Chương 98

"Có lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra trong êm ả, với vài lời dọa dẫm" - mình nghĩ vậy.

Nhưng không, những loại côn đồ thì không khó để che giấu bản chất. N - chị dâu Chúc ném một cái gì đó vào mặt Phương, hình như là giấy ăn.

Có biến rồi, mình đứng lên chạy ngay xuống. Trước khi bước đến cầu thang xuống tầng 2 mình vẫn không rời mắt khỏi bàn đó, Phương đã ngay lập tức tạt một cốc nước vào người N!

Xuống đến tầng 2 thì thấy Mai đã có chuyển động, Mai không còn đứng đó nữa mà đang đi sang tới bàn của Phương, còn Phương và N thì đã đứng hết lên, có vẻ không ai chịu ai.

Phương cũng ghê gớm quá, chưa bao giờ thấy nàng xù lông lên như thế. Trong mắt mình thì Phương là một cô tiểu thư, bố mẹ nâng như nâng trứng từ bé, đi học cũng chịu sự che chở bao bọc của gia đình, đến lúc đi làm mới gọi là có chút tự lập, còn tính tình thì rất là nhút nhát chỗ đông người, lúc nào cũng có tư tưởng dĩ hòa vi quý, chỉ trừ trường hợp quá giới hạn, nhưng hình như giới hạn của Phương cũng không phải là lớn lắm, nên từ hồi đó đến giờ chưa thấy ai động vào Phương, ở Phương là sự kết hợp giữa vừa tôn trọng và hơi e dè của người đối diện.

Nói về mẹ Chúc - mình chưa bao giờ có ấn tượng tốt với người đáng ra sẽ gọi là mẹ vợ. Ở bà luôn có một cái gì đó xa cách, không bao giờ đưa ra quan điểm của mình mà luôn lựa theo người khác để nói, cách hành xử đó thậm chí cũng dùng để tiếp xúc với mình. Giữa mình và Đ, bà cũng không phân biệt rõ! Đó là 1 trong những lí do mà Đ nó vẫn tự tin để ra vào nhà Chúc như chỗ không người! Nghĩ lại thời gian đó mình đúng là một thằng ngu.

Lại nói về bà N, một con người không có gì ngoài 4 chữ “đầu đường xó chợ”, một mẫu người làm những việc trái pháp luật, lô đề, bao lô các quán ở chợ, ai kêu có việc gì thì làm, ai cần dằn mặt thì sẽ có mặt chị. Chẳng hiểu sao bố mẹ Chúc lúc nào cũng rao giảng đạo đức “con dâu, con rể nhà này phải là người có học, đàng hoàng” lại cho phép một người như chị vào nhà? ?

Quay trở lại với tình hình bây giờ: Chạy hùng hục sang MT, lên đến tầng 2 thì đã thấy đứa đàn em của Mai đang túm tóc bà chị N đánh tới tấp. Bà mẹ Chúc thì đang kêu là ầm trời, tay chân khua khoắng để làm hòa? Dằn mặt không được đang dàn hòa chăng? – Thằng bảo vệ đang chạy lên ngay sau, mình chặn nó lại ngay. Lại mất thêm 50K cho thằng này. Nó cứ gặp mình thường xuyên thế này thì mình khô máu còn nó chẳng cần lương bảo vệ nữa!

Chạy lại gần, mình kéo 2 đứa em kia ra khỏi bà N, Mai thì đang đứng nhìn tròng trọc vào bà mẹ của Chúc. Phương cũng đứng đó, chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên khi mình có mặt, cũng chẳng hề tỏ ra sợ sệt. Phương cứng rắn và bản lĩnh hơn mình nghĩ. Nếu phải một cô gái khi bị một người khác ném cái gì vào mặt, không cần biết lí do thì chắc 70% sẽ ôm mặt khóc trước, khoảng 20% ngồi im, 10% còn lại là dám cầm cốc nước tạt vào người đối diện không hề e sợ. Mẫu phụ nữ mẹ mình muốn để giữ gia đình đây sao? Dễ nó cầm dao th.... mình luôn nếu dám đi ngoại tình lắm!

- Mai, thôi đi em! 2 em kia, thôi đi – mình kéo mãi mà 2 đứa kia mới chịu buông tay ra, nếu không thì chắc bà N sẽ no đòn với chúng nó, nhưng chúng nó đâu chịu, vẫn cứ lao vào như quân thù vậy.

Mình chỉ biết đứng chắn vào giữa để can chúng nó ra. 2 con bé này chắc cũng sinh viên đây, mặt non choẹt mà chẳng có vẻ gì là ăn chơi cả, sao côn đồ vậy?

- Thầy để em, con *** này phải đánh! – hóa ra sinh viên trường mình à? Chết với chúng nó mất.
- Đm, chúng mày là con nào? Dám chơi tao à!
- Mai: Đm mày, loại côn đồ đầu đường xó chợ như mày định dọa dẫm gì ai? Mày có tin chỉ 5 phút nữa có 1 talon xăng vào nhà mày không?
- Thôi, bác xin các cháu, chị em có gì nói chuyện đi, con gái con đứa với nhau.
- Con gái con đứa mà bác phải gọi cả con dâu và thân chinh ra đây gặp Phương à bác? – mình mỉa mai.
- Mai: bà im mồm đi! Không có tôi ở đây chắc mẹ con bà định chơi nó luôn rồi, nhá!

Bà ấy quay sang mình:
- Bác gặp là có chuyện của bác.

Đề xuất Khoa Kỹ: Hắc Ám Vương Giả
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay