Chương 88: Lan Thảo Điện

"Hồi Thánh nhân còn trẻ, sơn môn bị diệt, ngài cũng bị kẻ thù truy sát. Lúc ấy, chỉ có Tú Tú biết tung tích của ngài."

"Tại sao Tú Tú lại biết?" Cố Thanh Sơn hỏi, vấn đề này rất quan trọng.

"Bởi vì Tú Tú là con gái của chưởng môn, đã tự mình giúp Thánh nhân trốn thoát." Ngỗng trắng đáp.

Cố Thanh Sơn giật mình.

"Sau khi bị bắt, con bé chưa bao giờ tiết lộ tung tích của Thánh nhân."

"Ngay cả khi bị tước đoạt ngũ giác, nhốt trong Túi Linh Thú, phải chịu đựng nỗi đau ngạt thở từng giây từng phút, con bé vẫn không hé răng." Ánh mắt ngỗng trắng thoáng vẻ đau đớn.

Cố Thanh Sơn tán thưởng: "Đúng là một đứa trẻ ngoan."

Ngỗng trắng nói tiếp: "Mãi đến khi Thánh nhân tự tay diệt trừ kẻ thù, cứu con bé ra khỏi Túi Linh Thú thì đã là năm năm sau."

Cố Thanh Sơn kinh ngạc: "Con bé đã phải chịu đựng nỗi đau đó suốt năm năm liền ư?"

Nỗi đau như vậy, người thường đến nửa khắc cũng không chịu nổi, vậy mà một đứa trẻ tám tuổi lại lặng lẽ gánh chịu suốt mấy năm trời.

Trong lòng Cố Thanh Sơn bất giác dâng lên một niềm kính phục.

"Đúng vậy, lúc đó cả thể xác và hồn phách của con bé đều gần như sụp đổ," ngỗng trắng cúi đầu, nói tiếp: "Thánh nhân đã tốn rất nhiều công sức, từng chút từng chút một điều trị mới cứu được con bé về."

"Bởi vì thời gian trong Túi Linh Thú đứng yên nên lúc được cứu ra, con bé vẫn mới bảy tuổi."

"Trong giới tu hành, từ trước đến nay chưa từng có ai phải chịu khổ như vậy, e rằng tình trạng bảy tuổi của con bé sẽ còn duy trì cho đến khi thân thể và tâm hồn hoàn toàn hồi phục."

Cố Thanh Sơn im lặng hồi lâu rồi nói: "Yên tâm, con bé là tiểu sư muội của ta, ta sẽ chăm sóc nó hết sức mình."

Ngỗng trắng nhìn Cố Thanh Sơn, Cố Thanh Sơn kiên định gật đầu.

"Vậy thì tốt, nơi này của chúng ta không có quy tắc gì khác, mọi người đùm bọc lẫn nhau, chăm chỉ tu hành, đó chính là tâm nguyện lớn nhất của sư tôn." Ngỗng trắng nói.

Bách Hoa Tiên Tử sáng lập tông môn mà tâm nguyện lại giản dị đến thế, nói ra chắc các môn phái khác cũng chẳng ai tin.

Nhưng qua một hồi tiếp xúc, Cố Thanh Sơn lại tin một cách tự nhiên.

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một luồng hơi ấm.

"Tu vi của Bách Hoa Tiên Tử cao thâm khó lường, nhưng về mặt quản lý tông môn thì hoàn toàn khác hẳn các tông môn khác." Cố Thanh Sơn thầm nghĩ.

"Đây đâu phải môn phái tu hành gì chứ, trông cứ như đang xây dựng một gia đình thì đúng hơn..."

"Đi nào! Chúng ta đi xem chỗ ở của ngươi!" Ngỗng trắng vỗ cánh, bay về phía trước.

"Được!"

Cố Thanh Sơn chưa thể bay nên chỉ có thể đi theo sau ngỗng trắng, lướt nhanh về phía trước.

Hai người tiến vào Bách Hoa Cung, đi xuyên qua những dãy sân vườn sâu hun hút của cung điện rồi đến một đại điện.

Trên điện có ba chữ lớn.

"Lan Thảo Điện."

Cố Thanh Sơn nhìn ba chữ lớn kia, quay đầu hỏi ngỗng trắng: "Đây là chỗ ở của ta?"

"Đúng vậy." Ngỗng trắng nói.

Cố Thanh Sơn nhíu mày.

Nếu là chỗ ở của mình mà lại gọi bằng cái tên này, có phải hơi nữ tính quá không.

"Ta đổi tên khác được không?" hắn hỏi.

"Không được, đây là do Thánh nhân tự tay đề chữ, ngươi đổi cái gì mà đổi." Ngỗng trắng tỏ vẻ khó chịu.

Cố Thanh Sơn vội vàng từ bỏ ý định.

Hắn chợt nhớ ra một chuyện, bèn hỏi: "Chỗ ở của nhị sư huynh tên là gì?"

Ngỗng trắng đáp: "Dao Hoa Cung."

Cố Thanh Sơn lập tức thấy lòng mình cân bằng trở lại.

Một người một ngỗng bước vào đại điện.

Cố Thanh Sơn phóng tầm mắt ra xa —— đúng là phóng tầm mắt ra xa thật, diện tích bên trong đại điện cực kỳ rộng lớn, ước chừng phải bằng hai sân bóng đá.

"Đây là nơi ở của ta?" Cố Thanh Sơn không chắc chắn hỏi lại.

Không gian ở đây đủ để mở một buổi hòa nhạc.

Ngỗng trắng nói: "Không sai, nơi ở của ngươi."

"Một mình ta?" Cố Thanh Sơn hỏi.

"Một mình ngươi." Ngỗng trắng đáp.

"Một mình."

"Mình."

"..."

Tiếng vọng không ngừng vang lại, kéo dài mãi không dứt.

Cố Thanh Sơn: "..."

Ngỗng trắng: "..."

"Khụ," ngỗng trắng cuối cùng cũng có chút ngượng ngùng, giải thích: "Lúc xây dựng, Thánh nhân nghĩ nên xây lớn một chút, để người ngoài nhìn vào sẽ thấy kính nể."

"... Đúng là rất dễ khiến người ta kính nể." Cố Thanh Sơn khó khăn nói.

"Ngươi nghỉ ngơi đi, tối nay sư huynh đệ chúng ta cùng ăn một bữa, coi như chào mừng ngươi gia nhập tông môn."

Ngỗng trắng nói xong liền bay đi mà không ngoảnh đầu lại.

Cố Thanh Sơn đứng ngẩn người ở cửa một lúc lâu mới bước vào Lan Thảo Điện.

Hắn đi một vòng quanh đại điện.

Đi hết một vòng, cả người nóng lên, lưng cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Coi như khởi động cơ thể rồi.

Lan Thảo Điện...

Thôi được rồi, ít nhất nó cũng đủ lớn, Cố Thanh Sơn cố gắng tự thuyết phục mình.

Ở một góc đại điện, các vật phẩm tu hành được xếp chồng lên nhau gọn gàng.

Cố Thanh Sơn cầm một bình đan dược lên, mở ra ngửi thử.

Linh lực dồi dào xộc thẳng vào mũi, ba mươi ngàn lỗ chân lông trên toàn thân dường như đều giãn nở.

Đan dược tốt!

Cố Thanh Sơn khen một tiếng, rồi lại xem những thứ khác.

Không thể không nói, phúc lợi của Bách Hoa Tông thật sự quá tốt, đồ dùng đều là loại nhất đẳng, toàn là hàng cao cấp.

Có thể thấy Bách Hoa Tiên Tử rất quan tâm đến các đệ tử của mình.

Cố Thanh Sơn suy nghĩ một lát, lấy một chiếc bồ đoàn bằng tơ linh, tùy ý tìm một chỗ trong đại điện trống trải rồi ngồi xuống.

Cố Thanh Sơn nhắm mắt lại, bắt đầu điều tức nghỉ ngơi.

Màn đêm buông xuống.

Dao Hoa Cung.

Hai nam một nữ một ngỗng ngồi quây quần bên nhau.

Thịt rượu nóng hổi, phong phú được bày đầy bàn.

Tần Tiểu Lâu đắc ý nói: "Ăn thỏa thích đi, toàn là món tủ của bản thiếu gia đấy, cẩn thận nuốt luôn cả lưỡi bây giờ."

Thấy ngỗng trắng lườm mình, hắn mới miễn cưỡng nói: "Thôi được, chúng ta mời đại sư huynh phát biểu trước."

Ngỗng trắng ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: "Chào mừng Thanh Sơn và Tú Tú gia nhập tông môn của chúng ta, ta hy vọng sau này mọi người sẽ chung sống với nhau như anh chị em một nhà."

Tú Tú khẽ hỏi: "Sư tôn không đến ạ?"

Ngỗng trắng nói: "Sư tôn là Thánh nhân, ngày thường bận rộn lắm, những hoạt động thế này chúng ta tự tổ chức là được rồi."

Ngươi đến rồi còn gì.

Cố Thanh Sơn liếc mắt sang một bên.

Tú Tú có chút thất vọng.

Tần Tiểu Lâu liếc nhìn cô bé, nói: "Tú Tú sư muội, bắt đầu từ ngày mai, sư tôn sẽ ngày ngày chỉ dạy muội tu hành. Đêm nay chính là khoảnh khắc sung sướng duy nhất để muội thoát khỏi 'ma chưởng' của người đó đấy."

Hắn gắp một cái đùi gà vào bát của Tú Tú, nói: "Nào, cái đùi gà này ta hầm lâu lắm rồi, hương vị đảm bảo sẽ khiến muội hài lòng."

Tú Tú khịt khịt mũi, vui vẻ nói: "Vậy muội không khách sáo đâu ạ."

Ngỗng trắng nhảy dựng lên, đứng trên vai Tần Tiểu Lâu, vừa dùng cánh vỗ đầu hắn vừa bất mãn kêu lên: "Ma chưởng! Cái gì gọi là ma chưởng! Ngươi nói xem! Ai lại nói sư tôn như vậy chứ."

"Đại sư huynh tha mạng, ta đã chuẩn bị rất nhiều loại rượu cho huynh rồi!" Tần Tiểu Lâu cầu xin.

"Hừ, thế còn không mau bày ra?" Ngỗng trắng nghe vậy mới chịu bay về chỗ ngồi.

Tần Tiểu Lâu bực bội chỉnh lại tóc, vỗ vào túi trữ vật, bày ra mười mấy vò rượu trên bàn.

"Thanh Sơn, lại đây, nếm thử rượu ta ủ đi." Hắn gọi, không thèm nhìn ngỗng trắng nữa.

"Được." Cố Thanh Sơn thấy nhiều rượu như vậy cũng thấy ngứa ngáy trong lòng.

Tú Tú nhìn một lát rồi lại cúi đầu gặm đùi gà.

Ngỗng trắng hừ nhẹ một tiếng, tự mình lấy một vò rượu.

"Ta kính đại sư huynh." Cố Thanh Sơn nâng chén nói.

Ngỗng trắng hài lòng nâng chén: "Ừm, không tồi, chúng ta cạn một hơi."

"Được." Cố Thanh Sơn nói.

Đề xuất Tiên Hiệp: Bắt Đầu Làm Tông Chủ (Dịch)
BÌNH LUẬN