Chương 157: Song hỉ lâm môn
Trong Dị Thuật Viện, Lâm Tú vô tình vận dụng một tia niệm lực để thao túng vật thể. Sức mạnh này vô hình, vô ảnh, nhưng lại không thoát khỏi giác quan nhạy bén của Tần Uyển, dù nàng đang ở khá xa. Nàng khẽ nhíu mày, cảm thấy một luồng khí tức kỳ lạ lướt qua, nhưng nhanh chóng gạt bỏ sự nghi ngờ, cho rằng đó chỉ là ảo giác do mệt mỏi.
Cùng lúc đó tại phủ đệ, Tần Uyển đối mặt với hai bóng dáng quen thuộc nhưng đáng ghét: Tần Tùng và Tần Bách. Chúng đến, mang theo vẻ mặt tham lam không hề che giấu, đòi hỏi nàng phải giao nộp tiền bạc vì lý do "gia đình khó khăn". Tần Uyển, vì muốn yên ổn và giữ thể diện cho gia tộc, đành thở dài đưa hết số tiền ít ỏi nàng tích góp được.
Mãi đến chiều tà, Lâm Tú mới rời khỏi Dị Thuật Viện. Anh ghé qua nơi Song Song đang thực hành y thuật. Thấy cô bé có vẻ băn khoăn về đạo lý cứu người, Lâm Tú ôn tồn động viên, giảng giải về quan niệm của một đại phu chân chính: y thuật không chỉ là chữa bệnh mà còn là cứu tâm, là trách nhiệm với sinh linh, bất kể thân phận.
Khi màn đêm buông xuống, sự yên bình tại phủ Lâm Tú đã bị phá vỡ. Tần Tùng và Tần Bách, sau khi phung phí hết tiền, lại quay trở lại. Lần này chúng hung hăng hơn, không chỉ đòi tiền mà còn buông lời cay độc vu khống Lâm Tú, ám chỉ rằng anh đang giấu giếm tài sản và đối xử tệ bạc với Tần Uyển.
Lâm Tú vừa trở về, bước qua cánh cổng thì chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Tần Uyển đứng đó, vẻ mặt vừa bất lực vừa đau khổ, còn Tần Tùng, Tần Bách thì đang lớn tiếng thóa mạ. Cơn phẫn nộ dâng lên trong lòng Lâm Tú. Anh nhận ra, nếu không dứt khoát giải quyết mối họa này, sự bình yên của hắn và Tần Uyển sẽ mãi mãi không tồn tại. Chính giây phút này, sự quyết đoán bùng lên trong lòng anh, hứa hẹn một sự thay đổi lớn lao, đó mới chính là niềm hỉ sự đích thực.
Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Kiếm Tôn