Chương 113
Về đến nhà Phương, mình đưa em lên phòng. Bối rối lắm vì mình đã chăm người say bao giờ đâu mà biết! Chẳng lẽ lại gọi điện hỏi mẹ hay mấy thằng bạn thì khác gì lạy ông tôi ở bụi này, có khi còn ăn chửi. Thôi kệ, mình chăm theo cách của mình. Bế Phương lên giường, mình vào nhà tắm lấy nước nóng ra để lau mặt cho Phương, ra đến nơi thì đã thấy nàng nằm dạng xải lai trên giường, có thứ lột ra vứt lăn lóc dưới sàn.
Từ từ tiến lại gần, mình run run đưa tay ra sờ lên trán Phương xem có lạnh không, rồi “hùng hục” lau mặt cho em. Sợ Phương lạnh nên phải kéo cái chăn đắp lên đến tận cổ, rồi lấy dầu gió bôi thái dương và gan bàn chân tay. Với mình thế là giỏi lắm rồi, trước giờ toàn người khác chăm mình say chứ biết chăm cho ai bao giờ.
Xong xuôi định đi về mà thấy Phương say quá sợ có chuyện gì nên mình lại chẳng dám về nữa, cố ở lại. Buồn ngủ rũ mắt mà không dám ngủ, cứ phải ngồi ở đầu giường canh, thỉnh thoảng lại sờ lên mũi Phương chỉ sợ không thở nữa. Gần nhà mình mấy ông say rượu về ngủ xong là ngủ luôn nên rất sợ mấy chuyện sau khi say, mình thà ngồi canh đến sáng còn hơn là ngủ mà phấp phỏng.
Ngồi sờ trán với sờ đầu chán chê, mình mới ngồi nghịch tóc và nghịch má em. Phương lúc ngủ nhìn đáng yêu lắm, y hệt như lúc em đang giận dỗi, da trắng bóc, cái mỏ đỏ chót cứ nhẫu ra, hai cái má trắng hồng nhìn rất khó chịu, chỉ muốn cắn. Mà đã muốn là phải làm thôi! Đấu tranh tư tưởng một lúc, mình cũng chầm chậm cúi xuống, từ từ tiến đến gần sát mặt Phương, cả người đang run hết lên, đang làm chuyện khuất tất mà. Nhắm mắt lại, mình khẽ đặt lên má Phương 1 cái - “chụt”.
Đến nửa đêm, mình đuối quá mới dựa vào đầu giường định chợp mắt một lúc, đặt điện thoại nửa tiếng 1 lần để dậy. Thế nào mà lúc nghe thấy điện thoại giật mình tỉnh dậy đã thấy đang nằm thẳng tưng ngay cạnh Phương rồi, mà Phương lại còn đang vòng qua ôm người mình ngủ ngon lành nữa!. Không được, không thể để thế này, dễ bản ngã mình nổi dậy lắm, lúc đó thì không còn gì để nói nữa!
Khẽ nhấc tay Phương ra định đặt lên người em, nhưng vừa nhấc lên thì thấy “ư ư ư...” vẻ rất là khó chịu, để tầm 5 phút sau mình lại làm lại, lại tiếp tục “ư ư ư...” – ư thì thôi vậy! thích ôm cho ôm, mai đừng có la ầm lên! – mà cũng không biết là bà ấy đang tỉnh hay mơ nữa! nghi lắm. Nhưng lúc đó mình cũng lơ tơ ngơ lắm rồi, rượu + với cả ngày mệt mỏi làm mình lại thiếp đi chẳng biết gì nữa. Chỉ biết trước khi ngủ hẳn mình vẫn sợ, một nỗi sợ vô hình, không biết sáng mai tỉnh dậy sẽ thê nào đây? Phương sẽ hét ầm nhà lên và đạp mình xuống khỏi giường, hàng xóm sẽ có mặt sau 1 phút, đưa thằng bệnh hoạn lên CA Phường? Hay là Phương sẽ khóc dấm dứt và chạy vào nhà tắm để kiểm kê lại toàn bộ “tài sản”?...Ngủ đã, tính sau.
..............
“Chiều xưa có ngọn trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Chiều thu lá rụng êm đềm
Vàng sân lá đổ cho mềm chân em ....”
Mơ màng tỉnh dậy vì cái nhạc chuông đáng ghét, sao tao chưa thay mày nhỉ? Mà thôi không sao, để bài này làm báo thức sáng là sẽ dậy đi làm ngay.
Giờ mới để ý thấy tay tê rần lên rồi, mất cả cảm giác vì Phương đã gối “xuyên màn đêm” từ tối qua, mặt thì úp vào ngực mình, tay quàng qua người và chân thì đang kẹp chặt cứng. Diễn tả có thể khó hiểu nhưng nếu nói tư thế ôm cái gối ôm thế nào thì Phương đang ôm mình đúng như thế.
Mình khó chịu lắm rồi nhưng vẫn phải nằm im, chờ đợi. Cuối cùng thì giây phút phán xét ấy cũng đến, mình hồi hộp, và.....sợ. Phương mở mắt ra, thấy nàng đang ôm mình, ngẩng lên nhìn thẳng vào cái mặt đang nghệt ra của mình, mắt chớp chớp, nhìn ngó nghiêng như định hình gì đó – “hê lô”, rồi gục đầu xuống, nằm ôm tiếp! – Cái gì vậy? Sao nó chẳng giống tí gì so với các kịch bản mà mình đã vạch ra nhỉ? Nếu không hét ầm lên thì ít ra cũng phải thấy ngại đẩy mình ra chứ, đằng này cứ “dùng” như của mình vậy?
- Tỉnh chưa?
- Rồi.
- Rồi thì bỏ ra, mẹ tôi bảo không được dùng đồ không phải của mình.
- Hiiii, mượn thì được. Hôm qua tôi mượn mẹ rồi.
- Có nhớ hôm qua nói gì không đấy?
- Chẳng nhớ gì cả!
- ...........
- Đêm qua có trộm đấy, sợ quá – Phương thì thào. Mình giật mình hơi hoảng, sao chỗ này mà cũng có ăn trộm?
- Sao không gọi tôi? Lúc nào?
- Tôi sợ quá nằm im mà, nó chỉ thơm tôi mấy cái rồi nó đi, hiii. Chắc nó thấy tôi xinh quá.
- .............
Hóa ra là Phương biết hết, hoặc ít ra là cũng không đến mức không biết gì. Chắc vẫn lơ mơ nhận ra mình ngồi chăm Phương thế nào, ngủ gục ra sao, có thế thì nàng mới dám tự tin nằm ôm mình thế này chứ!
- Ông chuẩn men đấy!
- Chuẩn men là sao?
- Là không lợi dụng rượu.....
- Bà biết à? Tôi làm hết rồi. Tôi xin lỗi. – mình giả vờ để cho Phương làm toáng lên, cơ mà hơi nhục vì mặt Phương tỉnh bơ.
- Cũng được, thà mất... còn hơn....
Dường như trong câu nói này của Phương có ẩn chứa gì đó. Mình là người rất đa nghi, nên nhiều khi vô tình thấu hiểu được những thứ rất nhỏ, và đáng lo là thường những điều mình nghi ngờ đều thành sự thật hết, nên mình sợ, sợ chữ “cho ông”.....”cho người khác”.
..................
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay