Chương 86: Thân phận

"Ngọc bài là vật chứng minh thân phận. Có nó trong tay, các con có thể đi lại tự do khắp Bách Hoa Tiên Quốc và Bách Hoa Cung," Bách Hoa Tiên Tử mỉm cười nói.

"Phái ta ít người, không có nhiều quy củ. Các con cứ yên tâm tu hành, có gì không hiểu thì hỏi Đại sư huynh và Nhị sư huynh, nếu vẫn không rõ thì có thể đến tìm ta."

"Vâng."

"Vâng."

Cố Thanh Sơn và Tú Tú lần lượt nhận lấy lệnh bài.

Bách Hoa Tiên Tử phân phó: "Bạch Ánh Thiên, hôm nay Tú Tú cũng chính thức chuyển vào ở, ngươi đi sắp xếp chỗ ở cho hai đứa nó đi."

"Tuân mệnh."

Con ngỗng trắng kêu lên một tiếng rồi vỗ cánh bay đi.

"Nghiệt đồ." Bách Hoa Tiên Tử lại lên tiếng.

"Xin sư tôn cứ phân phó." Tần Tiểu Lâu cúi đầu khom lưng nói.

"Ngươi dẫn Thanh Sơn đi dạo một vòng trước, giảng giải về tình hình của tông môn. Buổi chiều thì thay Đại sư huynh của ngươi, đến tảng đá lớn chọn người trên Bách Hoa Bảng."

"Vâng." Tần Tiểu Lâu đáp.

"Thanh Sơn, Tú Tú, ngày mai các con có thể bắt đầu tu hành. Tuế thí sắp đến rồi, lúc đó các con cũng nên đi cho biết, để mở mang tầm mắt về giới tu đạo trong thiên hạ."

"Thôi, các con lui ra đi."

Cố Thanh Sơn và Tú Tú cùng gật đầu: "Vâng."

Ba người rời khỏi điện Bách Hoa.

Đi trên nền gạch bạch ngọc, Tần Tiểu Lâu xoa bụng, bỗng nói: "Bụng hơi đói rồi."

Mắt Tú Tú lập tức sáng rực lên, ngay cả Cố Thanh Sơn cũng có chút mong chờ.

Trọc Lãng công tử nổi danh lục nghệ tinh thông, trong đó tài nấu linh thực là sở trường của hắn.

Những bữa tiệc linh thực do Tần Tiểu Lâu nấu không chỉ tốt cho thân thể người tu hành mà còn có hương vị tuyệt hảo, có thể được xem là đệ nhất thiên hạ.

Ở kiếp trước, Tần Tiểu Lâu luôn là đối tượng bị vô số game thủ sành ăn đeo bám, nịnh nọt.

Tú Tú khẽ hỏi: "Nhị sư huynh, hôm nay ăn gì ạ?"

Tần Tiểu Lâu liếc nhìn cô bé, rồi lại nhìn Cố Thanh Sơn, nói: "Cũng được, Đại sư huynh không có ở đây, hôm nay lại là ngày vui của hai đứa, chúng ta ăn ngỗng nướng đi."

Cố Thanh Sơn chợt hiểu vì sao Bách Hoa Tiên Tử lại gọi hắn là nghiệt đồ.

"Phì phì phì," Tú Tú tức đến đỏ mặt, nói: "Cái gì mà ngày vui chứ! Hơn nữa, huynh mà dám ăn ngỗng nướng, muội sẽ đi mách Đại sư huynh ngay lập tức."

"Đừng mà, đừng nói cho nó, Tú Tú sư muội." Tần Tiểu Lâu hoảng hốt nói.

Cố Thanh Sơn bỗng lên tiếng: "Nghe nói linh hoa linh dược của Bách Hoa Tiên Quốc nổi danh khắp bốn phương, hay là chúng ta ăn một bữa chay đi?"

Tần Tiểu Lâu khẽ "ồ" một tiếng, nói: "Sư đệ quả nhiên đã tìm hiểu kỹ, biết tài nấu món chay của ta diệu tuyệt thiên hạ."

"Được thôi," hắn ngẫm nghĩ một lát, "Chúng ta ngồi Vân Chu đến ngoại vi Bách Hoa Quốc, địa bàn của phái Thương Sơn. Ở đó có một cái Di Hồng Lâu, chúng ta có thể vừa nghe hát, vừa..."

Tú Tú hung hăng lườm hắn một cái.

Tần Tiểu Lâu lập tức đổi ý: "Ừm, chúng ta không đến đó nữa, hay là ghé chùa Bách Tể ở phố Nam gần đây đi, ở đó có sẵn nguyên liệu làm món chay."

Tuy nhiên, hắn nháy mắt mấy cái với Cố Thanh Sơn, ra hiệu rằng sau này còn nhiều cơ hội.

Đúng là một tên dở hơi, Cố Thanh Sơn không khỏi thầm nghĩ trong lòng.

Ba người rời khỏi cung điện, đi về phía chùa Bách Tể ở phía nam.

Tần Tiểu Lâu vội vàng đi sắp xếp bữa chay. Tú Tú và Cố Thanh Sơn vẫn chưa quen thuộc nơi này nên có chút gượng gạo, bèn ngại ngùng đứng dậy đi xem các tượng Phật xung quanh.

Lúc này, Cố Thanh Sơn mới rảnh rỗi để mở giao diện Chiến Thần.

Từng hàng chữ nhỏ tựa đom đóm đã hiện ra từ lâu.

"Nhiệm vụ Vận Mệnh: Trận Chiến Suy Vong (đã hoàn thành)"

"Mô tả nhiệm vụ: Công Tôn Trí và Ninh Nguyệt Thiền đã an toàn trở về Nhân tộc, báo cho các tu sĩ Nhân tộc biết bí mật của thế giới. Cùng lúc đó, nội gián cấp cao của Nhân tộc – Đao Hoàng – đã bị Bách Hoa Tiên Tử tiêu diệt. Nhân tộc nghênh đón một cục diện hoàn toàn mới."

"Phần thưởng nhiệm vụ: Thần thông của Chiến Thần (tình tiết đặc biệt)"

"Có muốn nhận thưởng nhiệm vụ không?"

Cố Thanh Sơn không chút do dự: "Nhận."

Trên giao diện Chiến Thần, tất cả nội dung đều biến mất, thay vào đó là một vòng quay hình tròn.

Trên vòng quay có năm ô lõm sâu, bên trong khắc những hoa văn và đồ án phức tạp.

Từng hàng chữ nhỏ tựa đom đóm lại hiện ra.

"Người chơi vui lòng tìm năm loại vật phẩm phù hợp với yêu cầu của đồ án trong vòng 48 giờ và đặt chúng vào các ô lõm trên vòng quay."

"Dù có thu thập đủ năm loại vật phẩm hay không, sau 48 giờ, người chơi vẫn sẽ bắt đầu rút thần thông của Chiến Thần."

"Tốc độ thu thập càng nhanh, đẳng cấp vật phẩm càng cao thì tỷ lệ rút được thần thông mạnh càng lớn."

"Bắt đầu đếm ngược."

Cố Thanh Sơn đọc phần giải thích, bất giác đưa tay vuốt cằm.

Dù có thu thập đủ năm loại vật phẩm hay không thì vẫn có thể rút thần thông.

Nhưng thời gian càng ngắn, vật phẩm càng đầy đủ và cấp bậc càng cao thì chắc chắn sẽ có lợi hơn trong việc rút được thần thông mạnh.

Chỉ có 48 giờ.

Cố Thanh Sơn tranh thủ thời gian, nhìn vào năm đồ án kia.

Đồ án thứ nhất là một con quái vật không rõ hình thù, đang nằm rạp trên đất gặm nhấm thi thể.

Đồ án thứ hai là một cầu thang đá phức tạp uốn lượn xuống dưới, dẫn đến một nơi sâu không thấy đáy.

Đồ án thứ ba là một khoảng trời sao, trong đó có một hành tinh bị một con quái vật khổng lồ dùng thân thể bao bọc.

Cố Thanh Sơn vừa xem vừa lẩm bẩm: "Những đồ án thế này, lẽ nào..."

Hắn nhìn tiếp, thấy đồ án thứ tư phác họa cảnh người chết sống lại, còn bức thứ năm là một đám mây dày, có tay và chân từ trong đó vươn ra.

Đây là Hoàng Tuyền Chủng và Vị Tri Chủng, Vị Tri Chủng còn được gọi là Hỗn Độn Chủng.

Vô Diện Cự Nhân chính là quái vật thuộc Hỗn Độn Chủng.

Quả nhiên là vậy, Cố Thanh Sơn thầm thở phào.

Cũng may là hắn trở về từ tận thế, có sự hiểu biết sâu sắc nhất về các loại quái vật.

Nếu là người khác, chắc chắn sẽ không biết năm đồ án này đang nói về cái gì.

Năm đồ án này vẽ về các chủng loại yêu ma hoành hành ở hai thế giới, tổng cộng được chia làm năm loại.

Lần lượt là Hỗn Loạn Chủng, Thâm Uyên Chủng, Vũ Trụ Chủng, Hoàng Tuyền Chủng và Vị Tri Chủng.

Xem ra, năm ô lõm này cần phải đặt vào vật liệu lấy từ cơ thể của năm loại yêu ma tương ứng?

Cố Thanh Sơn đã có suy đoán ban đầu.

Ngay sau đó, hắn chau mày.

Thời gian gấp gáp như vậy, mình biết tìm năm loại yêu ma này ở đâu bây giờ?

Đang suy nghĩ, bỗng có người vỗ vai hắn.

"Đang nghĩ gì mà mặt mày ủ ê vậy?" Tần Tiểu Lâu đặt đĩa thức ăn xuống, hỏi.

"À, đang nghĩ xem có thể lấy được vật liệu từ cơ thể yêu ma ở đâu." Cố Thanh Sơn đáp.

Tần Tiểu Lâu nghiêm mặt, nói một cách đứng đắn: "Cho đệ một lời khuyên, mấy thứ đó nấu lên không ngon đâu."

Nhìn bộ dạng của hắn, có vẻ như đã thử qua rồi.

Cố Thanh Sơn rùng mình, vội nói: "Không phải để ăn, mà là có việc khác cần dùng."

Tần Tiểu Lâu lúc này mới bật cười, nói: "Tưởng đệ sầu não chuyện gì, hóa ra là vẫn chưa hiểu rõ thân phận của mình."

"Thân phận?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Đúng vậy," Tần Tiểu Lâu ưỡn ngực nói: "Đệ là người của Bách Hoa Tông, là đệ tử thân truyền của một trong tam thánh. Toàn bộ Bách Hoa Tiên Quốc này đều là của sư phụ, đệ muốn tài nguyên tu hành gì mà không có chứ?"

Hắn nói tiếp: "Một nửa kho bạc là do ta quản. Ăn xong, ta sẽ dẫn đệ đến đó lấy, muốn lấy bao nhiêu thì cứ lấy bấy nhiêu."

Cố Thanh Sơn hỏi: "Sư tôn sẽ không nói gì chứ?"

Tần Tiểu Lâu quay đầu lại, nhìn thẳng vào hắn nói: "Đệ lấy gì sư phụ cũng không quan tâm, nhưng đừng để mất mặt trong kỳ tuế thí là được."

Cố Thanh Sơn đã hiểu rõ, nói: "Đó là đương nhiên."

"Tuế thí khó lắm sao?" Một giọng nói non nớt của bé gái vang lên.

Hai người nhìn lại, thì ra là Tú Tú đã quay về.

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
BÌNH LUẬN