Chương 143

Rời quán cafe mới 2h chiều, nàng đã bắt mình đi chợ kẻo không kịp! Tội nghiệp Phương vừa mệt vừa buồn ngủ mà vẫn phải phục vụ cho mình với tụi bạn. Phương thích nấu nướng thì thích thật nhưng với cái kiểu chăm chỉ quá đáng thế này thì chắc phải xem lại. :surrender:

Hai đứa lê thân đi chợ phục vụ cho buổi nhậu. Khệ nệ ôm được một đống đồ sau vài vòng lượn lờ mệt lử. Tối nay lũ bạn lại được dịp trầm trồ với khả năng nấu nướng của Phương, còn mình sẽ được dịp lên mặt cho lũ bạn ghen tị vì sở hữu một cô gái truyền thống như thế. Mình thích nhậu, chính xác là thích ngồi với bạn bè bên bàn nhậu. Sau những lúc làm việc căng thẳng mệt mỏi thì bia rượu không đơn thuần là đồ uống mà còn là cái cớ để bạn bè gặp nhau chia sẻ bớt những muộn phiền thường nhật, rồi ngày mai lại tiếp tục căng mình ra cày cuốc kiếm sống.

Vừa về đến nhà thì có điện thoại của mẹ. Mình quên mất là không bảo mẹ mai hai đứa mới về, chắc mẹ suốt ruột nên gọi hỏi.
- Sao chưa về hả?
- Hôm nay con còn bận trên trường mà mẹ, sáng mai bọn con về.
- Cả hai đứa hả?
- Vâng, thì mẹ chả bảo thế còn gì?
- Uhm, sợ nó ngại đi xa nên chỉ bảo nó thế thôi.
- Thánh chỉ mà không nghe!
- Thế để mai mới thịt gà, hôm nay bắt định thịt rồi mà chẳng thấy chúng mày về. Bố mày cứ đi ra đi vào.
- Vâng, mai con về.

Phương lại gần thì thầm
- Mẹ à?
- Ừ, mẹ tôi.
- Biết rồi! Tôi hiểu hết đấy! Không phải nhắc!
- Đùa tí mà đã cáu....

Lê thân ra ngoài nằm chứ ở trong bếp với nàng ấy thì kiểu gì cũng ăn mắng hoặc ăn đánh, thôi ra ngoài vừa khỏe thân vừa được ăn. Nằm tha thẩn trên ghế được một lúc thì thấy chuông điện thoại Phương kêu ầm ầm - Điện thoại của mẹ Phương! - Ngày gì mà cả mẹ đẻ lẫn mẹ vợ đều gọi thế này? :sweat: Mình lật đật vác điện thoại vào cho nàng, thì thấy đang trong nhà vệ sinh.

- Điện thoại này, mẹ gọi.
- Mẹ nào thế?
- Mẹ bà chứ chả lẽ mẹ tôi.
- Nghe đi, bảo tôi đang trong nhà vs! Bảo mẹ tí gọi lại.
- Nghe điện thoại con gái người ta bảo nó đang ở trong nhà vệ sinh, bà muốn tôi bị xẻo luôn hả?
- Nghe đi, không sao đâu, mẹ hiền lắm.

Đó chỉ là cái cớ thôi, mình biết - Phương muốn mình tiếp xúc với mẹ, vừa để thăm dò thái độ của mẹ vừa để xem mình ăn nói ra sao. Ẩn sâu sau mỗi hành động của con gái đều là những ý tứ mà phải đau đầu mới hiểu được. Sau này lấy nhau chắc nói một mình phải tự hiểu đến 8,9 chứ hiểu 7 phần có khi vẫn bị quy vào tội thiếu tinh tế.

Khẽ khàng gạt điện thoại
- Alo ạ.
- Alo, ai đấy?
- Dạ cháu chào bác, cháu là Cường bạn Phương ạ. Phương đang bận chút nên nhờ cháu nghe hộ bác ạ.
- Thế Phương nó đâu mà để cháu cầm máy thế này?
- Dạ tụi cháu hôm nay đang liên hoan nhóm với nhau, Phương tay đang bẩn nên bảo cháu nghe điện thoại. Phương rửa tay xong sẽ gọi lại cho bác ngay ạ.
- Ừ, cảm ơn cháu nhé! Cái con này!
- Vâng, không có gì bác ạ.
- Cháu tên gì nhỉ?
- Dạ cháu tên Cường ạ.
- Thế ...... nhà cháu ở đâu?
- Dạ, nhà cháu ở *** ** bác ạ.
- Thế cháu làm gì?
- Dạ cháu là giáo viên ở trên này bác ạ.
- ......Uhm, thế tí bảo nó gọi lại cho bác nhé.
- Vâng thưa bác.

Đề xuất Voz: Cứu gái đụng xe và câu chuyện tình buồn
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay