Chương 5: Trở về
Cố Thanh Sơn cảm nhận một chút, phát hiện linh lực trong đan điền quả thực đã lớn mạnh hơn một ít.
Cây cung trên tay dường như cũng nhẹ đi, đây là ảo giác do sức mạnh cơ thể tăng lên mang lại.
Cố Thanh Sơn hài lòng gật đầu, liếc nhìn đồng hồ cát trên giao diện điều khiển.
Cát trong đồng hồ đã chảy hết.
Ngay sau đó, một dòng chữ nhỏ nhanh chóng xuất hiện giữa giao diện.
"Người chơi Cố Thanh Sơn đã ở thế giới khác đủ 24 giờ, sắp trở về thế giới thật."
"Tất cả trang bị đã được cất vào túi trữ vật, khi cần có thể lấy ra lần nữa."
"Bắt đầu trở về."
Một cơn choáng váng nhẹ ập đến.
Cố Thanh Sơn mở mắt ra, phát hiện dưới chân là tấm thảm lông mềm mại và quý giá, mình đang quỳ một chân trên đất, hướng về phía cô gái xinh đẹp ở phía trước.
Khung cảnh trong lễ đường được bài trí vô cùng xa hoa, giống như một nơi giao tế của giới thượng lưu.
Điều duy nhất không hài hòa chính là, giữa những vũ khúc du dương, thư thái lại xen lẫn tiếng reo hò cổ vũ ồn ào.
"Đến với nhau đi, đến với nhau đi!"
"Đồng ý đi!"
"Cậu nhóc, mau nói đi chứ!"
Từng tiếng hét vang lên không ngớt.
Có người từ sau lưng vỗ mạnh vào vai Cố Thanh Sơn, nói: "Thanh Sơn, cố lên, mạnh dạn nói ra lời từ đáy lòng đi!"
Cố Thanh Sơn quay đầu lại nhìn.
Là Trương Dã, bạn thân thời cao trung của hắn.
Cố Thanh Sơn nhìn quanh bốn phía, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người cô gái đối diện.
Nàng quả nhiên mặc gì cũng đẹp, dù không đeo bất kỳ trang sức nào, chỉ mặc một chiếc váy dài trắng tinh cũng đủ khiến người ta nhận ra ngay giữa đám đông.
Tô Tuyết Nhi.
Nữ thần của trường cao trung tư thục Quý Tộc quận Trường Ninh.
Hòn ngọc quý trên tay của Tô thị thế gia, gia tộc đứng đầu trong chín đại thế gia của Liên Bang.
Cố Thanh Sơn nhắm mắt lại, rồi mở ra lần nữa.
Cô gái trước mắt vẫn ở đó.
Mình thật sự đã trở về rồi.
Trở về thời khắc khắc cốt ghi tâm này.
"Tô Tuyết Nhi, Cố Thanh Sơn có lời muốn nói với cậu!"
"Đúng vậy, cậu ấy đã chuẩn bị rất lâu, muốn nói ra lời trong lòng với cậu đấy."
"Cố Thanh Sơn, cậu nói đi, bọn này đều ở đây làm chứng."
Trong đám người, lại có kẻ không ngừng la ó.
Thấy Cố Thanh Sơn vẫn im lặng không nói, Tô Tuyết Nhi cuối cùng cũng lên tiếng.
"Cố Thanh Sơn, rốt cuộc cậu muốn nói gì?"
Nữ thần vừa mở lời, tất cả mọi người đều im lặng.
Ai cũng muốn xem thử, liệu Cố Thanh Sơn có thật sự tỏ tình trong buổi vũ hội tốt nghiệp hôm nay như lời đồn hay không.
Cố Thanh Sơn nén lại cảm xúc dâng trào trong lòng, mỉm cười đứng dậy nói: "Tô Tuyết Nhi, tôi chân thành hy vọng cậu có thể đồng ý với tôi một chuyện."
"Chuyện gì?" Trong đôi mắt long lanh của cô gái ánh lên những cảm xúc phức tạp.
Cố Thanh Sơn nghiêm mặt nói: "Cậu có thể đồng ý với tôi, tối mai ghé qua quầy đồ nướng của tôi, nếm thử món thịt nướng tôi làm không?"
Tô Tuyết Nhi ngẩn ra.
Mấy kẻ đang la ó cũng ngẩn ra.
Đám người vây xem đều sững sờ.
"Thịt nướng? Chỉ là thịt nướng thôi sao? Không có chuyện gì khác à?" Tô Tuyết Nhi nghi ngờ mình nghe nhầm.
"Đương nhiên, tôi giỏi nhất hai việc, thao tác cơ giáp thì cậu đã thấy rồi, còn lại là nấu nướng," Cố Thanh Sơn nhún vai, "có muốn thử tay nghề của tôi không?"
Tô Tuyết Nhi mở to đôi mắt xinh đẹp, nhìn quanh đám đông rồi nói: "Nhưng bạn thân của cậu, Trương Dã, nói rằng cậu muốn với tôi..."
Cố Thanh Sơn ngắt lời nàng: "Tôi chưa từng nói với cậu ta bất cứ điều gì."
"Vậy sao? Hóa ra tất cả những chuyện này không phải ý của cậu à." Tô Tuyết Nhi dường như thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng nở nụ cười.
Lúc này, một nam sinh từ trong đám đông nhảy ra, vội vàng nói: "Thanh Sơn, không phải cậu đã nói với tớ là hôm nay muốn tỏ tình với Tô Tuyết Nhi sao?"
Đám đông lại xôn xao.
Cố Thanh Sơn quay đầu, lạnh lùng nhìn đối phương.
Nam sinh này chính là người vừa vỗ vai hắn.
Người bạn thân của hắn, Trương Dã.
Trương Dã và Cố Thanh Sơn đều xuất thân từ tầng lớp bình dân, nhờ thành tích xuất sắc mà thi đỗ vào ngôi trường cao trung hàng đầu này.
Ba năm cao trung, hai người đã xây dựng một tình bạn sâu sắc.
Cố Thanh Sơn vốn tưởng rằng, đối phương là anh em chí cốt của mình.
Ai ngờ, trong buổi vũ hội tốt nghiệp hôm nay, Trương Dã đã bỏ một loại thuốc vào canh rồi lừa hắn uống.
Kết quả là trong lúc tỏ tình với Tô Tuyết Nhi, dược hiệu phát tác, hắn đã định làm ra hành vi hạ lưu vô sỉ với nàng ngay trước mặt mọi người.
Cuối cùng, vệ sĩ của Tô Tuyết Nhi cùng một đám cán bộ hội học sinh đã phải hợp sức lại mới đè được Cố Thanh Sơn xuống.
Chuyện này đã gây chấn động toàn trường.
Vốn dĩ Cố Thanh Sơn thành tích tốt, có tài năng, tính cách cũng hiền lành, nên mới lọt vào mắt xanh của Tô Tuyết Nhi, hai người trở thành bạn bè có quan hệ khá tốt.
Sau khi chuyện đó xảy ra, Tô Tuyết Nhi hoàn toàn thất vọng về hắn, tát hắn một cái trước mặt mọi người rồi khóc bỏ đi.
Sau đó Tô gia nổi giận, tuyên bố muốn lấy mạng Cố Thanh Sơn, nhà trường cũng không chút do dự đuổi học hắn, ngay cả cơ hội thi đại học cũng không cho.
Cuối cùng vẫn là Tô Tuyết Nhi về nhà cầu xin suốt ba ngày, gia chủ Tô gia mới tha cho Cố Thanh Sơn một mạng.
Phải biết rằng, gia chủ Tô gia chính là Phủ chủ quản lý toàn bộ quận Trường Ninh, mà cả Liên Bang chỉ có chín vị Phủ chủ.
Từ đó về sau, Cố Thanh Sơn chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh và chế giễu, không một ai thèm ngó ngàng đến hắn.
Công ty nghiên cứu và phát triển công nghệ đã sớm nhận hắn vào làm cũng trực tiếp sa thải hắn.
Hắn đi khắp nơi xin học nhưng không trường nào dám nhận, đi làm thêm kiếm tiền cũng không tìm được một công việc bán thời gian, cuối cùng suýt chết đói trong khu ổ chuột.
Mà tất cả những điều này, đều do người bạn tốt Trương Dã của hắn ban tặng.
Cố Thanh Sơn đã phải đau khổ vật lộn trong tuyệt vọng và tủi nhục, cho đến khi dị giới kết nối với hiện thực, hắn mới dần có cơ hội xoay mình.
Nhưng nghĩ lại cả đời, vô số lần nửa đêm giật mình tỉnh giấc, Cố Thanh Sơn nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm nay, đều hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cố Thanh Sơn đã từng suy ngẫm lại.
Tô Tuyết Nhi là thiên chi kiêu nữ của một trong chín đại thế gia Liên Bang, có thể kết bạn với một kẻ xuất thân bình dân như hắn đã là rất coi trọng hắn rồi.
Khi bản thân chưa có bất kỳ thực lực nào, hắn thực sự không nên ảo tưởng tiến thêm một bước trong mối quan hệ của hai người.
Làm như vậy chỉ khiến Tô Tuyết Nhi khó xử, và cũng đẩy Cố Thanh Sơn vào tình thế nguy hiểm.
Thật nực cười khi hắn lúc đó còn quá trẻ, trong lòng có quá nhiều ảo tưởng không thực tế, lại bị Trương Dã ở bên cạnh xúi giục, không ngừng nhồi nhét vào đầu ý nghĩ "Tô Tuyết Nhi thích mày".
Thế nên mới có màn tỏ tình trong tiệc tốt nghiệp.
May mắn thay, đời này làm lại, Cố Thanh Sơn tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ.
Trước mặt mọi người, Cố Thanh Sơn nhìn Trương Dã, khẽ nói: "Cậu tính sai rồi, người tôi thực sự thích là Tạ Sương Nhan."
Đám đông bật ra những tràng cười ý vị, ngay cả Tô Tuyết Nhi cũng mím môi cười.
Tạ Sương Nhan là giọng ca chính của nhóm nhạc nữ thần tượng hot nhất thế giới hiện nay.
Bất kể là Đế quốc Thánh Áo Lan Tạp ở phương bắc, Cộng hòa Phục Hy với lãnh thổ bao la, hay Liên Bang Tự Do ở phương nam, vô số người già trẻ trai gái đều say mê Tạ Sương Nhan.
Trên thế giới này có quá nhiều người thích Tạ Sương Nhan, nên cách nói này của Cố Thanh Sơn ngay cả Tô Tuyết Nhi cũng không mấy để tâm.
Thậm chí trong đám đông, còn có mấy tên otaku hô lớn: "Cố Thanh Sơn, có muốn gia nhập hội fan hâm mộ Tạ Sương Nhan không!"
Sắc mặt Trương Dã biến đổi không ngừng, trái tim dần chìm xuống.
Không ngờ Cố Thanh Sơn lại khéo léo lái sang chuyện khác, nhẹ nhàng hóa giải tình thế.
Không được, hôm nay quyết không thể tha cho hắn, dù sao cơ hội như thế này sau này sẽ không còn nữa.
Cố Thanh Sơn là cơ hội cuối cùng để hắn vươn lên.
Trương Dã cắn răng tiến lên, ghé vào tai Cố Thanh Sơn nói nhỏ: "Cố Thanh Sơn, những ngày tháng an nhàn của mày kết thúc rồi."
Nói xong, hắn dùng tay vỗ mạnh lên vai Cố Thanh Sơn.
Một cơn đau nhói rất nhỏ truyền đến.
Đó là một cây kim Trương Dã giấu trong tay.
Cố Thanh Sơn không phản kháng, chỉ chăm chú nhìn đối phương cho đến khi hắn ta làm xong mọi việc.
"Tại sao?" Cố Thanh Sơn bình tĩnh hỏi.
"Cái gì tại sao?" Gương mặt Trương Dã lộ vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Liều thuốc trên kim rất nặng, chỉ cần một phút nữa, Cố Thanh Sơn sẽ không thể nào khống chế được bản năng của cơ thể.
"Tại sao lại đối xử với tao như vậy? Tao nhớ chúng ta là bạn mà." Cố Thanh Sơn nói.
Trương Dã bất giác cụp mắt xuống, lẩm bẩm: "Đừng trách tao, người nghèo trên thế giới này, chỉ có nắm bắt cơ hội mới có thể sống tốt hơn."
Nói xong, hắn đột nhiên dùng sức, đẩy Cố Thanh Sơn về phía Tô Tuyết Nhi.
Nhiệt độ trong cơ thể Cố Thanh Sơn ngày càng tăng cao, hơi thở cũng ngày càng nặng nề, hắn lảo đảo lùi thẳng đến bên cạnh Tô Tuyết Nhi.
Dược lực bắt đầu phát tác.
Cố Thanh Sơn cảm thấy lòng mình lạnh buốt.
Hắn chợt nhớ ra, Tô Tuyết Nhi đã từng có lần nói về Trương Dã một cách bâng quơ.
"Anh Thanh Sơn, ánh mắt của Trương Dã nhìn người khác không giống anh."
Cố Thanh Sơn âm thầm lắc đầu.
Từng tin tưởng bao nhiêu, bây giờ lại thất vọng bấy nhiêu.
Đến đây là kết thúc rồi.
Cố Thanh Sơn tâm niệm vừa động, linh lực trong đan điền tuôn ra, lập tức áp chế dược lực một cách triệt để, cơ thể đang nóng lên cũng dần nguội đi.
Là một người tu hành, sao có thể bị độc tố tầm thường hãm hại được chứ?
Ánh mắt Cố Thanh Sơn khôi phục lại sự trong trẻo, hắn hô lên một tiếng: "Tô Di, ra đi."
Lập tức có một người phụ nữ trưởng thành quyến rũ và một ông lão tóc hoa râm lặng lẽ xuất hiện.
Hai người này là vệ sĩ của Tô Tuyết Nhi.
Tô Tuyết Nhi là đại tiểu thư dòng chính của Tô phủ, là người thừa kế duy nhất của dòng chính Tô gia, ngày thường được cả Tô gia cưng chiều, việc nàng có hai vệ sĩ luôn túc trực bảo vệ là chuyện hết sức bình thường.
"Các người đang giở trò quỷ gì vậy?"
Người phụ nữ trưởng thành kia trừng mắt nhìn Cố Thanh Sơn.
Nàng ngày nào cũng đi theo Tô Tuyết Nhi nên cũng nhận ra cậu nhóc này.
Vốn dĩ nàng còn cảm thấy đứa trẻ này thông minh, tính tình cũng không tệ, không ngờ hôm nay hắn lại bày ra trò tỏ tình này.
Hành động lỗ mãng như vậy đã đặt Tô Tuyết Nhi dưới áp lực rất lớn, khiến cho nàng, một vệ sĩ, cũng cảm thấy rất thất vọng về Cố Thanh Sơn.
Thêm vào đó, nàng vốn đang âm thầm bảo vệ Tô Tuyết Nhi, bây giờ lại bị gọi ra đột ngột, trong lòng càng thêm bực bội.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Bá (Dịch)