Chương 115
Phương đang nằm ôm mình đấy, như một đôi tình nhân, nhưng đôi tình nhân này tên là “tôi” và “bà”. Kể ra thì nghe nó cũng chẳng ra sao, nhưng biết thế nào bây giờ? Một người thì không dám nói ra, sợ nói ra thì người ta lại không tin, rồi bảo là coi thường, rồi quy cho là "có mới nới cũ", tìm đến để thay thế chứ chắc gì đã yêu người ta thật lòng. Một người thì biết là yêu lắm rồi, mà chẳng lẽ con gái lại đi tỏ tình nói trước thì mất giá. Thế nên mới có cái cảnh tréo nghoe đôi bạn thân ôm nhau ngủ xã giao thế này.
Đứng ngoài hành lang hút điếu thuốc cho bình tâm lại. Dạo này nhiều chuyện quá, hết cãi chửi nhau lại đến đơn thư, giờ thì Phương cũng biết chuyện rồi, kiểu gì cũng kéo theo bao nhiêu người vào cho xem, rồi sẽ lanh tanh bành lên. Mai rồi không biết sẽ đối phó thế nào nếu Chúc cũng làm cái trò nặc danh như vừa dùng với mình và Phương, có khi sẽ còn ghê gớm hơn vì Mai là người ra tay đánh chị dâu và dằn mặt mẹ Chúc!
Đúng là số mình chẳng khi nào được yên ổn, hết chuyện này đến chuyện khác. Chỉ khi nghĩ về Phương là tự nhiên thấy lòng mình lắng xuống, thấy nhẹ nhàng và yên ổn. Phương có cái lý trí của người có trí tuệ, có sự kín đáo và vừa phải của người từng trải, em cũng có cái nhẹ nhàng và nũng nịu đặc trưng của con gái, tổng hòa những điều đó trở thành một miếng ghép vừa đủ để lấp đầy những khoảng trống trong mình. Chỉ có điều mình chưa thể, chính xác là chưa dám để mở miệng ra nói một từ “anh yêu em” với Phương, điều mà em xứng đáng có từ lâu lắm, cũng là điều mình mong chờ đến quay quắt nhưng cứ bị chẹn lại. Mọi lí lẽ mình đưa ra đến giờ đều không giải thích được cái chậm chạp đó của bản thân.
Đang định quay người bước vào thì thấy đôi bàn tay nhỏ nhắn quàng qua eo mình. Phương ôm mình từ đằng sau, nhẹ nhàng, êm ái. Mùi hương tóc em thoang thoảng và những tiếp xúc cơ thể làm mình ngẩn ngơ mất mấy giây. Ai đó nói con gái thích được ôm từ đằng sau lắm đúng không? Câu nói đó có lẽ nên thay từ “gái” bằng từ “người” – ai cũng thích vậy thôi, được người mình yêu thương đứng đằng sau ôm tới, nó không đơn giản chỉ là 1 tiếp xúc thông thường, nó còn là sự hòa hợp giữa 2 cơ thể và tâm hồn nữa, mà chỉ khi con người ta thực sự gần gũi mới có.
- Cường này, ....hay mình làm chuyện ấy đi – Phương úp mặt sát vào lưng mình, nói mà giọng run run, em đang khóc. Mình biết Phương đang nói đến chuyện gì mà.
- Chuyện ấy hả? Bây giờ à? Có hối hận không?
- ................ Không
- Nhưng tôi sẽ hối hận!
Mình quay lại, ôm Phương vào lòng. Mình biết Phương đang sợ một nỗi sợ hãi nào đó không diễn tả được. Phương yêu mình, nhưng Phương không chắc chắn về tương lai, hình như có gì đó cản trở em mà em cảm nhận được, nên Phương muốn dành tất cả cho mình trước khi vượt khỏi sự kiểm soát của bản thân. Phụ nữ thường có những suy nghĩ kì lạ như vậy: dâng hiến cho người mình yêu, thà sớm, thà bản năng, còn hơn là sẽ phải dành nó cho người mình không yêu. Với mình, điều đó đáng trân trọng lắm. Chỉ có điều nhiều thằng cái **** nghĩ trước cái đầu, dựa vào yếu điểm điều này mà dày vò thân xác họ.
Mình khẽ nâng cằm Phương lên, nhìn thẳng vào mắt em.
- Phương có tin Cường không?
- .................
Mình lại ôm Phương, úp mặt vào ngực mình. Chưa gì mà đã giàn dụa nước mắt! Sao cứ khóc mãi vậy nhỉ? Phương bình thường mạnh mẽ cứng rắn lắm mà, thế mà cứ ở gần mình được chút là lại khóc, khóc để được mè nheo, vỗ về.
- Thế thì đợi, không lâu nữa đâu. Phương đang lo sợ về tương lai phải không? Có Cường ở đây, chẳng sợ gì cả.
- ..............
- Nhớ đấy! Huhuhuhu.
Đứng cho em khóc một lúc nữa, mình mới nhẹ nhàng buông Phương ra, lấy tay lau nước mắt đang từa lưa trên mặt.
- Động tí là khóc, mạnh mẽ lên chứ! Nhỡ mai sau không có Cường bên cạnh thì sao?
- Không có thì không khóc đâu, có mới khóc thôi.
- Có chuyện gì kể Cường nghe nào? Liên quan đến gia đình hay là ai ép buộc gì?
- Làm gì có ai ép buộc được Phương! À, mà có một thằng, suốt ngày bắt nạt mình.
- Hì, tại nó yêu Phương đấy, không phải nó bắt nạt đâu! – Hành động thăm dò đầu tiên của mình.
- Không tin, giờ chưa tin được! – đây là câu trả lời cho sự thăm dò, kết quả: không thành công, kết luận: chưa đến lúc.
Hình như khi con người ta đã gần gũi nhau rồi thì mọi thứ đều trở nên tự nhiên và mạnh bạo hơn thì phải. Dù mình với Phương chưa đi đến tận cùng nhưng những cái ôm hay nắm tay bây giờ đã không còn là điều xa xỉ nữa, dù vậy mình chẳng lợi dụng điều đó mà vẫn giữ khoảng cách, tất cả là vì 2 cái chữ “tôi”, “bà” đáng ghét kia. Chưa bao giờ thấy khó chịu với cái 2 cái đại từ nhân xưng đó thế. Sẽ đến lúc thôi, rồi cũng sẽ đến lúc thôi, nhưng bây giờ thì chưa phải thời điểm để nói ra, cần phải tập trung xử lí những sự việc kia trước đã.
Nhưng bây giờ giải quyết thế nào đây? Gọi điện cho Chúc à? Mình sẽ gọi. Nhưng không phải để cầu xin Chúc buông tha, không bao giờ. Chuyện này mình đã bàn bạc với Phương, sẽ ghi âm cuộc nói chuyện lại để làm bằng chứng, dù rằng sẽ rất khó khăn vì Chúc cũng không phải là một kẻ khù khờ để dễ dàng mắc bẫy mình. Muốn vậy mình phải đóng kịch.
Đớn đau không khi một người từng một thời đầu gối tay ấp với mình mà bây giờ coi nhau như quân thù? Tìm mọi cách để cài bẫy nhau. Dù sao thì cũng phải chấp nhận thương đau thôi, không còn cách nào khác, nó là tương lai của mình, của gia đình mình, và của Phương nữa. Nãy giờ Phương đứng cạnh mình, lặng im không nói, chỉ quang tay qua ôm lấy tay mình mà theo lời Phương là Phương cầm bao giờ cũng chắc hơn là mình cầm :smile:
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay