Chương 433: Lão già lừa đảo

Chương 433: Lão già lừa đảo

◎◎◎

Lâm Phi nhận lấy túi Càn Khôn, cũng không mở ra, chỉ cười mà không nói nhìn Lưu Thông, ánh mắt phảng phất có thể nhìn thấu hết thảy.

Lưu Thông không khỏi mặt già đỏ ửng, ngượng ngùng nói: "Cái kia, trừ khối thần thiết này, thật ra Mạc Kim Phái chúng ta cũng được không ít lợi ích..."

Lâm Phi cười, hắn ôn tồn nói: "Lưu sư huynh, huynh cũng biết đó, ta chỉ cần các loại kim loại kỳ dị, chỉ cần số lượng kim loại đủ nhiều, còn những lợi ích khác, sư huynh cứ tự nhiên nhận lấy."

Lưu Thông mừng rỡ trên mặt, nói liên tục: "Vậy thì cảm ơn sư đệ."

Sau khi rời khỏi chỗ Lưu Thông, Lâm Phi đặt khối Thần Thiết Nứt Ngọc trong túi Càn Khôn ra sân. Khối thần thiết cao lớn vươn thẳng lên trời, trong nháy mắt đã lấp đầy cả sân viện, những vết nứt như ngọc vỡ trải rộng khắp thân, trông có vẻ như chỉ cần một đòn là vỡ nát, nhưng thật ra lại vững như kim thạch, người thường khó mà lay chuyển.

"Thần Thiết Hậu Thiên Tứ Phẩm..." Lâm Phi đứng cạnh khối Thần Thiết Nứt Ngọc, tỉ mỉ đánh giá, "Nhưng cấm chế bên trong lại không hoàn mỹ, cấm chế Hậu Thiên sinh ra tự nhiên kia dường như cũng đã bị tổn hại, không đủ để luyện hóa ra kiếm khí Hậu Thiên, nhưng mà..."

Xoẹt!

Vô tận chân nguyên từ người Lâm Phi bắn ra, như sóng triều nâng bổng khối Thần Thiết Nứt Ngọc lên, nhẹ như nâng một sợi lông hồng, không tốn chút sức lực nào. Cùng lúc đó, Lâm Phi không ngừng biến đổi thủ ấn, những lá phù triện màu vàng kim nhạt tuôn ra như một dòng sông dài, bay vút lên trời, thoáng chốc đã bao bọc lấy khối thần thiết cao ngàn trượng, tựa như mặt trời rực rỡ làm tan chảy băng mỏng. Thần Thiết Nứt Ngọc không ngừng được tế luyện, chỉ trong mấy hơi thở, khối thần thiết to như ngọn núi đã hóa thành kim khí vô tận.

Lâm Phi há miệng nuốt một hơi, kim khí vô tận đều chui vào trong cơ thể hắn, cuồn cuộn không dứt. Chân nguyên vốn thuần một màu trắng lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nhuốm một lớp màu vàng kim nhàn nhạt, sau đó, màu sắc càng lúc càng đậm. Năm đạo kiếm khí không ngừng lượn lờ, kiếm mang sắc bén, thần quang trong trẻo, dường như vô cùng vui sướng với vùng chân nguyên màu vàng óng này.

Sau khi nuốt vào ngụm kim khí cuối cùng, chân nguyên trong cơ thể Lâm Phi vốn chiếm cứ cả sân viện đã hóa thành một đại dương màu vàng kim, khóe môi hắn nở một nụ cười.

Mặc dù nó không đủ để luyện hóa ra một đạo kiếm khí Hậu Thiên, nhưng cái hơn là nó đủ lớn, có thể từ đó luyện hóa ra lượng lớn kim khí tinh thuần để củng cố Sinh Tử Kiếm Vực.

Lâm Phi quay người về phòng, ngồi xếp bằng, chân nguyên trong cơ thể mãnh liệt chuyển động, Sinh Tử Kiếm Vực lập tức mở ra, kim khí tinh thuần như sông lớn cuồn cuộn rót vào trong đó. Chỉ trong thoáng chốc, ngàn vạn đạo kiếm quang cùng lúc ngân vang, kiếm ý vô tận xông thẳng lên trời! Theo kim khí không ngừng tràn vào, kiếm mang càng thêm sắc bén, rạch phá bầu trời, thế không thể đỡ!

Ba ngày sau, Bùi Nam với vẻ mặt chật vật nhưng khí thế hùng hổ xông tới tận cửa, chặn Lưu Thông ngay trong sân mà mắng chửi.

"Lão già lừa đảo! Mạc Kim Phái các ngươi không có một kẻ nào tốt! Lão phu tin tưởng ngươi như vậy, không ngờ ngươi lại là một lão già lừa đảo, thật đáng ghét!"

Bùi Nam mặt mày đỏ bừng, trán nổi gân xanh, chỉ vào mặt Lưu Thông mà chửi mắng không thôi.

Các đệ tử Mạc Kim Phái đều biết rõ vì sao Bùi Nam tới, ai nấy đều trốn ở xa xa nhìn trộm.

"Bùi sư huynh, đây là vì sao vậy?" Lưu Thông tỏ vẻ vô tội, mắt mở to, trông như vừa phải chịu oan ức tày trời, đoạn chìa tay về phía Bùi Nam: "Ở đây dù sao cũng không hay cho lắm, tới tới tới, Bùi sư huynh, chúng ta vào trong nói chuyện."

Bùi Nam phất tay áo, hất tay Lưu Thông ra, mặt đầy giận dữ đi vào phòng.

Lưu Thông nhìn bàn tay bị hất ra của mình, cũng không để tâm, theo hắn vào phòng, ngồi xuống đối diện với Bùi Nam vẫn đang đùng đùng nổi giận rồi nói: "Rốt cuộc là chuyện gì đã khiến Bùi sư huynh tức giận như vậy?"

"Ngươi còn giả vờ với ta à?!" Bùi Nam tức đến mức đứng bật dậy, giận dữ nói: "Tấm gương các ngươi đưa cho ta, dùng một lần xong là mất hết thần thông, biến thành một cục sắt vụn!"

Lưu Thông gãi đầu, mặt đầy kinh ngạc: "Hả? Thật sao? Chẳng lẽ ta chưa nói với huynh là Kính Lưỡng Sinh đó chỉ dùng được một lần à?"

Thấy bộ dạng này của Lưu Thông, Bùi Nam nhất thời sững sờ, thậm chí còn thật sự bắt đầu nghiêm túc nhớ lại xem lão già này rốt cuộc có nói qua chưa, sau khi phát hiện trong đầu hoàn toàn không có ấn tượng, lập tức lại định quát lên: "Không có..."

"Không có sao? Không đúng... Ta nhớ lúc đó, sau khi ta và Bùi sư huynh tránh được đòn tấn công của trận pháp, đã từng nói với huynh rồi mà."

"Ngươi nói gì?"

"Ta chẳng phải đã nói với huynh rồi sao, nếu gặp lại con đại yêu kia thì phiền phức to. Bùi sư huynh, huynh nghĩ kỹ lại xem, có phải vậy không?"

"..."

Bùi Nam tỉ mỉ nghĩ lại, hình như lão già này thật sự có nói qua...

Nhìn sắc mặt Bùi Nam, Lưu Thông bất đắc dĩ xòe tay: "Huynh xem, lần trước lúc hai chúng ta gặp phiền phức, ta đã nói rõ rồi, chiếc Kính Lưỡng Sinh này chỉ có thể dùng một lần thôi mà. Bùi sư huynh sao có thể ngậm máu phun người nói ta là lừa đảo được chứ?"

Trên mặt Bùi Nam hiện lên vẻ lúng túng, hắn ngượng ngùng ngồi xuống: "Vậy... có lẽ là ta không nghe rõ..."

Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng, lập tức lại bật dậy khỏi ghế, trừng mắt nhìn Lưu Thông: "Móa nó, lão tử suýt nữa lại bị ngươi dắt mũi! Rõ ràng là ngươi không nói cho rõ ràng!"

Lưu Thông nhìn Bùi Nam, ánh mắt mang theo sự bất đắc dĩ sâu sắc, thậm chí còn có cả sự bao dung: "Bùi sư huynh, rõ ràng là ta đã nói rõ mà huynh không nghe kỹ, sao lại ngược lại trách ta được? Hơn nữa, huynh nghĩ xem, một khối Thần Thiết Hậu Thiên Tứ Phẩm mà có thể đổi lấy một chiếc Kính Lưỡng Sinh dùng vĩnh viễn sao?"

Bùi Nam nghe vậy, ngọn lửa giận trong lòng vừa hơi dịu đi lại như bị đổ thêm dầu nóng, bùng lên dữ dội, đôi mắt gần như muốn phun ra lửa, hắn đột nhiên đập mạnh bàn: "Ngươi, lão già lừa đảo này..."

Xoẹt!

Nhưng đúng lúc này, từ sân sau, ngàn vạn đạo kiếm mang phá tan mái nhà, bay thẳng lên trời, kiếm quang sắc bén còn chói mắt hơn cả mặt trời trên không, kiếm ý cuộn trào, đánh tan mây mù, chấn động hư không, một luồng uy năng kinh khủng vô song lan tỏa ra như thiên uy!

Bùi Nam trong lòng run lên, lửa giận ngập trời trong một kiếm này đã tan thành tro bụi, sau đó nỗi sợ hãi lập tức lan tràn khắp tâm trí...

Suýt thì quên, trong Mạc Kim Phái này còn có một vị mà Kim Hải Các bọn họ không thể đắc tội...

Trong nháy mắt, Bùi Nam bị nỗi kinh hoàng bao trùm, nghĩ lại hành vi cử chỉ vừa rồi của mình, hối đến xanh cả ruột, cho dù là đến đòi lại công bằng thì cũng nên dùng cách ôn hòa hơn chứ...

Nếu thật sự chọc giận vị kia, Bùi Nam sắc mặt trắng bệch, chỉ sợ hôm nay mình phải bỏ mạng tại đây...

Lưu Thông vẫn luôn quan sát biểu cảm của Bùi Nam, lúc này cảm thấy đã đủ rồi, bèn tiến lên trước, nở nụ cười trên môi: "Bùi sư huynh, có việc gì cũng từ từ thương lượng đúng không? Sao lại nổi nóng thế làm gì? Đến, ngồi xuống, ngồi xuống..."

Bùi Nam liếc Lưu Thông một cái, thở dài một hơi rồi ngồi xuống.

Người sống dưới mái hiên, không thể không cúi đầu...

Bùi Nam không dám nổi giận, nhưng cũng không cam tâm, lần này đúng là chịu thiệt lớn rồi, nếu không làm gì mà cứ thế ngậm bồ hòn làm ngọt, sau này Kim Hải Các bọn họ trước mặt Mạc Kim Phái sẽ không ngóc đầu lên được...

Bùi Nam ổn định lại tâm trạng, vẻ giận dữ biến mất, nhưng sắc mặt vẫn nặng nề, hắn nhìn thẳng vào Lưu Thông: "Lưu sư đệ, ngươi cũng biết vì sao ta lại phẫn nộ đến đây như vậy chứ?"

◎◎◎

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Chiến Hồn
Quay lại truyện Chư Thiên Kỷ
BÌNH LUẬN