Chương 110
Đang ngồi chí chóe nhặt rau với Phương thì có điện thoại, mình cầm lên thấy “ Cô T Trưởng Khoa” – Sao cô lại gọi giờ này nhỉ? Chắc lại trách mình hôm nay không đi tập cho đội bóng đây mà. Haizzz. Thôi cứ nghe chửi 1 lúc vậy chứ biết sao. Bất khả kháng chứ ai muốn đâu cô ơi!
- Alo, em chào cô ạ.
- Cường! Lên Khoa ngay!
- Vâng, có chuyện gì thế ạ?
- Lên đây, nhanh lên! – Giọng cô đã lạc cả đi rồi.
Thay vội quần áo rồi chạy ra xe. Bố mẹ với Phương nãy giờ vẫn đang ngơ ngác chưa biết có chuyện gì cả. Lúc phóng xe đi Phương chạy theo gọi với ra “ Đi từ từ thôi” mà mình cũng không để ý nữa. Chưa bao giờ cô T lại tỏ ra sốt sắng và có vẻ bực bội như thế. Chắc chắn không phải là chuyện đội bóng rồi, nó phải là chuyện gì ghê gớm hơn nhiều thì mới làm một người như cô phải mất bình tĩnh đến thế.
Chạy vội lên Khoa. Sao giờ này cô vẫn ở đây nhỉ?
- Em chào cô ạ. Sao hôm nay cô lại lên Khoa ạ?
- Cường à. Ngồi đi.
Ngồi cầm chén trà mà ruột gan mình như lửa đốt, chẳng hiểu có chuyện gì mà cuối tuần cô lôi tuột mình lên Khoa với cái giọng cực kì nghiêm trọng nữa.
- Có điện thoại vừa đến Khoa hỏi về anh đấy!
- Hỏi em? Có chuyện gì vậy cô? Mà ai vậy ạ?
- Không nói.
-Nặc danh ạ? Họ nói gì vậy cô? Nam hay nữ ạ?
- Nữ. Nói đời tư của anh không trong sáng, tư cách có vấn đề! Họ sẽ có đơn nặc danh gửi lên trường tuần tới!
Mình bàng hoàng. Từ trước đến giờ mình sống đâu có để ai phải phàn nàn? Trong Khoa toàn các thầy cô hơn tuổi thì mình luôn giữ khoảng cách trên dưới, với sinh viên cũng luôn trong sáng, rõ ràng, với anh em GV thì hòa đồng, chẳng lẽ người ngồi cùng mâm rượu lại đi tố cáo mình? Mà người ta vẫn nói “nắm thằng có tóc chứ ai nắm thằng trọc đầu?” – Mình có gì đâu để mà tranh giành với ai? Chức quyền thì còn lâu mới dám mơ, tiền bạc thì của ai nấy nhận. Chả lẽ làm đơn tố cáo để tranh giành mấy cái chức bên Đoàn với Hội Sinh viên à? Vô lí...
Một vấn đề nữa là tại sao lại còn phải dọa mình? Sao gửi thì không gửi luôn đi mà còn phải dọa dẫm? Rung cây dọa khỉ à? Chắc ý muốn nói rằng “tao vẫn cho mày một cơ hội” chăng?...
- Cô hỏi thật, gần đây mày có lằng nhằng với đứa nào không?
- Có cô ạ, em cũng đoán được là ai rồi. Nhưng yêu đương chia tay là chuyện thường mà cô. Em đâu phải yêu đương linh tinh.
- Có phải sinh viên trường không?
- Không cô ạ, em đâu có dính dáng gì đến chúng nó.
- .............
- Giờ nó mà gửi lên trường là hỏng hết đấy! Mọi thi đua và xét đi học này nọ là dừng lại hết!
- Nhưng em đâu có làm gì sai pháp luật mà định tố cáo em ạ?
- Đúng thế! Chẳng tòa án nào xét xử mày cả. Nhưng vấn đề là tiếng tăm, hiểu không? Chẳng cần biết đúng hay sai, GV trẻ mà để có "vết" như thế là không hay! Hết đường phấn đấu! Trường này bị mấy trường hợp như thế rồi, mày không nhìn thấy hậu quả à?
Trò tố cáo nặc danh này mình thỉnh thoảng vẫn thấy mỗi khi có đợt tranh giành quyền lực, hay ông nọ bà kia dính dáng đến ngoại tình này nọ. Cái bẩn thỉu của trò “ném đá giấu tay” này đó là ai-cũng-biết-ai-là-kẻ-chủ-mưu, nhưng không có bằng chứng. Thủ phạm cũng là kẻ chẳng mất mát gì cả trong chuyện này, trái lại, nó còn hả hê với sự dè bỉu và thành kiến của người đời dành cho người bị tố cáo mà chẳng cần biết đúng sai.
Mọi khả năng đều được loại bỏ dần, cuối cùng cũng chỉ còn 1 đáp án, cũng là nhân vật đầu tiên mà mình nghĩ đến khi cô T nói đến chữ “đời tư không trong sáng” - Chỉ có thể là người đó mà thôi! Điều mà mình không ngờ là em lại đẩy nó đi quá xa như thế này? Không ăn được thì đạp đổ đúng không? Phá kiểu gì cũng không được thì bây giờ chuyển sang phá cơ đồ của mình hả. Được thôi, tôi đợi xem em còn làm được cái gì nữa. Tôi thì không sợ, chỉ sợ em phá cả Mai và Phương thôi – nghĩ đến điều này bất giác mình thấy lạnh gáy. Dễ lắm, không ngoại trừ khả năng Chúc cũng sẽ dùng cả cái mánh này với cả 2 người vốn dĩ chẳng liên quan kia!
Cay đắng quá. Chẳng lẽ giữa con người với nhau mà yêu thương và căm hận mong manh vậy à? Sự căm thù trong Chúc lớn đến dường nào mà biến 1 cô gái hiền lành thành một con người nanh nọc và đen tối như thế này? Tất cả có lẽ cũng vì mình quá phũ phàng?
Cô T lại gần vỗ vai an ủi mình.
- Cô biết mày là người thế nào. Việc bây giờ là liệu mà giải quyết cho nó êm thấm. May cho mày là cô nghe chứ người khác nghe là cả cái Khoa này biết rồi. Lúc ấy thì chịu.
- Vâng, em hiểu rồi ạ, em cảm ơn cô. Em sẽ giải quyết để không làm ảnh hưởng đến Khoa và Trường.
Mình ra về. Xuống đến nhà xe để lấy xe về, mình móc điện thoại ra theo thói quen thì thấy mấy cuộc gọi nhỡ cùng với tin nhắn của Phương từ bao giờ:
“Cường. Giờ Phương phải lên công ty gấp. Vừa có thư nặc danh gửi đích danh cho giám đốc chi nhánh. Lúc nào về thì qua công ty đợi Phương nhé!”
...................................
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay