Chương 126
Trái với những gì đã hứa với Phương, Chúc vẫn liên lạc với mình.
Em vẫn nhắn tin, gọi điện nhưng mình không muốn nghe.
Chúc lúc mềm, lúc căng nhưng cũng chỉ nhận được 1 câu trả lời duy nhất của mình: Không!
Mình sống tình cảm và tin tưởng ai là tin tuyệt đối, nên mình sợ Chúc.
Cũng vì em mà mình đã không tin ai 100% nữa.
Thế nhưng, mình vẫn gặp Chúc ở quán cafe cổng trường. Tất nhiên là không phải người chủ động.
Sáng thứ 6 không có giờ, mình lang thang rồi tạt vào quán cafe ngồi chơi chờ đi đón Phương, vào quán thấy Chúc đã ở đó từ bao giờ rồi, sau mới biết mấy hôm nay Chúc ngày nào cũng ngồi đây đợi mình.
Chẳng cự tuyệt, cũng không ầm ĩ, lặng lẽ bên ly cafe nguội tanh. Mình phát ngấy với sự xuất hiện của Chúc.
Cuộc đời có nhiều lúc trớ trêu, mà cũng chỉ biết thở dài và chấp nhận như một phần cuộc sống.
Ranh giới người yêu – kẻ thù – bạn bè cứ đảo qua đảo lại trong suốt những ngày qua - nó làm mình mệt mỏi.
- Anh, anh yêu Phương thật à?
- Đó không phải việc của em.
- Anh chỉ cần nói có hay không thôi?
- Anh không phải trả lời em!
- Phương có gì hơn em? Nhà giàu hơn à? Hay đã đi làm có lương cao trong khi em vẫn thất nghiệp?
- Riêng câu đấy là đủ biết ai hơn ai rồi.
- ..................
- Em có chuyện gì nữa không? Anh không rảnh rỗi chỉ để ra đây ngồi uống cafe đâu.
- Nhà em giờ đang rất khổ sở, bố mẹ đã thông báo hết sẽ có đám cưới của em với anh rồi!
- Vậy thì sao? Anh phải có trách nhiệm với chuyện đó à?
- Anh! hơn 5 năm đâu có phải là ngắn? Sao anh có thể bỏ em chỉ vì một chuyện đó? Anh đã nói rằng đừng buông tay nhau cơ mà?
- Thế còn cái sừng này? Thỉnh thoảng tôi vẫn đem nó ra ngắm vuốt đấy. Đẹp.
- ..........
Đề xuất Tiên Hiệp: Thánh Khư [Dịch]
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay