Chương 227: Cứu Mạng

Chương 227: Cứu Mạng

Ác quỷ thoáng chần chừ, rồi lập tức hóa thành một luồng hắc khí, bay về phía nơi có luồng hung khí ngút trời kia. Chẳng mấy chốc, nó đã đến trung tâm minh thổ.

Sau đó, nó trông thấy một chiếc hộp kiếm tỏa ra hung khí ngút trời đang lơ lửng giữa không trung. Phía trên hộp kiếm còn thấp thoáng hư ảnh của một con hung thú đầu trăn mình hổ, lưng mọc hai cánh, xung quanh lại có bốn thanh kiếm màu đỏ, trắng, vàng, xanh lượn lờ.

Bên dưới hộp kiếm và bốn thanh kiếm là một thanh phi đao màu đen dài ba tấc, lơ lửng bất động. Theo từng vầng sáng chớp động, thỉnh thoảng có thể thấy thanh phi đao hóa thành một con hắc giao đang nhắm nghiền hai mắt, không chút sinh khí nào, nằm phục ở đó. Dưới mặt đất, từng sợi xích đen nhánh trói chặt lấy nó.

Khi hung quang trên đỉnh không ngừng gột rửa, từng đạo phù triện trên thân phi đao liên tục vỡ nát, rơi xuống lòng đất rồi biến mất không tăm tích.

"Vãi chưởng!"

Tim ác quỷ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Vừa rồi nó còn đang thắc mắc thân thể của thanh phi đao kia ở đâu, giờ thì tìm thấy rồi, chỉ không ngờ thân thể phi đao lại đang bị luyện hóa.

Mẹ nó chứ, cái thứ hung khí ngút trời kia rốt cuộc là gì vậy, lại có thể luyện hóa từng đạo cấm chế ra khỏi thân thể của một món pháp bảo. Đây cũng đáng sợ quá rồi! Phải biết rằng, lúc còn nguyên vẹn, thanh phi đao kia e là còn mạnh hơn ta thời kỳ đỉnh cao không ít, vậy mà bây giờ lại rơi vào kết cục thê thảm thế này. Nguyên linh bị xóa đi linh trí thì thôi, đến cả thân thể cũng đang bị người ta luyện hóa cấm chế.

Không được, không được, không thể ở lại nơi này nữa, sẽ chết mất!

Nghĩ đến đây, ác quỷ chẳng còn bận tâm nhiều nữa, quyết định liều mạng thiêu đốt cấm chế của bản thân để trốn khỏi đây trước rồi tính.

Nào ngờ, ác quỷ còn chưa kịp thúc giục cấm chế, một luồng hắc khí đã lững lờ bay tới. Mắt ác quỷ lập tức sáng rực: "Quỷ khí thuần túy quá!"

Đúng lúc lắm, mình đang muốn thiêu đốt cấm chế, phải bồi bổ một chút trước đã!

Ác quỷ cười gằn một tiếng, đột nhiên chộp lấy luồng hắc khí kia, định một ngụm nuốt chửng. Nào ngờ, ác quỷ còn chưa kịp há cái mồm to như chậu máu ra, luồng hắc khí kia đã đột nhiên chuyển động, ngược lại quấn lấy nó. Ác quỷ lập tức hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ ngươi đúng là tự tìm đường chết. Ngay lúc nó định hút luồng hắc khí này vào miệng thì sắc mặt đột nhiên đại biến.

"Chuyện gì thế này!"

Ác quỷ đột nhiên phát hiện, toàn bộ thần thông của mình đều không thể sử dụng được nửa điểm, ngay cả cấm chế cũng không thể thúc giục. Trong khoảnh khắc này, ác quỷ lạnh toát từ đầu đến chân. Là nguyên linh của pháp bảo, vậy mà đến cả thần thông và cấm chế cũng không thể thúc giục, điều này có nghĩa là nó đã bị đày xuống làm phàm vật!

Khoan đã, luồng hắc khí kia đang làm gì?

Ngay lúc đang kinh hãi tột độ, ác quỷ đột nhiên cảm thấy toàn thân đau nhói. Nó cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện, luồng hắc khí quấn trên người mình đang không ngừng gặm cắn, một miếng là một mảng lớn. Nó bây giờ là thân thể nguyên linh của pháp bảo, hắc khí cắn một miếng, lập tức hàng trăm hàng ngàn phù triện tan vỡ. Chỉ trong chốc lát, đã có mấy ngàn phù triện bị hắc khí nuốt chửng.

"Vãi chưởng!"

Ác quỷ sợ đến suýt chết, vội vàng muốn vứt luồng hắc khí đi. Đáng tiếc, bây giờ toàn bộ thần thông và cấm chế của ác quỷ đều không thể sử dụng, một luồng hắc khí quấn trên người mà cứ như một ngọn núi lớn đè nặng. Đừng nói là vứt luồng hắc khí đi, ngay cả cử động một chút cũng trở nên vô cùng khó khăn. Nó chỉ có thể trơ mắt nhìn luồng hắc khí kia từng miếng, từng miếng gặm cắn thân thể mình.

Mỗi lần hắc khí gặm một miếng, khí tức của ác quỷ lại suy yếu đi một phần. Chỉ trong một khắc ngắn ngủi, ác quỷ đã mất thêm một đạo cấm chế. Nhất thời, ác quỷ thê thảm vô cùng, không ngừng lăn lộn kêu rên, như thể đang phải chịu hình phạt tàn khốc nhất thế gian, khuôn mặt quỷ dữ tợn đã sớm méo mó không ra hình thù gì.

"Tha mạng, tha mạng, mau buông ta ra, mau buông ta ra..."

Đáng tiếc, hắc khí hoàn toàn làm như không nghe thấy, ngay cả tư thế cũng không đổi, vẫn cứ từng miếng từng miếng gặm cắn. Nuốt chửng vô số phù triện, hắc khí dường như lại lớn mạnh thêm một phần.

Cùng lúc đó, Lâm Phi rời khỏi trận đồ, một bước tiến vào trong minh thổ.

Trước đó, khi nhìn thấy tòa tháp cao ba tầng bằng xương trắng trong trận đồ, Lâm Phi đã đoán được phần lớn rằng con ác quỷ này đã đoạt xá một món pháp bảo. Tuy nhiên, món pháp bảo bị ác quỷ đoạt xá này rốt cuộc có lai lịch thế nào, vẫn phải tìm ác quỷ hỏi một chút mới biết được.

Có điều, con ác quỷ này hung ác thành tính, mình muốn hỏi được gì đó từ miệng nó, e là phải tốn chút công sức.

Lâm Phi vừa nghĩ, vừa bước vào minh thổ. Hắn đang định mở miệng thì đột nhiên nghe thấy một tràng kêu la thảm thiết đau đớn truyền đến, ngay sau đó, hắn thấy một vật "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt mình.

"Cứu mạng!"

"Vãi chưởng!" Lâm Phi giật nảy mình, suýt nữa thì lùi ra khỏi minh thổ: "Thứ gì vậy?"

"Cứu mạng, mau cứu ta!"

"Hả?" Lâm Phi nhìn kỹ lại, cuối cùng mới nhận ra, sao con ác quỷ này lại ra nông nỗi này?

Thân thể vốn cao mười trượng, giờ co lại còn một trượng, hai cái sừng đều gãy, mắt cũng chỉ còn lại một con, khắp người đầy vết thương, trông bộ dạng đã thoi thóp.

"Vãi?" Lâm Phi giật mình, đây là tình huống gì thế này?

Nhìn kỹ lại mới phát hiện, thì ra trên người con ác quỷ này đang quấn một luồng hắc khí, lúc này đang đông một miếng tây một miếng, gặm đến quên cả trời đất.

Sao mình lại quên mất thứ này nhỉ.

Lâm Phi lập tức tỏ vẻ xấu hổ, lần này đúng là mất mặt thật. Từ khi minh thổ được mở ra, hắn đã liên tiếp trấn áp không ít sinh vật vào trong, từ thạch mãng đến quỷ minh, từ Hóa Vô Phi Đao đến ác quỷ, trừ con thạch mãng đầu tiên bị trấn áp vào, gần như con nào cũng bị thứ này cắn qua. Mẹ nó, người không biết còn tưởng ta nuôi chó trong minh thổ nữa chứ.

Mẹ nó, mày là Husky biến thành đấy à?

Lâm Phi có chút đồng tình nhìn ác quỷ.

Thảm quá.

Ít nhất ba đạo cấm chế đã biến mất, nếu mình vào muộn một chút nữa, e là nó thật sự bị hắc khí ăn sạch rồi.

"Cứu mạng, cứu mạng!" Khó khăn lắm mới trông thấy cứu tinh, nhưng người ta lại cứ đứng đực ra đó, ác quỷ lập tức không chịu nổi, liều mạng giãy giụa đến trước mặt Lâm Phi, chỉ thiếu nước quỳ lạy hắn.

"Hả, ngươi nói gì cơ?"

Ác quỷ tức đến hộc máu. Mẹ nó, ngươi thấy chết không cứu mà cũng lộ liễu quá vậy?

Nhưng sống chết ngay trước mắt, ác quỷ cũng chẳng quản được nhiều, vừa kêu rên vừa van xin: "Trước đó đều là lỗi của ta, ta đáng chết, ta hèn hạ, ngươi mau cứu ta đi, đừng để thứ này ăn ta..."

"Cứu ngươi thì không thành vấn đề, nhưng ta có lợi lộc gì?"

Ác quỷ sắp khóc đến nơi. Mẹ nó, đúng là thế thái suy đồi, đạo đức luân vong! Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp ngươi không biết à, còn đòi lợi lộc gì nữa? Ác quỷ nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cắn răng nói: "Nếu ngươi chịu cứu ta, ta sẽ nhận ngươi làm chủ nhân!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Quế Hà Văn Lục
Quay lại truyện Chư Thiên Kỷ
BÌNH LUẬN