Chương 105
Mặc kệ. Chẳng để Phương nói thêm, mình nắm luôn tay Phương không để cho em kịp phản ứng gì. Cứ thế mình đi trước kéo Phương đi sau, như đang sợ không nhanh là có ai đó dắt đi mất vậy.
- Đi từ từ thôi! Có ai làm gì đâu mà như ăn cướp thế.
Mình mới đi chậm lại đợi Phương tiến lên ngang hàng. Em khẽ rút tay ra mặc cho mình cố nắm lại. Nhưng chưa để cho mình kịp cảm thấy hẫng hụt, Phương đã quàng 2 tay qua ôm lấy cánh tay mình rồi cúi xuống thì thầm:
- Thế này chắc chắn hơn.
- Xì, tôi cầm chắc hơn chứ.
- Không, cái gì tôi cầm mới chắc, ông cầm không chắc.
- Cầm được lâu không?
- Lâu...
Xuống đến bãi để xe, lớ ngớ thế nào mà bây giờ lại nhìn thấy xe Phương ở đây, thế mà lúc đến tìm mãi không thấy. Lạ thật. Chẳng lẽ thằng bảo vệ nó mới dắt ra cho mình?
- Ô, xe bà đây này, thế mà lúc đến tôi tìm mãi chẳng thấy.
- Tôi thấy cái Khoa của ông có vấn đề đấy!
- Vấn đề gì? Sao tự nhiên dính dáng đến Khoa tôi?
- Sao người ta lại giữ một sinh viên thiểu năng như ông chứ?
- Ai thiểu năng? Gì mà thiểu năng?
- Hôm qua ai đi xe tôi về? Hôm nay tôi phải đi taxi ra đây này! Đồ hâm dở.
- À à, ờ, gì mà căng! - Giờ mới nhận ra mình đi xe của Phương, thế mà đến quán việc đầu tiên là cứ đâm đầu đi tìm xe Phương – đúng là cuống lên chẳng nghĩ được việc gì ra hồn.
Điện thoại của Phương - >""”<
- Ông chẳng biết trong đầu con gái người ta nghĩ gì đâu, nên đừng có phán bừa. Hạ hỏa, hạ hỏa...
Sao mà chẳng biết Phương nghĩ gì, chẳng qua mình ghét nên cứ trêu đùa vậy cho bõ ghét. Lúc Phương tức lên là mỏ bắt đầu chu ra, 2 má phính lên, miệng cứ phun phì phì nhìn như con cá dọn bể, xong còn lấy 2 bàn tay quạt liên tục vào mặt, miệng lẩm bẩm “hạ hỏa, hạ hỏa”, nhìn đáng yêu lắm. Chắc từ giờ phải tích cực trêu hơn mới được!
Nghĩ trong bụng thế thôi nhưng bên ngoài mình vẫn làm mặt lạnh. Suốt cả đoạn đường mình chẳng nói thêm lời nào. Phương hình như cũng biết thái độ của mình nên........ cũng chẳng nói gì cả, thỉnh thoảng có tin nhắn mới lấy điện thoại ra xem, nhìn qua gương chiếu hậu xem thái độ mình thế nào rồi lại bỏ điện thoại vào túi. Cứ như đang làm điều gì lén lút lắm vậy, mấy lần tí nữa thì mình phì cười.
Trước khi đến chợ, Phương ghé vào tai mình nói nhỏ:
- Không đi! Được chưa? Lão già khó tính!
Mình chẳng nói gì, nhưng trong bụng thì thấy vui. Ít ra Phương cũng có sự đồng cảm với suy nghĩ của mình. Không phải mình ích kỉ, mà đơn giản nếu như không có tình cảm với người ta thì không nên gieo vào đầu người ta hy vọng, nó chỉ làm họ phấp phỏng chờ đợi, để rồi khi đón nhận sự thật thì càng nhân thêm nỗi đau đớn cho người ta mà thôi. Càng là những người tiếp xúc nhiều thì càng nên thẳng thắn. Huống hồ trong trường hợp này “người ta” là người nước ngoài, quan điểm yêu đương của họ rất thoải mái chứ không nặng nề như mình.
- Này, có nghe thấy tôi nói gì không?
- Nói gì cơ?
- Đồ điếc kia!
- Nghe rồi. Tôi chỉ nói vậy còn bà hiểu phải làm gì hơn tôi mà. Nhiều khi tôi thẳng thắn quá cũng chưa chắc đã hay.
- Từ chối em nào rồi à?
- Sao bà nhanh mấy vấn đề này vậy? Tụi sinh viên thôi, chẳng phải nghiêm túc như chuyện của bà.
- Uhmm, tôi mà, không nhanh có mất chồng như chơi. Bọn con gái giờ nhanh như điện.
- Cứ có chồng đi đã bà ơi...
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay