Chương 423: Thế giới dung hợp

Phản ứng liên tiếp của Hắc Khuyển khiến Cố Thanh Sơn thầm lấy làm lạ.

Đúng là một con chó kỳ quái...

Cố Thanh Sơn không chờ đợi nữa, quay trở về thân thể của mình.

Hắn mở mắt ra.

Đã thấy Ngũ sắc Pháp Tắc Tuyến vẫn đang nằm yên trong tay.

Mấy người còn lại lập tức phản ứng.

"Thế nào rồi?" Trương Anh Hào trầm giọng hỏi.

Nơi xa, ngài Tổng thống và nữ vương Varona cũng đứng dậy.

"Mọi thứ thuận lợi." Cố Thanh Sơn nói.

"Cố Thanh Sơn!"

Anna thét lên một tiếng chói tai, từ trên ghế salon đứng bật dậy rồi bay nhào tới.

Nàng ôm chặt lấy Cố Thanh Sơn.

"Sao thế này, tôi vẫn ổn mà." Cố Thanh Sơn cười nói.

"Hừ! Tô Tuyết Nhi đã ôm được, cớ gì em lại không được ôm!" Đôi mắt xinh đẹp của Anna trừng lên, nói.

Mặt nàng dần đỏ ửng, ngay cả vành tai cũng hơi ửng hồng.

—— Tô Tuyết Nhi chắc chắn không biết, hành động của mình sẽ dẫn đến màn trả đũa thế này.

Nếu cô ấy biết được chuyện hôm nay, không biết sẽ dùng phương pháp gì để đả kích Anna nữa.

Ngài Tổng thống mỉm cười, xoay người nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Nữ vương Varona xoa trán lắc đầu.

"Được rồi, chúng ta làm chuyện chính trước đã." Cố Thanh Sơn vỗ nhẹ vào lưng Anna, nói.

"À." Anna lúc này mới buông hắn ra.

Cố Thanh Sơn bèn đứng dậy, cầm Ngũ sắc Pháp Tắc Tuyến ra khỏi phòng.

Hắn đứng trên sân hiên lộ thiên giữa sườn núi, ném Pháp Tắc Tuyến ra ngoài.

Pháp Tắc Tuyến tan vào hư không.

Dần dần, nó tựa như băng tuyết tan chảy, hoàn toàn biến mất.

"Như vậy là được rồi sao?" Cố Thanh Sơn cũng có chút không chắc chắn.

Hắn dứt khoát hỏi: "Công Chính Nữ Thần, thế giới có xảy ra biến hóa gì không?"

Quang não cá nhân trong túi hắn sáng lên.

Công Chính Nữ Thần đáp: "Thưa ngài, hành tinh đang xảy ra biến hóa."

"Biến hóa gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Đường kính hành tinh đang dài ra, hành tinh đang phình to hơn!"

"Nói cách khác, thế giới đang trở nên lớn hơn, bao la hơn? Khí hậu có biến đổi gì không? Có tai họa nào xảy ra không?" Cố Thanh Sơn vội vàng hỏi.

"Hiện tại mọi thứ đều rất bình thường, đây thật sự là không thể tưởng tượng nổi, đã vượt ra ngoài phạm vi hiểu biết của tôi." Công Chính Nữ Thần nói.

Đột nhiên, Cố Thanh Sơn cảm ứng được điều gì đó.

Hắn nhắm mắt lại, tinh tế cảm nhận.

Rõ ràng mình không hề tu hành.

Thế nhưng linh lực quanh thân lại đang tăng trưởng mãnh liệt.

Vốn dĩ sau khi tiến giai thành Hóa Thần hậu kỳ, toàn thân linh lực vẫn đang trong quá trình xao động.

Giờ khắc này, hắn cảm thấy linh lực toàn thân ổn định mà tràn đầy.

Dường như có thể thử đột phá cảnh giới Phong Thánh?

Cố Thanh Sơn chợt nhớ lại lời nói của cái thi thể khổng lồ trăm nghìn năm.

"Khi một thế giới bị một thế giới khác dung hợp, sinh linh của thế giới kia sẽ mạnh lên."

Cố Thanh Sơn yên lặng gật đầu.

"Sự biến đổi của hành tinh đã dừng lại chưa?" Hắn hỏi.

"Chưa, hành tinh vẫn đang từ từ lớn hơn, địa hình và kết cấu vốn có vẫn duy trì ổn định một cách kỳ diệu, đồng thời xuất hiện thêm rất nhiều vùng đất hoang vu không người ở." Công Chính Nữ Thần nói.

Cố Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra, sự dung hợp của hai thế giới vẫn đang tiếp diễn.

Có điều quá trình này xem như khá bình ổn.

Hắn đột nhiên ý thức được một chuyện.

Bây giờ phải giải quyết ngay vấn đề của Thất Thải Trường Mâu!

Bằng không, một khi sự dung hợp giữa hai thế giới hoàn thành, Thất Thải Trường Mâu sẽ giết sạch sinh linh của Nhân Gian giới!

"Mọi người chờ tôi một chút, chuyện ở Hoàng Tuyền vẫn chưa giải quyết xong, rất gấp!"

Hắn nói xong, sải bước quay về phòng, khoanh chân ngồi xuống, lần nữa bắt đầu bấm niệm pháp quyết.

Bí pháp: Phong Thi Chuyển Âm.

Bí pháp: Hồn Quy Khứ Lai.

Mọi người theo vào phòng.

Diệp Phi Ly không nhịn được hỏi: "Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Cố Thanh Sơn bấm xong hai đạo pháp quyết, đáp: "Có lẽ sau khi cậu chết, sẽ không cần phải đi đến thế giới khác nữa."

Nói xong, hắn lại một lần nữa tiến vào trạng thái tử vong.

Không một chút dừng lại, hắn xuyên qua dòng loạn lưu hư không, qua hang động tối tăm, tiến vào thế giới Hoàng Tuyền.

Bên trong Huyết Hải Địa Ngục, Sơn Nữ đang lo lắng chờ hắn.

"Thế giới Hoàng Tuyền đang xảy ra biến đổi chưa từng có, nhưng ta không biết đó rốt cuộc là gì." Sơn Nữ nói.

"Không sao, đây là cơ hội của chúng ta."

"Cơ hội?"

"Đúng vậy, ta muốn nhờ cô xác nhận một chút, bây giờ cô có thể dùng thần thông kia không?" Cố Thanh Sơn nói.

"Thần thông? Thần thông gì?" Sơn Nữ hoàn toàn không hiểu Cố Thanh Sơn đang nói gì.

"Thần Sơn hộ giới!"

Sơn Nữ nhắm mắt một lát, kinh ngạc nói: "Bây giờ Đại Thiết Vi Sơn quả thật có thể bị ta thay đổi!"

"Tốt quá rồi." Cố Thanh Sơn nói.

Đây mới thật sự là ánh rạng đông!

Chỉ nghe Sơn Nữ lẩm bẩm: "Đúng vậy, bây giờ quả thật có thể thay đổi Đại Thiết Vi Sơn, nhưng thời gian rất ngắn, chỉ có mười hơi thở."

"Gấp như vậy sao! Nhanh lên! Để ta!" Cố Thanh Sơn nói.

Sơn Nữ liếc hắn một cái, cắn răng, hóa thành trường kiếm.

Đại Thiết Vi Sơn bảo vệ sáu thế giới, nếu lúc này Cố Thanh Sơn xảy ra sai sót gì, Loạn Kiếp chi phong sẽ lập tức tràn vào.

Như vậy, sáu thế giới sẽ theo đó mà hủy diệt!

Nhưng vào giây phút cuối cùng, nàng quyết định tin tưởng Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn nắm chặt Lục Giới Thần Sơn Kiếm, cả người đứng sững lại.

Hắn bỗng nảy sinh một ảo giác.

Mình chính là một ngọn núi.

Đại Thiết Vi Sơn.

Toàn bộ thế giới Hoàng Tuyền đều hiện ra trước mắt hắn.

Lục đạo thế giới đều nhận được sự che chở của mình.

Trong lòng Cố Thanh Sơn dâng lên một sự giác ngộ.

Mình có thể dùng ý niệm để thay đổi hình thái của Đại Thiết Vi Sơn.

Giọng Sơn Nữ vang lên: "Công tử, còn bảy hơi thở, muốn làm gì với Thần Sơn thì xin hãy nhanh lên!"

"Được."

Cố Thanh Sơn thử thả thần niệm ra, cẩn thận lướt qua từng tấc đất của ngọn núi này.

Thông suốt không chút trở ngại.

Cố Thanh Sơn lại điều khiển thần niệm, thăm dò vào sâu bên trong Đại Thiết Vi Sơn.

Cả ngọn núi bắt đầu thay đổi hướng đi của dãy núi theo ý muốn của hắn.

Thung lũng nhanh chóng hình thành, ngọn núi hiểm trở hóa thành đất bằng, sườn dốc lại biến thành đỉnh cao, mọi thứ thuận buồm xuôi gió.

Hóa ra là điều khiển như thế này, Cố Thanh Sơn thầm nghĩ.

Còn lại năm hơi.

Không thể kéo dài thêm nữa!

Cố Thanh Sơn tập trung thần niệm vào đỉnh Đại Thiết Vi Sơn.

Rất nhanh, hắn đã phát hiện ra vị trí của Thất Thải Trường Mâu.

Ngọn trường mâu vẫn luôn cắm trên một khối nham thạch khổng lồ.

Còn lại bốn hơi thở!

Cố Thanh Sơn bắt đầu hành động.

"... Chưa đủ, vẫn phải tích tụ thêm." Hắn khẽ quát.

Thất Thải Trường Mâu cắm trên khối nham thạch khổng lồ kia, không hề nhúc nhích.

Giờ khắc này, Cố Thanh Sơn vẫn đang chuẩn bị.

Giờ khắc này, Thất Thải Trường Mâu đang lặng lẽ cảm nhận sự biến hóa của thế giới, đối với việc Cố Thanh Sơn đang làm, nó hoàn toàn không hay biết.

Ba hơi.

Một gã Người Khổng Lồ Sơn Phong cao mười trượng xuất hiện trên đỉnh núi.

Hai hơi.

Người Khổng Lồ Sơn Phong cúi người, dùng đôi bàn tay khổng lồ hình thành từ nham thạch, một tay chộp lấy Thất Thải Trường Mâu.

Thất Thải Trường Mâu lập tức phản ứng.

Nó bắn ra vô tận ảo ảnh trường mâu bảy màu, đâm tới tấn công Người Khổng Lồ Sơn Phong.

Nhưng vô dụng.

Không một tồn tại nào có thể phá hủy Đại Thiết Vi Sơn.

Ngọn Thần Sơn này tạo thành toàn bộ thế giới Hoàng Tuyền.

Ngay cả Loạn Kiếp chi phong hủy diệt tất cả thế giới và mọi tồn tại cũng bị Đại Thiết Vi Sơn chặn lại, huống chi là sức mạnh của một ngọn trường mâu?

Hơi thở cuối cùng!

"Đi!"

Cố Thanh Sơn hét lớn một tiếng.

Nương theo tiếng hét của hắn, Người Khổng Lồ Sơn Phong đột nhiên ném mạnh Thất Thải Trường Mâu ra ngoài.

—— Vù!

Âm thanh không khí bị ma sát kịch liệt trở nên vang dội, vang vọng khắp bầu trời.

Thất Thải Trường Mâu hóa thành một đạo tàn ảnh, bay ra khỏi Đại Thiết Vi Sơn.

Nó bay ra khỏi thế giới Hoàng Tuyền, hướng về phía sau Đại Thiết Vi Sơn.

Phía sau ngọn núi là vách đá vạn trượng, là khu vực bên ngoài Lục Giới.

Hết giờ!

Thần Sơn hộ giới kết thúc.

Người Khổng Lồ Sơn Phong dần chìm vào ngọn núi, một lần nữa hóa thành Thần Sơn ngàn năm lặng im.

Sơn Nữ hiện thân từ trường kiếm, thất thần lẩm bẩm: "Đúng vậy, bên ngoài Đại Thiết Vi Sơn là Loạn Kiếp chi phong vô cùng vô tận, ngay cả thế giới cũng không thể may mắn thoát khỏi trong Loạn Kiếp, huống chi là một món binh khí."

Cố Thanh Sơn lau mồ hôi trán, thở phào một cái.

"Vì nó mạnh như vậy, lại là một tồn tại không phân biệt địch ta, chúng ta cứ ném nó ra ngoài thế giới, để nó đi đối kháng với Loạn Kiếp chi phong."

"Cho dù nó có thể bình an vô sự trong Loạn Kiếp, cũng không thể quay lại đối phó Hoàng Tuyền được nữa." Cố Thanh Sơn nói.

Mọi nguy cơ đã được giải trừ.

Những kẻ muốn hủy diệt Địa Ngục, chiếm lĩnh nhân gian đã chết một phần, một phần bị sáp nhập.

Yêu ma và Ma Thần trải rộng toàn bộ thế giới Hoàng Tuyền đã chết sạch.

Thất Thải Trường Mâu bị ném ra khỏi Lục đạo thế giới.

Toàn bộ thế giới Hoàng Tuyền chìm vào sự yên tĩnh chưa từng có.

Tít, tít, tít!

Âm thanh của máy tính công đức cá nhân vang lên bên tai mỗi một vong hồn trong Địa Ngục.

"Bắt đầu tính toán công đức." Giọng nói máy móc vang lên.

...

Một nơi khác.

Thất Thải Trường Mâu bay ra khỏi Lục đạo thế giới.

Nó bay về phía một vùng hỗn độn.

Một luồng gió màu xám lặng lẽ xuất hiện.

Ngọn gió va vào ngọn trường mâu.

Keng!

Một tiếng vang kinh thiên động địa.

Ngọn trường mâu diệt thần đồ ma lập tức bị ngọn gió đánh bay.

Luồng gió kia sinh ra một lực lượng khổng lồ, khiến Thất Thải Trường Mâu xuyên qua hư không với tốc độ mà con người không thể nào hiểu nổi.

Đúng vậy, đây là Loạn Kiếp chi phong.

Loạn Kiếp chi phong có thể xóa sổ cả một thế giới!

Lại một luồng gió nữa xuất hiện.

Gió dần hiện ra, đồng thời ngày càng lớn hơn.

Ngọn gió gào thét đâm vào thân mâu, đánh nó lộn nhào trên không.

Thất Thải Trường Mâu bị ngọn gió bao bọc, liên tục không ngừng chịu đựng va đập.

Ngọn trường mâu nổi giận, không cam chịu yếu thế mà bắn ra những ảo ảnh bảy màu, va chạm với ngọn gió.

Bang! Bang! Bang! Bang! Bang! Bang!

Cuộc đối kháng kéo dài.

Ảo ảnh bảy màu trên trường mâu không hề suy giảm.

Nó và Loạn Kiếp chi phong đều là những tồn tại hung hãn gần như vô địch.

Mâu và phong cứ thế đối kháng không ngừng, bay về phương hướng mà sinh linh vĩnh viễn không thể nào đến được.

Thời gian và không gian trong trạng thái gần như vạn kiếp hủy diệt này đã không thể dùng để đo lường bất cứ thứ gì.

Tựa như đã trôi qua vạn năm, lại dường như chỉ là một khoảnh khắc.

Cũng không biết đây là nơi nào.

Mâu và phong vẫn đang đối kháng.

Bỗng nhiên, có một giọng nói vang lên.

"Ồ? Ở đây có một cây thương."

Vừa dứt lời, một bàn tay vươn ra, tóm lấy Thất Thải Trường Mâu...

Đề xuất Voz: [Kể chuyện] Những chuyện éo le thực tế
BÌNH LUẬN