớn tiếng nói: “Con nghĩ cho kỹ đi, trong lịch sử có mấy tiểu thư danh giá được như con, có thể tùy ý lựa chọn trong số tất cả con cháu dòng chính của Cửu phủ? Con còn không hài lòng sao?”

“Đến lúc đó, nhà họ Tô chúng ta sẽ trở thành gia tộc quyền thế nhất trong Cửu phủ!”

“Không, mẹ, mẹ bị ám ảnh rồi, thứ quyền lực này đều là hư ảo, không đáng tin cậy.”

Tô Tuyết Nhi lắc đầu, nói tiếp: “Ngoài việc tính kế người khác, hai người chẳng có tài năng thực sự nào cả, tu vi của bản thân lại càng kém cỏi không đáng kể. Vì vậy ông nội mới luôn do dự, không biết có nên để hai người kế thừa vị trí gia chủ hay không.”

Tô phu nhân lại cười đắc thắng: “Tiếc là dòng chính của nhà họ Tô chúng ta chỉ còn lại mỗi cha con là con trai độc nhất. Lão gia tử dù có muốn sửa gia phả để tìm người khác kế vị thì về mặt thủ tục cũng không kịp nữa rồi.”

Tô Tuyết Nhi gật đầu, giọng đầy phẫn nộ: “Đúng vậy.”

“Thôi được rồi, con vẫn nên đi thăm ông nội một chút.”

Tô Tuyết Nhi không thèm để ý đến tiếng gọi của Tô phu nhân nữa, đi thẳng ra khỏi đài tu luyện.

Cô đi xuyên qua sân, băng qua sảnh khiêu vũ và đám đông ồn ào, trên đường đi cũng chẳng buồn để tâm đến những gã đàn ông đến bắt chuyện.

“Chị, chị đi đâu vậy?”

Một người đàn ông bước tới, nắm lấy cổ tay cô.

Tô Tuyết Nhi nhìn lại, thì ra là công tử của nhị phòng nhà họ Tô, Tô Văn.

“Tôi đi thăm ông nội. Hơn nữa, trong một dịp thế này, hành động của cậu có phải là không thích hợp lắm không?” Tô Tuyết Nhi cau mày nói.

Tô Văn buông tay, cười gượng nói: “Tại chị mãi không xuất hiện, làm mấy người bạn của em phải đợi lâu rồi.”

Hắn chỉ về một nơi phía sau lưng, chỗ mấy vị công tử nhà quý tộc đang đứng.

“Đi với em ra gặp mọi người một chút đi, dù sao thì ai cũng đến đây vì chị cả.”

“Không được, chị còn có việc.”

Tô Tuyết Nhi quay người rời đi.

“Chị đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt,” Tô Văn đút hai tay vào túi quần, thản nhiên nói, “Nếu chị không đi, mấy cô gái mà chị cứu tế kia, em sẽ ném hết bọn họ đến một nơi nào đó.”

Tô Tuyết Nhi khựng lại.

Cô từ từ quay đầu lại, nhìn người em trai của mình.

Tô Văn quay đầu lại, mỉm cười gật đầu với những người kia, ra hiệu rằng sẽ giải quyết xong ngay.

“Chị, đi theo em.”

Tô Văn quay người đi được hai bước.

Tô Tuyết Nhi im lặng, không nhúc nhích.

Tô Văn thấy vậy thì hơi mất kiên nhẫn, quay lại nói: “Ra mắt một chút, nói vài câu, nhảy với họ vài bản thôi mà, chị còn do dự cái gì?”

Tô Tuyết Nhi vẫn không động.

Cô bỗng đưa tay lên, xoa đầu mình.

Như thể đang bắt chước lại khoảnh khắc nào đó, khi có một người đã từng dịu dàng xoa đầu cô.

“Lạ thật, mẹ cũng vậy, mà em cũng vậy.”

Tô Tuyết Nhi đột nhiên lên tiếng.

Cô không ngừng lắc đầu, như đang phủ nhận điều gì đó.

“Chẳng lẽ vì tôi cứu tế người nghèo, nên mọi người nghĩ có thể dùng chuyện đó để khống chế tôi sao? Chúng ta không phải là người thân à?”

Tô Văn bật cười, ra hiệu về phía sau.

Lập tức có một tên thuộc hạ bước lên.

“Thiếu gia.”

“Ừm, chuyện này là do ngươi phát hiện ra, giờ ngươi dẫn người đi, đưa mấy cô gái đó đến cái ‘nơi tốt’ kia đi.”

Tô Văn quay đầu nhìn Tô Tuyết Nhi: “Cho đến khi Đại tiểu thư của chúng ta chịu đi gặp bạn bè với tôi thì thôi.”

Tô Tuyết Nhi ngơ ngác hỏi: “Em trai, tại sao em phải ép chị?”

“Là chị ép em làm vậy.”

Tô Văn nắm chắc phần thắng trong tay, cười đắc ý, ra lệnh cho thuộc hạ: “Đi đi, làm ngay lập tức.”

Tên thuộc hạ vâng lời, định quay người đi ngay.

“Phụt!”

Một tiếng động khô khốc vang lên, máu tươi bắn tung tóe trên sàn nhà trắng muốt, trông vô cùng đáng sợ.

Sảnh chính của phủ đệ nhà họ Tô tôn quý đã trải qua không biết bao nhiêu năm tháng, chưa từng vấy bẩn, vậy mà hôm nay lại bị máu tươi thấm đẫm.

Ngực tên thuộc hạ thủng một lỗ lớn, hắn ngã xuống đất, chết ngay tại chỗ.

Cả sảnh tiệc vang lên những tiếng la hét thất thanh.

Tô Tuyết Nhi thu tay về, lặng lẽ rơi nước mắt.

“Tại sao các người lại ép tôi?” Cô lại lẩm bẩm như nói mê.

Tô Văn chết sững tại chỗ.

Hắn chưa bao giờ thấy chị mình ra tay, cũng biết rằng chị ấy chưa từng giết bất cứ sinh vật sống nào.

Vậy mà bây giờ, cô đã giết một người ngay trước mặt tất cả mọi người.

Tô Tuyết Nhi đưa hai tay lên ôm mặt, lặng lẽ khóc trong giây lát.

Khi cô ngừng nức nở, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp một lần nữa, vẻ bi thương đã hoàn toàn biến mất...

✺ Dịch VN độc quyền - Vozer . vn ✺

Đề xuất Voz: Hối hận vì lấy vợ sớm
BÌNH LUẬN