Chương 310: Nhiệm vụ đẳng cấp
Mở cánh cửa mật thất, Vương Phong đã ngửi thấy một mùi máu tanh nhàn nhạt, tựa như mùi máu tươi của con người.
Ở trung tâm căn phòng, đặt một dụng cụ khổng lồ, bên trong chảy xuôi một loại chất lỏng màu đỏ, màu sắc y hệt máu người.
"Đây chính là Thánh Hữu Thủy sao?" Nhìn thấy thứ bên trong dụng cụ, Vương Phong nuốt nước miếng một cái hỏi.
Chẳng lẽ thứ này thật sự là máu người sao? Nếu thật là như thế, ngâm mình trong đó thật khiến người ta buồn nôn.
"Đúng, đây chính là Thánh Hữu Thủy, đừng cảm thấy buồn nôn, bởi vì thứ này đối với thân thể ngươi có lợi ích cực lớn. Toàn bộ Hoa Hạ cũng chỉ có một bể Thánh Hữu Thủy như vậy, chỉ có những người thuộc Long Hồn Bộ Đội chúng ta mới có thể hưởng thụ." Long Hồn Đội Trưởng mở miệng, sau đó nói: "Từ giờ trở đi, thời gian của ngươi chỉ có nửa giờ. Mặc kệ tiềm lực có thể kích phát ra được hay không, đều chỉ có nửa giờ, nên ngâm hay không, hoàn toàn tùy thuộc ý ngươi."
Nói xong hắn trực tiếp lui ra khỏi phòng, để Vương Phong một mình ở đây lộ vẻ khó xử.
Vương Phong cứ ngỡ Thánh Hữu Thủy là thứ gì đó phát ra hào quang, nào ngờ lại giống hệt máu người. Nếu là màu đỏ sẫm thì có lẽ Vương Phong còn không cảm thấy gì, nhưng thứ này vậy mà còn tỏa ra mùi máu tanh, chưa ngâm mình mà Vương Phong trong lòng đã muốn bỏ cuộc.
Thế nhưng, vừa nghĩ tới Uông Dương và đồng đội cũng là nhờ thứ này mới tăng lên thực lực của mình, nên tại nguyên chỗ đứng không sai biệt lắm một phút đồng hồ, cuối cùng hắn vẫn cắn răng cởi bỏ toàn bộ y phục, bước vào dụng cụ kia.
Thế nhưng, vừa đặt chân vào, sắc mặt Vương Phong liền biến đổi, càng lúc càng đỏ bừng.
Giờ khắc này, nỗi đau đớn tột cùng quét khắp cơ thể hắn, hắn cảm giác đôi chân mình như giẫm vào chảo dầu đang sôi sục, da thịt như muốn bong tróc.
"Ngâm Thánh Hữu Thủy sẽ kèm theo thống khổ, chỉ cần nhẫn nhịn được nỗi thống khổ này, tiềm lực của ngươi mới có thể được kích phát." Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng của Long Hồn Đội Trưởng, khiến Vương Phong thở phào nhẹ nhõm.
May mắn không phải chỉ mình hắn gặp phải tình huống này, nếu không thì làm sao hắn có thể ngâm mình tiếp được, e rằng đã bỏng chết rồi.
Dù hai chân đang truyền đến cơn đau kịch liệt, nhưng Vương Phong cảm giác cảnh giới của mình dường như đã bắt đầu nới lỏng. Phát hiện này khiến hắn kinh hãi vô cùng, thầm nghĩ Thánh Hữu Thủy này có lẽ thật sự thần kỳ như lời hắn nói.
Nhẫn chịu thống khổ, sau đó Vương Phong cắn răng, trực tiếp ngồi hẳn vào trong dụng cụ.
Chất lỏng màu đỏ bao trùm lấy thân thể hắn, tựa như một nồi dầu nóng hổi khiến khóe miệng Vương Phong cũng phải run rẩy.
Nhưng Vương Phong là ai chứ, hắn là người đã từng bước qua Quỷ Môn Quan một lần rồi, nên hắn cắn chặt hàm răng, cứ thế ngồi yên trong đó, mặc cho nỗi thống khổ tột cùng kia giày vò mình.
Chậm rãi, hắn cảm giác được nỗi thống khổ này dường như đang dần yếu bớt, từ chỗ đau như dao đâm biến thành như kiến cắn, cảm giác thống khổ giảm bớt rất nhiều.
Cảm giác tê dại tràn ngập trong lòng Vương Phong, giờ khắc này, khí tức của hắn đang không ngừng tăng cường, dù tăng trưởng rất chậm chạp, nhưng lại chân thực mạnh mẽ lên.
Thực lực càng mạnh, tu luyện càng khó khăn, nhưng giờ đây, dưới sự trợ giúp của Thánh Hữu Thủy này, Vương Phong có khả năng sẽ vượt qua ngưỡng Nội Kình Trung Kỳ, bước vào Nội Kình Hậu Kỳ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Vương Phong đang nhanh chóng tăng cường thực lực, nhưng nửa giờ thời gian thật sự quá ngắn ngủi, nên Vương Phong còn chưa cảm thấy đã nghiền thì tiếng của Long Hồn Đội Trưởng đã truyền vào từ bên ngoài.
"Thời gian đã đến, ngươi có thể đi ra."
"Chậc, ta còn chưa ngâm đủ mà." Dù không nguyện ý rời đi nơi này, nhưng nơi đây cũng chẳng phải nhà hắn, nên cuối cùng Vương Phong chỉ đành nuối tiếc rời khỏi vũng Thánh Hữu Thủy đỏ thẫm này, bước ra khỏi đó.
Hoạt động thân thể một chút, hắn cảm giác cơ thể mình dường như trở nên mềm mại hơn rất nhiều, hít một hơi thật sâu, toàn thân đều vô cùng nhẹ nhõm.
Kiểm tra khí tức của mình, dù chưa đột phá đến Nội Kình Hậu Kỳ, nhưng nghĩ đến cũng tuyệt đối không còn xa.
Nếu để hắn ngồi ngâm mình trong đó thêm một ngày một đêm, chắc hẳn thực lực của hắn sẽ có biến chất.
Chưa kịp tắm rửa, hắn liền đơn giản mặc y phục vào người, đẩy cánh cửa mật thất ra.
"Cảm giác thế nào?" Long Hồn Đội Trưởng mở miệng, mang theo vẻ nghi hoặc.
"Ta cảm giác nửa giờ thời gian quá ngắn." Vương Phong mở miệng, khiến Long Hồn Đội Trưởng cũng trầm mặc một chút, nói: "Thời gian quy định cho mỗi người đều là nửa giờ, ngay cả ta cũng không ngoại lệ. Nếu muốn tiếp tục hưởng thụ phúc lợi may mắn này, nhất định phải lập được công lớn cho bộ đội, bằng không một người cả đời chỉ có thể có một cơ hội."
"Vậy cần lập công trạng gì mới được?" Vương Phong hỏi một câu.
"Ví như nhiệm vụ Kim Bài." Long Hồn Đội Trưởng mở miệng, khiến Vương Phong cũng sững sờ. Nhiệm vụ Kim Bài ư, hắn vẫn là lần đầu nghe nói cách nói này.
"Nhiệm vụ của bộ đội chúng ta cũng chia đẳng cấp, cấp thấp nhất là nhiệm vụ Đồng Bài, tiếp đến là nhiệm vụ Ngân Bài, và cao nhất là nhiệm vụ Kim Bài. Nhưng bộ đội chúng ta mỗi năm tiếp nhận nhiều nhất cũng chỉ là nhiệm vụ Đồng Bài, nên muốn hưởng thụ phúc lợi Thánh Hữu Thủy này, phải xem cơ duyên."
"Vậy lần trước ta cứu người kia được tính là nhiệm vụ gì?"
"Đó là nhiệm vụ Ngân Bài." Long Hồn Đội Trưởng mở miệng, khiến Vương Phong cũng không khỏi thở dài một tiếng. Ngay cả nhiệm vụ suýt mất mạng mà cũng chỉ là Ngân Bài, vậy nhiệm vụ Kim Bài chẳng phải là cửu tử nhất sinh sao?
Nếu sớm biết thời gian quý giá, phút đầu tiên ấy hắn đã không nên chần chừ, giờ nghĩ lại thật sự là thiệt thòi lớn.
"Ngươi bây giờ có thể thử xem năng lực nhìn thấu của ngươi có thể nhìn bao xa." Lúc này Long Hồn Đội Trưởng nói một câu, Vương Phong gật đầu, sau đó năng lực nhìn xuyên tường trực tiếp triển khai.
Thế nhưng, vừa xem xét, sắc mặt Vương Phong cũng sững sờ, bởi vì giờ khắc này hắn phát hiện năng lực nhìn xuyên tường của mình vậy mà có thể nhìn thấy hơn hai ngàn mét, khoảng cách đã tăng gấp đôi.
Đồng thời, khi xuyên thấu kim loại, hắn cảm giác cũng không còn cố sức như trước, dễ dàng xuyên thấu ra ngoài, nhìn thấy những tảng đá cùng bùn đất bên ngoài Long Hồn Bộ Đội, mọi thứ đều rõ ràng hiển hiện trong mắt hắn.
"Có tăng cường không?"
"Vâng." Vương Phong gật đầu, nói: "Năng lực đại khái đã tăng gấp đôi, nhưng nếu có thể để ta ở trong đó thêm nửa giờ nữa, ta nghĩ thực lực sẽ có thể tăng lên một cấp độ."
"Đừng suy nghĩ nhiều, trừ phi hoàn thành nhiệm vụ Kim Bài, bằng không ngay cả ta cũng không có cơ hội như vậy."
"Vậy Thánh Hữu Thủy này rốt cuộc do ai quản lý?"
"Do ta quản lý." Long Hồn Đội Trưởng mở miệng, khiến Vương Phong trực tiếp trừng to mắt. Đã do hắn quản lý, vậy tại sao còn không thể sử dụng?
Điều này chẳng khác nào thứ vốn thuộc về mình, mà mình lại không thể sử dụng sao? Đây là đạo lý gì?
"Đã do ngươi quản lý, vậy tại sao còn không thể dùng?" Vương Phong chất vấn.
"Thánh Hữu Thủy mỗi khi có người sử dụng một lần sẽ vơi đi một ít, cơ thể các ngươi sẽ tự động hấp thu Thánh Hữu Thủy, nên vì sự phát triển lâu dài, ta nhất định phải hạn chế số lần sử dụng của mỗi người, ngay cả chính ta cũng không thể tùy tiện sử dụng. Ta nói vậy, ngươi đã hiểu chưa?"
"Minh bạch." Vương Phong gật đầu nói.
Long Hồn Bộ Đội mỗi năm đều sẽ thu nạp tân nhân đến đây, nếu như Thánh Hữu Thủy toàn bộ đều sử dụng xong thì những người đến sau chẳng phải sẽ không có mà dùng sao?
"Vậy cũng chỉ có hoàn thành nhiệm vụ Kim Bài mới có thể hưởng thụ Thánh Hữu Thủy này?"
"Đúng." Long Hồn Đội Trưởng gật đầu, nói: "Nên muốn lần nữa đi vào hấp thu, thì đợi đến khi nhiệm vụ Kim Bài được ban bố đi."
"Vậy đến lúc đó rồi tính." Nhiệm vụ Kim Bài, xem ra cũng là loại nhiệm vụ cửu tử nhất sinh, nên đến lúc đó có đi hay không Vương Phong còn phải suy nghĩ thật kỹ rồi mới nói.
"Lần này ngươi liền không cần vội vã trở về, bởi vì hai ngày nữa bên trên sẽ tập thể công bố một loạt nhiệm vụ xuống, đến lúc đó ngươi có thể lựa chọn đi hoàn thành một cái." Long Hồn Đội Trưởng bỗng nhiên nói.
"Được." Hưởng thụ đặc quyền, Vương Phong không có khả năng không hề làm gì, nên thay bọn họ hoàn thành nhiệm vụ cũng là lẽ thường tình, dù sao lúc trước bọn họ ước định cũng là như thế này.
Cuộc sống ở Trúc Hải thành phố quá mức nhàn hạ, ở trong bộ đội tìm việc để làm cũng tốt, phong phú thêm cuộc đời mình.
Sau đó mấy ngày, Vương Phong ở lại Long Hồn Bộ Đội, mỗi ngày cùng Uông Dương và đồng đội huấn luyện chung. Dù Vương Phong chưa từng trải qua huấn luyện ở đây một ngày nào, nhưng chỉ cần là những bài huấn luyện mà Uông Dương và đồng đội có thể chịu đựng được, Vương Phong đều có thể chịu đựng, rất nhiều thứ hắn đều là vừa học đã biết.
Lần này hấp thu Thánh Hữu Thủy, Vương Phong không chỉ thực lực tăng cường, năng lực nhìn xuyên tường tăng cường, ngay cả trí nhớ cũng vượt xa trước kia. Nếu như trước đây Vương Phong còn không dám khẳng định mình có được tài năng "nhất kiến bất vong", thì giờ đây hắn đã có thể thật sự xác định.
Thánh Hữu Thủy quả thật có công hiệu thần kỳ, Vương Phong cảm giác cơ thể mình mọi phương diện đều tăng cường, thể chất vượt xa lúc trước. Nếu như lại được hấp thu thêm một ít, e rằng còn sẽ trở nên lợi hại hơn rất nhiều.
Huấn luyện khoảng bốn ngày, đến ngày thứ năm, nhiệm vụ từ cấp trên quả nhiên đã được ban bố. Đây chính là những nhiệm vụ mà Bộ Đội Đặc Chủng của Quốc Gia không thể hoàn thành, mới được giao cho Long Hồn Bộ Đội thực hiện.
Nên đừng thấy là nhiệm vụ Đồng Bài cấp thấp nhất mà vẫn có tỷ lệ tử vong cực cao, còn nhiệm vụ Kim Bài thì lại cực kỳ hiếm, đôi khi mấy năm cũng khó gặp được một lần.
Lần này, tổng cộng có mười nhiệm vụ được ban bố tập thể, gồm bảy nhiệm vụ Đồng Bài và ba nhiệm vụ Ngân Bài. Quy tắc nhiệm vụ của Long Hồn Bộ Đội là ai muốn tham gia có thể đăng ký sớm, cho đến khi không còn ai đăng ký nữa thì mới có thể thống nhất sắp xếp người khác vào từng nhiệm vụ.
Nhiệm vụ Đồng Bài, Vương Phong cũng không đi nhìn, bởi vì với thực lực của hắn, đi hoàn thành nhiệm vụ như vậy sẽ chỉ khiến người ta coi thường, nên hắn trực tiếp chọn một nhiệm vụ Ngân Bài, độ khó được tính là trung đẳng.
Nhiệm vụ có sự phân chia địa vực, nên nhiệm vụ Vương Phong chọn là ở trong nước, còn những nhiệm vụ khác đều phải chấp hành ở nước ngoài. Đối với việc xuất ngoại, Vương Phong có chút không thích, bởi vì tiếng Anh của hắn thật sự quá kém, chỉ có thể nói vài câu đơn giản, nên sau này hắn vẫn phải tìm thời gian học bù tiếng Anh cho thật tốt.
Dù sao đây là ngôn ngữ thông dụng của thế giới, hắn không học cũng khó mà được. Giống như Đông Phương Ngọc Nhi và đồng đội của nàng, tiếng Anh hiện tại đều đã học gần như thành thạo, nói chuyện không hề kém người nước ngoài.
"Đội Trưởng, ta chọn nhiệm vụ giống như ngươi." Vương Phong chọn xong nhiệm vụ, lúc này Uông Dương cũng đi tới, chọn nhiệm vụ giống như Vương Phong.
Nhiệm vụ này quy định tổng cộng là năm người, nên trừ Vương Phong ra còn có mấy danh ngạch khác.
"Ta cũng đi cùng ngươi." Lúc này Phương Thành cũng đi tới, dù sao bọn họ và Vương Phong khá quen thuộc, mọi người ở cùng nhau cũng tiện chiếu ứng lẫn nhau.
"Về chuyện sư môn của ngươi, ta cảm thấy vô cùng có lỗi, ta hy vọng ngươi có thể sớm thoát khỏi bóng tối này." Vương Phong mở miệng, khiến Phương Thành cũng cười khổ một tiếng, nói: "Không cần lo lắng cho ta, ta biết với lực lượng của mình thì không thể báo thù, hơn nữa ta cũng không đạt được thực lực như người kia. Nên nếu huynh đệ ngươi có thể đạt tới cảnh giới ấy, ta hy vọng ngươi có thể báo thù cho ta."
Nói rồi, trên mặt Phương Thành lộ ra ý hận thù, khiến Vương Phong cũng gật đầu, nói: "Nếu ta có thể đạt tới cảnh giới ấy, ta nhất định sẽ giúp ngươi!"
Đề xuất Huyền Huyễn: Linh Vực