Chương 124
Cảm xúc lên cao, cùng với chút men của bia rượu, mình ôm Phương chặt đến ngạt thở, để cảm nhận được sát bên cạnh mình là ai, rồi cũng như một phản xạ tự nhiên, tay mình đã mon men đến chỗ mà ai cũng biết. Người Phương run lên, em giữ tay mình lại nhưng mình đâu có chịu, cứ nhất quyết đè vào. Đấu tranh một lúc thì mình thắng, nghe giọng Phương phụng phịu “đấy, thích thì sờ đi”. Tất nhiên là mình không bỏ qua rồi, đơn giản vì 2 đứa sẽ là của nhau, chẳng có lí do gì để kìm nén cả, mình luồn tay vào trong áo rồi cứ thế “nghịch”. Lần đầu Phương có những tiếp xúc như thế này, nó quá lạ lẫm và có phần “đáng sợ” với em, cũng may 2 đứa đều kiềm chế hết mức có thể để không đi xa hơn. Cứ thế, hai đứa nằm đấy ôm nhau, và cuối cùng nếu Phương không kéo tay ra thì chắc mình cũng không có ý định dừng lại, lúc bị gỡ tay ra còn nghe kèm một câu mắng yêu “Thôi bỏ ra, thầy giáo thế đấy! mai lên lớp viết bảng chữ như gà bới cho mà xem!” – thầy giáo thì cũng là đàn ông mờ :nosebleed:
Bay bổng như trên mây vì được gần gũi với người yêu, mình ngủ lúc nào mà chẳng biết, lúc dậy đã thấy Phương về từ bao giờ, trên bàn còn mẩu giấy với nét chữ nắn nót “Ngủ như lợn. Xấu tính <3 Cường hấp”. Mỉm cười, mình kẹp nó vào quyển nhật kí đã dần đến những trang cuối. Quên không kể, mình viết nhật kí hàng ngày, hình như hơi lạ đối với con trai thì phải.:sweat:
............................
Chuyện của mình với Chúc có lẽ đã đến lúc chấm dứt hẳn, nó chẳng còn khiến mình phải suy nghĩ gì nữa. Trái với mình, Phương không hề bỏ qua, vì theo lời Phương giải thích: đánh rắn phải đánh dập đầu, tránh hậu họa về sau.
Không biết Phương hẹn hò kiểu gì mà ngày hôm sau em có một cuộc gặp với Chúc, mà sau khi gặp nhau về mình mới được biết. Theo lời Phương kể, em đã cho Chúc thấy bằng chứng về việc Chúc với Đ vu khống người khác – video của anh D đưa cho 2 đứa. Tất nhiên là Chúc bất ngờ và lo sợ, không hiểu sao Phương lại có cái đó. Phương dọa sẽ gửi video này cho cơ quan mà Chúc đang chạy việc – không hiểu sao Phương lại có được thông tin này nữa. Kết quả của buổi gặp là Chúc đã phải quỵ lụy xin xỏ Phương bỏ qua và không làm to chuyện thêm nữa. Tất nhiên là Phương sẽ không bao giờ làm chuyện đó, nhưng Phương đã làm rất căng, đến mức Chúc phải van xin rất thảm thiết. Phương bắt Chúc phải thề rằng sẽ chấm dứt mọi liên hệ với mình và gia đình mình đồng thời không bao giờ xuất hiện trước mặt 2 đứa nữa! Chúc đồng ý.
Khi nghe lại câu chuyện Phương kể, mình mới thấy rằng Phương quá ghê gớm chứ không chỉ là một cô gái mỏng manh và nhu mì, khi cần em cũng tỏ ra vô cùng đáng sợ, nhưng là sự đáng sợ có suy nghĩ và còn tình người, chứ không phải kiểu vùi dập xuống bùn đen.
- Ông nghĩ tôi có ghê không?
- Có hơi quá, nhưng không biết nếu không làm thế thì Chúc sẽ còn làm gì nữa. Tôi cũng không chắc.
- Dù sao thì tôi vẫn thương Chúc, phụ nữ với nhau tôi chẳng muốn phải làm vậy!
- Uhmm, tôi biết bà không phải người như thế.
- Cũng chỉ vì chữ “tình” thôi, nhìn vào chẳng có gì hay ho cả - Phương bỏ tách cafe xuống, nhìn xa xăm ra cửa sổ..
- Sang đây ngồi với tôi nào – mình cầm tay Phương kéo nhẹ.
Phương đứng dậy rồi từ từ đi sang bên mình. Ghế cafe ở đây 1 cái đơn 1 cái đôi! Và mình thì đang ngồi cái ghế đôi.
Khẽ dựa vào vai mình, em vẫn im lặng không nói gì, thỉnh thoảng lại lấy giấy chấm nước măt. Sau cùng thì Phương vẫn là một người phụ nữ nhạy cảm và giàu lòng vị tha, đó mới là điểm thu hút nhất của Phương đối với mình. Không cần một người phụ nữ quá giỏi giang, quá thông minh hay năng động, với mình phụ nữ nên sống với đúng bản ngã của họ: tinh tế, giàu tình cảm, vị tha và yêu thương không toan tính.
Có thể với người đàn ông khác, Phương lại chẳng là gì cả, vì họ chẳng cần những điều đó, có như vậy mới là cuộc sống.
- Tôi biết vì sao bà phải làm thế mà, đừng buồn, cuộc sống đâu phải cái gì cũng vo tròn xoe được.
- Biết là thế, nhưng vì người này lại làm người kia đau đớn quá. Lúc Chúc van xin tôi mà tôi suýt không cầm được nước mắt....
- Hãy nghĩ về mình trước đi, đừng nghĩ cho người ta vội. Ngày xưa tôi có nghe câu “hạnh phúc là cái chăn hẹp và mỏng, người này co thì người kia lạnh”
- ......................
- Vì thằng này này – Phương chọc chọc ngón tay vào ngực mình.
- Vì con này nữa – mình chọc tay vào vai Phương
- Hihihi
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay