Chương 552: Miếu Cổ
Chương 552: Miếu Cổ
*
Vừa nghĩ đến cảnh mình một quyền đấm chết Hắc Triệu và vũ 17, Thanh linh càng thêm khao khát có được Thanh Long độn. Trong chín đạo Thanh Long độn, nàng đã có được đạo thứ ba, nhưng vẫn còn lại sáu đạo...
"Này." Thanh linh gọi Lâm Phi.
Lâm Phi nhướng mí mắt nhìn nàng.
"Khi nào ta mới có được «Thanh Long Cửu Độn» hoàn chỉnh?"
"Đừng nóng vội..."
Thanh linh sốt ruột, giọng cũng cao lên: "Bổn vương một ngày chưa lấy được «Thanh Long Cửu Độn» thì thực lực một ngày chưa thể khôi phục. Nếu lại gặp phải Hắc Long Vương và đám thị vệ bóng tối của hắn, chúng ta vẫn chỉ có nước chạy trốn thôi!"
"Ha ha." Lâm Phi lại cười, hắn nói: "Vết thương trên người ngươi chẳng qua chỉ là vết thương nhỏ, không nhất thiết phải dùng Thanh Long độn..."
"Vết thương nhỏ?" Thanh linh lập tức nhảy xuống từ trên tảng đá lớn, đứng trước mặt Lâm Phi, cau mày, lạnh giọng nói: "Ngươi có biết hắc thủy của giao long lợi hại đến mức nào không? Đợi đến khi ngươi cũng trúng phải hắc thủy rồi hẵng nói với ta đó là vết thương nhỏ."
Lâm Phi nhìn Thanh linh với vẻ cực kỳ chân thành: "Trong mắt ta, đó đúng là vết thương nhỏ không thể nghi ngờ."
"..." Thanh linh nhất thời không tìm được lời nào để phản bác. Nàng nhìn chằm chằm Lâm Phi, thấy vẻ mặt hắn từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh, đột nhiên nhớ ra trước đó gã này cũng từng nói muốn giúp mình chữa thương. Con ngươi nàng đảo một vòng, bán tín bán nghi hỏi: "Ngươi có cách sao?"
"Đơn giản thôi mà."
Thanh linh cau mày, không thể tin nổi.
Lâm Phi đứng dậy, cười nói: "Đi theo ta, ta giúp ngươi chữa thương trước."
"Thật không?" Mắt Thanh linh sáng lên từng chút, nàng nhìn Lâm Phi, nói: "Nếu ngươi có thể chữa khỏi vết thương cho ta, lại tìm đủ «Thanh Long Cửu Độn», bổn vương có thể hứa cho ngươi vô số cơ duyên."
Lâm Phi trợn mắt. Cô nàng này quen nói suông rồi, nếu thật sự có thành ý thì phải nói thẳng ra là bảo bối gì chứ? Cơ duyên vô số cái gì chứ...
Cơ mà, Lâm Phi cũng không quá để tâm. Vết thương của Thanh linh lành lại thì cả hai đều có lợi, ít nhất cũng không cần phải vừa thấy vũ 17 là co cẳng bỏ chạy...
Lâm Phi ngự khí bay đi, tốc độ tự nhiên chậm hơn kiếm yêu rất nhiều. Hơn nữa, hắn dường như cố ý đi rất chậm, lượn lờ trong dãy núi này, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó...
Thoáng cái, ba canh giờ đã trôi qua...
Lâm Phi vẫn đang từ tốn tìm kiếm, thái độ vẫn cứ không nhanh không chậm như cũ...
Thanh linh đi theo bên cạnh Lâm Phi, lúc đầu còn vô cùng mong đợi, nhưng sau ba canh giờ, chút kiên nhẫn mà nàng khó khăn lắm mới có được đã cạn sạch.
Tuy bây giờ không có thị vệ bóng tối nào đuổi theo sau, nhưng cũng không đến mức thảnh thơi nhàn nhã thế này chứ? Đi du ngoạn chắc? Mà kể cả là du ngoạn, cái nơi núi hoang đìu hiu này thì có gì đáng để ngắm nghía chứ?
Thanh linh nhìn dãy núi trập trùng u tối và bầu trời xám xịt trước mắt, chân mày càng nhíu càng chặt. Hơn nữa, suốt quãng đường, Lâm Phi dường như đã quên bẵng chuyện chữa thương cho nàng từ ba canh giờ trước, không hề nhắc đến một lời...
Không lẽ hắn đang lừa mình?
Thanh linh không nhịn được nữa, thoáng một cái đã chặn trước mặt Lâm Phi, sắc mặt không mấy tốt đẹp, hỏi: "Rốt cuộc ngươi đang tìm cái gì? Không phải nói chữa thương cho ta sao?"
"Đúng vậy mà."
Trán Thanh linh nổi cả gân xanh: "Ngươi nói chữa thương cho ta chính là lượn qua lượn lại trong dãy núi này à?"
"Haiz, vội gì chứ? Đây không phải đang tìm giúp ngươi sao?"
Lâm Phi bất đắc dĩ thở dài. Xem ra Thanh linh đã mất hết kiên nhẫn thật rồi. Hắn nghĩ ngợi, cảm thấy cũng gần xong rồi nên vẫy tay một cái.
Hai luồng lưu quang từ hai hướng khác nhau bay vút tới, trong nháy mắt đã đến trước mặt Lâm Phi.
"Sao rồi?" Lâm Phi hỏi.
Kiếm yêu nói một câu "không tìm thấy" rồi bay về lại trong Minh Thổ. Lâm Phi cũng không mấy ngạc nhiên, bèn nhìn về phía Thiên Quỷ.
Thiên Quỷ hóa thành một luồng khí đen nhỏ bằng nắm tay trẻ sơ sinh, bay vào lòng bàn tay Lâm Phi. Sau đó, một giọt máu từ trong luồng khí đen đó nhỏ ra.
Thanh linh nhìn sang, thấy giọt máu kia không có khí tức gì đặc biệt, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.
Mắt Lâm Phi lại lập tức sáng rực lên, hỏi: "Ở đâu?"
"Hướng này."
Luồng khí đen kia lại hóa thành hình dạng Thiên Quỷ, bay về phía trước.
Lâm Phi nói với Thanh linh bên cạnh: "Đi thôi, ở ngay phía trước."
"Thứ gì ở phía trước?" Thanh linh bị một loạt hành động của Lâm Phi làm cho ngơ ngác khó hiểu.
"Thứ có thể chữa thương cho ngươi."
Thanh linh sững sờ, rồi bừng tỉnh, vội vàng đi theo.
Nếu không vào ngôi mộ huyệt này, Lâm Phi cũng không thể ngờ Thanh Long Vương lại xây dựng cho mình một nơi an nghỉ khổng lồ đến thế. Núi cao biển rộng, bình nguyên rừng rậm, thứ gì cần có đều có, trải dài hàng vạn dặm, trên thông Long Cốt giới, dưới nối Hoàng Tuyền. Ngoài địa thế sông núi kỳ quái dị thường, nơi đây còn phong ấn đủ loại đại yêu...
Nhân lực vật lực hao tốn trong đó, e rằng vượt xa sức tưởng tượng của mọi người.
Xem ra, cung điện mà hắn và người của tam đại phái gặp phải sau khi vượt qua biển rộng để đến đây chỉ là một góc của tảng băng chìm trong toàn bộ lăng mộ này. Càng đi sâu vào trong mộ huyệt, càng có thể thấy những cung điện, miếu mạo từ thời xa xưa. Dù trông chúng đã hoang tàn đổ nát, nhưng qua nền móng khổng lồ và những bức tường thành còn sót lại, vẫn có thể tưởng tượng ra vùng đất này đã từng phồn hoa đến nhường nào...
Vùng núi nơi Lâm Phi và Thanh linh đang ở cũng có dấu tích của cung điện lầu các, chỉ là phần lớn đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại vài nơi lác đác vẫn giữ được dáng vẻ hoàn chỉnh...
Thiên Quỷ hóa thành một làn sương đen, lướt qua các dãy núi, chẳng bao lâu đã đến một sơn cốc có địa thế khá rộng rãi.
Sơn cốc này ẩn sâu trong dãy núi, bốn bề là núi non bao bọc. Mặt đất còn bị che phủ bởi những cây cổ thụ cao lớn vươn thẳng tới tận trời, tạo nên một khung cảnh tối om. Nếu không có Thiên Quỷ dẫn đường, dù là Lâm Phi cũng khó mà để ý tới một ngôi miếu cổ đã sụp đổ hơn phân nửa, nằm gần ngọn núi cao ở phía bắc.
Ngôi miếu cổ được xây bằng đá núi, trông nặng nề cổ kính. Lúc này, cửa lớn đang đóng chặt, không một tiếng động. Lâm Phi liếc nhìn Thiên Quỷ.
Rầm.
Cửa miếu bị Thiên Quỷ phá tung. Bụi mù cuộn lên, rồi làn sương đen cuốn một vòng và biến mất trong tích tắc.
Lâm Phi bước vào, liền thấy hai bóng người từ dưới đất chui lên, xô đẩy nhau chạy trối chết...
"Lưu sư huynh, huynh chạy đi đâu vậy?"
Lâm Phi đành bất đắc dĩ lên tiếng. Hắn thấy hai bóng người kia vẫn đang lao ra ngoài, mãi đến khi chạy tới bức tường đổ của ngôi miếu hoang mới sực tỉnh, đột ngột quay đầu lại.
Đó chính là hai thầy trò Lưu Thông và Trần Thụy của Mạc Kim Phái.
Cửa miếu đã mở, ánh sáng không mấy rạng rỡ từ bên ngoài chiếu vào người Lưu Thông và Trần Thụy. Lâm Phi nhìn mà hơi kinh ngạc: "Sao hai người lại thê thảm thế này?"
Mới một ngày không gặp mà Lưu Thông và Trần Thụy trông như vừa trải qua trăm ngàn trận chém giết ác liệt trên chiến trường. Tóc tai họ rối bù, sắc mặt trắng bệch, còn dính vài vệt máu. Bộ đạo bào trên người thì rách bươm, những vết máu loang lổ trông càng thêm tươi rói, chói mắt...
✎‧₊˚ Truyện này được in dấu bởi Thiêη·L0ι·†ɾúς...
Đề xuất Voz: Tổng hợp các truyện ma em đã viết trên forum cho các thím tiện theo dõi