Chương 130
Phương cứ ngồi im nghe chẳng dám nói gì, mình lại càng bực.
- Nghe thấy gì chưa? Từ giờ đi giày cao gót ít thôi đấy! Hại xương sống lắm, giờ còn chưa thấy tác hại đâu nhưng sau này nó ảnh hưởng đến chuyện bầu bí nữa. Lúc ấy thì hối không kịp.
- Biết rồi, mắng người ta mãi thôi!
- Thế còn nhẹ đấy! .............Tay đâu? Ôm vào không ngã – mình là thế, chẳng giận được ai lâu. Vừa nói vừa quờ tay ra sau vòng qua eo Phương kéo sát lại.
Vùng vằng một lúc Phương miễn cưỡng ngồi lại gần rồi vòng qua ôm mình, nhưng hờ thôi, đầu thì dựa vào vai, lẩm bẩm:
- Lão già lắm mồm, ngoa ngoắt, ế cho xem.:nosebleed:
Về đến nhà Phương, mình chui vào phòng nằm ườn ra giường, kệ Phương nấu nướng.
Chẳng biết những đôi khác thế nào chứ Phương nhà mình thì không bao giờ bắt phải làm gì cả, vì chắc cho mình làm cũng chỉ tổ vướng chân vướng tay.
Trước khi vào bếp, Phương còn lại gần vỗ vỗ vào má mình mấy cái: “nằm ngoan chị nấu cơm cho ăn nhé, cấm không nghịch lung tung” - rồi tung tẩy đi vào bếp, vừa đi vừa buộc cái tạp dề.
Nhìn từ đằng sau cái eo thon với cái vòng 3 của em đúng là chỉ muốn :sexy:
Hình ảnh ấy cứ làm mình đờ đẫn bao lâu, rồi lại nuốt nước miếng liên tục.
Có sao đâu nhỉ? mình ngắm người yêu mình chứ có phải ai đâu?
Tranh thủ lúc Phương nấu cơm mình nằm nghịch lung tung trong phòng nàng.
Đúng là phòng con gái có khác, ấn tượng đầu tiên vẫn là cực thơm và gọn ghẽ.
Lần trước nằm ở đây không để ý, giờ mới ngắm lại kĩ càng, cũng gấu bông, cá sấu khắp nơi, chăn nệm thì tinh tươm, nhưng điều đặc biệt là trái với những căn phòng màu hồng của các tiểu thư khác thì phòng của Phương tràn ngập màu của The Blues – Chelsea: trên tường là 1 cái cờ Chelsea, đối diện là ảnh của đội 1, bên cạnh là ảnh của Zola, trong tủ kính là một cái gối ôm Chelsea hình vuông, trên bàn thì là đồng hồ, rồi bút Chelsea, đến cái kê chuột cũng là Chelsea ^^.
Chẳng biết em sưu tầm ở đâu ra mà lắm thế này? :surrender:
Biết Phương là một fan ruột của Chelsea rồi nhưng lần trước mình cũng không quan sát kĩ để thấy là mọi đồ vật đều xanh lè lè thế này! Quan trọng nhất là những đồ này trong phòng mình đều có! :sogood: - thêm một chi tiết làm mình thấy gần gũi và yêu Phương hơn.:sogood:
Ngồi đờ đẫn ngắm một lúc mình mới để ý đến cái khung ảnh trên bàn làm việc của Phương, hình em hồi cấp 3, áo dài trắng tinh khôi, tóc dài ngang vai, tay cầm chiếc cặp xách màu đen, đôi mắt đen láy trên làn da trắng cùng nụ cười tươi khoe cái lúm đồng tiền chết người - thảo nào nhiều thằng thích thế! - mình thầm nghĩ.
Bên cạnh cái khung ảnh là một quyển sổ rất dày và trang trí rất đẹp – My Diary.
Xem trộm nhật kí là vi phạm pháp luật, nhưng mặc kệ, không thể nào mà kìm hãm được khi đứng trước cái bí mật này, mình phải xem chứ!
Tim bắt đầu đập thình thịch, mồ hôi tứa ra, lòng thì vừa sợ lại vừa muốn xem, nhất là khi nó chẳng có khóa như cái Nhật kí của mình.
Cuối cùng thì quyết định là: xem trộm. Tay run run lật từng trang sách, chốc chốc lại nhìn ra ngoài cửa như đang ăn vụng sợ bị phát hiện. :surrender:
Cuốn sổ này Phương mới viết chưa lâu, lật bừa mấy trang thấy có nhắc đến mình, nhưng Phương chẳng viết tên mình đâu, toàn viết là Cún :sweat:.
Lật thật nhanh quay lại để xem lần đầu tiên viết về mình là lúc nào, hồi hộp còn hơn ngồi phòng thi với đi phỏng vấn nữa.
............
Ngày ....tháng....năm ... Cún hôm nay đi ăn cưới người yêu cũ, nếu là mình thì mình không đi đâu.
Ngày.....tháng....năm.... Hôm nay đi xem Cún đá bóng các khoa với nhau, Cún ghi bàn nhưng mà chẳng có gì giỏi cả, toàn đá với các thầy bụng bự ^^. Mình bảo Cún là đi chợ ghé qua đây nhưng thật ra mình cố tình ra xem T.T..... Tao gét mày D ạ >”<
Ngày.....tháng....năm.... Cún với Chúc chia tay rồi. Tối nay mình phát hiện ra mình cũng đanh đá phết, hihi. Không biết Cún có sợ mình không nhỉ? Hôm nay 2 đứa ôm nhau nhưng mình không có cảm giác gì cả.
....Ngày.....tháng....năm.... Tối hôm qua mình thử giả vờ say để thử Cún. Không lợi dụng mình thì mình lợi dụng lại ^^. Mình biết Cún cũng yêu mình mà. <3 Cún
...Ngày.....tháng....năm.... Mình vừa đi dạo với Cún về, Cún rủ mình về quê chơi, xấu hổ quá, không biết về nói gì đây nhỉ? Mình còn chưa xin bố mẹ nữa. <3 Cún
....Ngày.....tháng....năm.... Mình gặp Chúc để dọa nó. Ban đầu thì mình ghét nó lắm nhưng lúc nó khóc mình lại thương. Tất cả tại thằng Cún nên mình mới phải làm thế. <3 Cún
Còn nhiều, nhiều lắm, ngày nào cũng có tên mình, hôm thì nhiều hôm thì ít nhưng chỉ có thể ghi nhớ và chép lại những mốc của chính mình mà thôi.
Chỉ biết là cái biểu tượng <3 mới xuất hiện chưa được 10 lần, và lần đầu tiên là hôm Phương say nằm cạnh mình, có lẽ từ lúc đó Phương mới cảm nhận được rằng tình cảm trong em dành cho mình là tình yêu?!
Chẳng biết nữa, cũng chẳng quan trọng. Việc chỉ cần xuất hiện trong nhật kí của một người con gái cũng đã đủ hạnh phúc và trân quí nó rồi.
Mình lấy bút nắn nót viết vào trang tiếp theo của nhật kí.
Thứ 6 ....ngày.....tháng....năm.... Cún <3 Mèo!
Và gập vào thật là nhanh khi nghe thấy tiếng chân gấp gáp và tiếng tay nắm cửa “lạch cạch” đằng sau lưng...:sweat:
........................
Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch)
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay