Chương 641: Một Kiếm Sinh Vạn Pháp

Chương 641: Một Kiếm Sinh Vạn Pháp

◎◎◎

Đang chuyên tâm ngưng tụ Sinh Tử Kiếm Vực, mi tâm Lâm Phi giật một cái. Hắn ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy một vầng hào quang trắng dịu như dòng nước lướt qua chân trời, ăn mòn Phật quang bên ngoài cổ thành rồi len lỏi vào từng chút một. Nhà cửa sụp đổ, Phật dân tháo chạy, một cảnh tượng hoảng loạn...

Phật Tử đứng trên đỉnh Phật tháp, hai mắt nhắm nghiền, thấp giọng tụng niệm Phật kinh, vậy mà lại không ra tay, mặc cho ánh trăng thôn phệ tòa cổ thành kia.

Là do...

Lâm Phi chợt nhớ ra, trong cơ thể Phật Tử vẫn còn phong ấn ác niệm. Hắn tự áp chế tu vi của mình ở cảnh giới Kim Đan chính là để ngăn ác niệm quấy phá, gây họa cho nhân gian. Dù phải liều đến ngọc nát đá tan, hắn cũng không muốn để ác niệm tái xuất...

Nhưng bây giờ không phải là lúc để cảm khái lòng từ bi đại thiện của Phật Tử. Lâm Phi nhìn Hạo Nguyệt Thần Thiết đang không chút kiêng dè trên không trung, khẽ cau mày. Hắn nhanh chóng lướt qua những lá bài tẩy của mình trong đầu, nhưng dù là hộp kiếm dữ tợn hay Sinh Tử Kiếm Vực, sáu đạo kiếm khí, đặt trước Hạo Nguyệt Thần Thiết này đều có vẻ chẳng thấm vào đâu. Chẳng lẽ lại phải tung cả quan tài tôn ra?

Ngay lúc Lâm Phi đang hết cách, bên cạnh hắn đột nhiên bùng lên một biển lửa hừng hực. Ánh lửa ngút trời, vừa nóng bỏng vừa ngang tàng, trong nháy mắt lấp đầy cả đất trời.

Là Hỏa Vũ!

Lâm Phi hơi kinh ngạc, nhưng rồi lập tức bừng tỉnh.

Lông vũ Phượng Hoàng lấp lóe giữa không trung, tỏa ra ánh sáng lung linh mê hoặc lòng người. Nó nhẹ nhàng vũ động, ngọn lửa ngút trời liền như được tưới thêm dầu sôi, bùng cháy dữ dội, cuồn cuộn không ngừng. Lửa cháy hừng hực, tiếng nổ vang trời, thật sự đã nuốt chửng cả ánh trăng đang chảy trôi trên không trung!

Hạo Nguyệt Thần Thiết dường như bị biển lửa này chọc giận, từ trên không trung giáng xuống, ánh trăng lạnh như sương không ngừng tuôn ra.

Hỏa Vũ lơ lửng trước người Lâm Phi, không có động tĩnh gì lớn, chỉ có chiếc lông vũ khẽ run. Biển lửa ngỡ như có thể đốt trời nấu biển trên không trung bỗng từ bốn phương tám hướng tụ lại, hóa thành hình dạng một con Phượng Hoàng lửa. Ánh lửa rực cháy, chỉ nhìn thôi cũng thấy tuyệt mỹ vô song. Ngọn lửa hóa thành đôi cánh vỗ mạnh giữa không trung, Hỏa Phượng lao vút lên, đột ngột đâm sầm vào Hạo Nguyệt Thần Thiết!

Ông!

Hạo Nguyệt Thần Thiết chấn động mạnh, ánh trăng mà nó tuôn ra đều bị liệt hỏa thôn phệ, còn bản thân nó thì bị hỏa diễm bao phủ. Nhiệt độ nóng bỏng ập thẳng vào trong cơ thể nó, dường như chỉ nháy mắt sau là có thể hòa tan nó, xóa đi linh trí, nghiền nát thân thể...

Trong trời đất, ngũ hành tương sinh tương khắc. Là một trong những Hỏa Vũ bản mệnh của Phượng Hoàng, nó vốn là thần hỏa trời sinh, tương khắc với thần thiết trong ngũ hành. Hơn nữa, tu vi của Phượng Hoàng cực cao, đã vượt xa tu sĩ bình thường. Một món tiên thiên chi vật chưa chứng đạo ở trước mặt nàng cũng chỉ mạnh hơn một chút so với loại sâu kiến như Lâm Phi, chứ không mạnh đến mức đó. Một chiếc Hỏa Vũ bản mệnh là đủ để ứng phó.

Lâm Phi không thích bị khống chế, vì vậy, ngay từ đầu hắn đã cố tình lờ đi Hỏa Vũ. Thậm chí đến cuối cùng, hắn vậy mà lại thật sự quên mất trong tay mình còn có một món đại sát khí như vậy. Nghĩ đến đây, hắn chỉ biết lắc đầu cười khổ.

Đối mặt với nguy cơ ngập đầu, Hạo Nguyệt Thần Thiết không còn ngang tàng như trước, quay đầu liền muốn bỏ chạy ra ngoài!

Oành!

Nhưng biển lửa ở khắp mọi nơi, nó căn bản không thể thoát được. Cuối cùng, nó chỉ có thể bị Hỏa Vũ áp chế từng chút một, miễn cưỡng vô cùng quay trở lại bên trong Sinh Tử Kiếm Vực...

"Cơ hội tốt!"

Hai mắt Lâm Phi sáng lên, hắn lập tức mở rộng Sinh Tử Kiếm Vực. Ngay khoảnh khắc Hạo Nguyệt Thần Thiết rơi xuống lần nữa, hắn liền thôi động Chư Thiên Phù Đồ. Vô số phù triện lại ập đến, cưỡng ép chui vào bên trong Hạo Nguyệt Thần Thiết, không ngừng luyện hóa nó!

Sau một trận chiến với Hỏa Vũ, Hạo Nguyệt Thần Thiết đã tổn thất không nhỏ, chỉ một chút sơ hở đã bị Lâm Phi chớp lấy. Hơn nữa, lúc giao chiến ban nãy, nó đã bị một luồng hỏa diễm của Hỏa Vũ đánh vào cơ thể, phần lớn sức mạnh đều bị áp chế, căn bản không thể nào chống lại Lâm Phi.

Chư Thiên Phù Đồ vận chuyển, cùng lúc luồng ánh trăng kia tan vỡ, Lâm Phi đã lần lượt khắc sâu lạc ấn của Chư Thiên Vạn Kiếm Quyết lên trên Hạo Nguyệt Thần Thiết!

Hắn đã quá quen thuộc với quá trình này, chỉ trong nháy mắt đã hoàn thành. Khi lạc ấn cuối cùng hạ xuống, Hạo Nguyệt Thần Thiết rốt cuộc đã được luyện hóa thành một đạo kiếm khí!

Ông!

Thiên Cương cấm chế ngưng tụ thành thực, xương cốt toàn thân Lâm Phi run lên, huyết nhục đột nhiên nhuốm một màu vàng kim. Mà trong cơ duyên sinh tử này, ánh trăng tuôn chảy, kiếm ý huy hoàng, lạnh lẽo mà sắc bén. Hạo Nguyệt kiếm khí chỉ lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, cũng đã khiến cho ngàn vạn đạo kiếm khí khác phải ong ong không dứt!

Động tác của Lâm Phi không ngừng, tuần tự đâu vào đấy. Hắn thôi động sáu đạo kiếm khí còn lại bay tới, bảy đạo kiếm khí đồng loạt bộc phát, kiếm ý sắc bén xông thẳng lên trời, đánh tan cả tầng mây!

Kiếm khí tăng vọt, bảy đạo kiếm khí tung hoành trong minh thổ, không ngừng dao động. Kiếm ý được gột rửa bên trong Sinh Tử Kiếm Vực, tựa như dòng chảy hỗn loạn lao xuống từ vách núi ngàn trượng, uy thế mạnh mẽ, không thể ngăn cản!

Trán Lâm Phi mồ hôi chảy ròng ròng. Sức mạnh của cảnh giới Kim Đan vốn bị áp chế rốt cuộc cũng bộc phát vào lúc này. Lực lượng bàng bạc hùng hồn lao nhanh trong kinh mạch hắn, như sông dài biển lớn cuồn cuộn đổ về đan điền. Hắn toàn lực dẫn dắt và khơi thông, không dám lơ là chút nào. Giờ khắc này không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, chỉ cần hơi bất cẩn là đạo đồ sẽ hủy hết!

Vô luận bên trong hay bên ngoài cơ thể Lâm Phi, đều bị kiếm ý rào rạt lấp đầy!

Trong minh thổ, ngàn vạn đạo kiếm quang chiếm cứ từng tấc không gian. Tiếng ong ong vang vọng như sấm rền liên miên, rung động không dứt. Núi non sông ngòi, cây cỏ hoa lá, thậm chí cả tòa cổ thành Phật quốc đều bị bao phủ trong kiếm quang huy hoàng!

Lâm Phi gắt gao cắn răng, gắng hết sức thao túng Chư Thiên Vạn Kiếm Quyết, dùng một ý chí lực gần như kinh khủng để khống chế từng đạo kiếm khí trong Sinh Tử Kiếm Vực!

Sự gia nhập của Hạo Nguyệt kiếm khí không chỉ bù đắp lỗ hổng cấm chế trong cơ thể Lâm Phi, triệt để đưa thân thể phàm thai của hắn tiến hóa thành pháp bảo thân thể, mà còn mang đến một bước nhảy vọt về chất cho ngàn vạn luồng kiếm mang trong Sinh Tử Kiếm Vực. Chúng đã thoát khỏi sự non nớt ban đầu, sở hữu sự sắc bén đủ để tranh phong với cả tiên thiên chi vật!

Thái Ất kiếm khí, Hi Nhật kiếm khí và Hạo Nguyệt kiếm khí, ba đạo tiên thiên kiếm khí tựa như vương giả lâm thế, đứng sừng sững giữa Sinh Tử Kiếm Vực. Kim quang trong suốt, liệt hỏa hừng hực và ánh trăng trắng ngần phủ kín chân trời. Ba màu kiếm khí va chạm, đan xen vào nhau trên không trung nhưng lại không hề dung hợp. Bốn đạo kiếm khí Vân Văn, Thông U, Lôi Ngục, Vô Thường theo sát phía sau. Kế đó, ngàn vạn luồng kiếm mang vây quanh chúng như sao vây quanh trăng, kiếm ý uy nghiêm, làm rung động cả trời cao!

Lâm Phi gần như điên cuồng vận chuyển Chư Thiên Vạn Kiếm Quyết. Trong nhất thời, kiếm hoa không ngừng nở rộ rồi lại tiêu biến trên không trung, bảy đạo kiếm khí thì không ngừng tiến lại gần nhau. Mãi cho đến khi kết thúc một chu thiên, hắn đột nhiên hét lớn một tiếng. Bảy đạo kiếm khí trên không đồng loạt rít lên, rồi ầm ầm tản ra. Vô tận kiếm mang hóa thành những lá bùa trải trời lấp đất, xoay chuyển với tốc độ cực nhanh trên không, hình thành một vòng xoáy khổng lồ!

Bên trong vòng xoáy, vô số đạo pháp lần lượt được diễn hóa, lộng lẫy mà chói mắt!

Trán Lâm Phi mồ hôi tuôn như mưa, khóe miệng cũng đã rỉ máu tươi. Nhưng khi hắn nhìn những loại kiếm pháp khác nhau đang hiện ra bên trong vòng xoáy kia, đôi mắt lại sáng lên óng ánh, rực rỡ lạ thường.

Chư Thiên Vạn Kiếm Quyết, một kiếm sinh vạn pháp. Con đường này, hắn đã đi thông!

Oành

Đề xuất Huyền Huyễn: Trạch Thiên Ký
Quay lại truyện Chư Thiên Kỷ
BÌNH LUẬN