Chương 314: Đông Phương Ngọc Nhi lớn mật tỏ tình

"Phía sau ngươi cũng đã xong đời." Vương Phong mở miệng, khiến Phương Thành cùng những người khác đều trầm mặc.

Không phải bọn họ không muốn cứu người, kỳ thực là bởi vì bản thân bọn họ cũng khó lòng bảo toàn, mà lại mang theo một người chạy trốn, khả năng bọn họ cũng phải vì vậy mà vứt bỏ tính mạng mình.

Cách làm của đối phương thật sự quá cực đoan, vậy mà phái máy bay chiến đấu tìm đến thả bom, Vương Phong cùng những người khác đều không nghĩ tới lại phát sinh chuyện như vậy.

Nhìn một cái, Vương Phong có thể thấy mộ địa kia đã bị nổ tung thành một cái hố lớn, không còn tồn tại bất cứ thứ gì, cột đá hay bình đài hiện tại cũng đều biến mất.

Đáng tiếc cho những người không thể trốn thoát, Vương Phong cũng không thể cứu bọn họ. Trong trận bạo tạc đạn đạo như vậy, thi cốt của bọn họ ngay cả hóa thành tro bụi cũng không còn, từ nay về sau vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này, ngay cả một dấu vết cũng không lưu lại.

Nhìn cây trường thương trong tay mình, Vương Phong cũng biết là mình quá bất cẩn. Lúc trước, sự chú ý của hắn vẫn luôn tập trung vào bộ Cổ Thi kia, căn bản không nghĩ đến bọn họ sẽ động thủ vào lúc này.

Vũ khí quý giá đã nắm được trong tay, nhưng thi thể kia lại bị những người đó mang đi, không biết là muốn làm gì.

"Cũng may vũ khí không bị cướp đi." Lúc này Uông Dương mở miệng, cảm thấy vô cùng may mắn. May mắn là bọn họ đều là tu sĩ, tốc độ chạy xa xa không phải người bình thường có thể sánh được. Nếu như bọn họ chạy chậm một chút, có lẽ bọn họ cũng đã hóa thành tro tàn.

"Thế nhưng thi thể lại bị bọn chúng mang đi." Vương Phong nói, khiến Uông Dương cùng những người khác đều trợn tròn mắt, lộ ra vẻ khó tin.

"Không thể nào?"

"Bọn chúng chuyển thi thể đi làm gì?" Phương Thành nghi hoặc hỏi.

"Đúng vậy, một người chết nhìn đã đủ kinh hãi rồi, bọn chúng lại còn mang đi, đây là muốn làm gì?"

"Không biết." Vương Phong lắc đầu, sau đó hơi trầm ngâm một chút, nói: "Bất quá ta cảm giác mục tiêu của bọn chúng hẳn là thi thể, vũ khí mới là thứ yếu."

"Không thể nào? Một người chết tuy có quái lạ, nhưng cũng vô dụng thôi."

"Thôi được, lần này nhiệm vụ xem như kết thúc, chúng ta có thể trở về phục mệnh." Vương Phong mở miệng, rồi xoay người rời đi.

Nơi này xảy ra vụ nổ lớn như vậy, khẳng định chẳng mấy chốc sẽ bị điều tra, căn bản không thể che giấu được, cho nên bọn họ cũng không thể để người khác phát hiện ra.

Đi về phía trước không sai biệt lắm hơn mười cây số, bọn họ đi vào một cái trấn nhỏ. Bởi vì xe của bọn họ bị hủy, Phương Thành cùng những người khác trong vụ nổ chịu không ít thương tích, cho nên bọn họ cũng không lập tức chạy về, mà chính là ở lại nơi này.

Sau khi xem qua vết thương cho Phương Thành và mọi người, Vương Phong cùng những người khác mới tụ tập trong một căn phòng, tỉ mỉ quan sát cây trường thương mà bọn họ đoạt được.

Trường thương ước chừng khoảng 1m50, mũi thương vàng óng, thân thương cũng không biết làm từ loại sắt nào chế tạo, toàn bộ đều là phù điêu, sinh động như thật. Cả cây thương nặng nề đến kinh người, Đông Phương Ngọc Nhi cùng những người khác đều phải hao phí không ít sức lực mới có thể miễn cưỡng vung được vũ khí này lên.

Đương nhiên, cây thương này không có khắc bất kỳ tên nào, Vương Phong cùng những người khác cũng không biết nó tên là gì. Tuy nhiên, nếu được phát hiện bên cạnh thi thể kia, chắc hẳn đây cũng là vũ khí mà người đó từng sử dụng.

Thời cổ đại không tồn tại vũ khí nóng, cho nên bọn họ đã tốn rất nhiều công phu trên các loại vũ khí đao kiếm, chế tạo ra rất nhiều thần binh lợi khí, thậm chí có những thứ mà ngay cả kỹ thuật hiện đại cũng khó mà đúc tạo được.

Chỉ riêng cây trường thương mà bọn họ vừa có được, chỉ cần nhìn vào sự chế tác tinh xảo này cũng đủ để nhận ra đây là một vật vô cùng trân quý, thậm chí dùng làm quốc bảo cũng không phải là không thể.

Mỗi người đều thử vung trường thương một chút, đều cảm thấy dị thường tốn sức. Trong số mấy người bọn họ, cũng chỉ có Vương Phong là hơi có thể thu phóng tự nhiên hơn một chút, dù sao hắn có thực lực mạnh nhất.

Nhưng mặc dù là như thế, hắn như cũ không thể đắc tâm ứng thủ mà sử dụng nó như vũ khí của mình. Đây chính là đồ vật cường giả sử dụng, bọn họ không đạt tới cảnh giới đó thì đương nhiên tốn sức.

Một cây thương nặng hơn cả một người trưởng thành, cho nên ai vung đến cũng sẽ cảm thấy cố hết sức.

"Vậy chúng ta lần này nhiệm vụ có phải là xem như thất bại không?" Thưởng thức xong trường thương, Uông Dương thở ra một hơi nói.

Thi thể bị cướp đi, thậm chí ngay cả di tích cổ mộ cũng bị hủy hoại tan tành, còn chết nhiều người như vậy. Nếu nói ra thì đây cũng là do bọn họ chưa hoàn thành trách nhiệm của mình.

"Mặc kệ hắn, việc đã đến nước này, chúng ta sau khi trở về cũng chỉ có thể nói thật. Dù sao chúng ta có một cây trường thương để giao nộp, cũng không tính là chưa hoàn thành nhiệm vụ." Vương Phong mở miệng, cũng không có quá nhiều lo lắng.

Đối phương xuất động máy bay chiến đấu là chuyện không ai nghĩ tới, cho nên nói thật ra, bọn họ cũng chưa chắc cần gánh chịu trách nhiệm lớn lao gì. Hơn nữa, Long Hồn bộ đội cũng chưa từng nghe nói có điều lệ xử phạt người thất bại nhiệm vụ, cho nên bọn họ trở về chuyện gì cũng sẽ không có.

Mua một cái hộp để sắp xếp gọn trường thương, Vương Phong mới đặt nó trong phòng của mình, do hắn đích thân bảo hộ.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ngay tại lúc Vương Phong đang chuẩn bị ngủ trong phòng mình thì bỗng nhiên cửa phòng hắn bị gõ vang. Nhìn rõ xem xét, Vương Phong phát hiện đứng trước cửa mình lại là Đông Phương Ngọc Nhi. Nữ nhân này đêm hôm khuya khoắt không nghỉ ngơi chạy đến tìm mình làm gì?

"Cửa không khóa, tự mình vào đi." Vương Phong mở miệng, cũng không có đứng dậy.

Cửa bị đẩy ra, Đông Phương Ngọc Nhi một thân một mình từ bên ngoài đi vào, mang trên mặt vẻ ngập ngừng, tựa hồ là có chuyện gì muốn nói nhưng lại không tiện mở miệng.

"Có chuyện gì sao?" Nhìn Đông Phương Ngọc Nhi, Vương Phong bình tĩnh hỏi.

"Có." Đông Phương Ngọc Nhi gật đầu, sau đó nói: "Ta phát hiện mấy ngày nay ngươi tựa hồ cũng đang cố gắng tránh né ta, vì sao?"

Nói rồi, mặt Đông Phương Ngọc Nhi trực tiếp áp sát đến, cách mặt Vương Phong vẻn vẹn chỉ có 20 centimet không đến.

"Có sao? Ta sao không cảm giác được?" Nhìn thấy khuôn mặt không chút ngượng ngùng của Đông Phương Ngọc Nhi, Vương Phong mắt mở to nói dối.

Mang Hạ Tiểu Mỹ trở về, trong nhà đã gần như loạn thành một bầy rồi, hắn còn dám trêu chọc Đông Phương Ngọc Nhi sao? Đây không phải là tự chui đầu vào rọ sao.

"Ngươi nói dối." Nghe được lời Vương Phong nói, Đông Phương Ngọc Nhi mở miệng, nói: "Ánh mắt ngươi vừa rồi đều đang tránh né ta, khẳng định là đang nói dối. Ngươi nói tại sao phải trốn tránh ta? Chẳng lẽ là ghét bỏ ta sao?"

"Không có." Vương Phong lắc đầu, nói: "Ta nghĩ mỹ nữ như ngươi chỉ cần là đàn ông thì sẽ không ghét bỏ, là chính ngươi cảm giác sai mà thôi."

"Cảm giác của ta cho tới bây giờ chưa từng sai, là ngươi khẳng định đang tránh né ta. Những ngày này ngươi lời nói đều không mấy khi cùng ta nói, chẳng lẽ cái này cũng chưa tính là ghét bỏ sao?"

"Tùy ngươi nói thế nào, dù sao ta không có ý định tránh né ngươi, mà lại ta cũng không cần thiết trốn tránh ngươi, ta lại không làm việc trái với lương tâm." Vương Phong nhún nhún vai mở miệng, chuẩn bị kiên trì đến cùng.

Tuy nhiên Đông Phương Ngọc Nhi là một đại mỹ nữ, khiến người ta thèm nhỏ dãi, nhưng hắn không thể lại làm loạn, bằng không trong nhà đều muốn lộn xộn.

"Được, đã ngươi không nói thật, vậy lần này ta sau khi trở về liền xin phép nghỉ trong đội, ta muốn đích thân đến nhà ngươi xem sao." Đông Phương Ngọc Nhi mở miệng, khiến sắc mặt Vương Phong hơi đổi.

Không khỏi nhanh chóng hắn lại trở nên bình tĩnh hơn, nói: "Ngươi lại chưa từng đi nhà ta, ta nhìn làm sao tìm được."

"Ha ha, hồ sơ của ngươi toàn bộ đều ghi lại trong bộ đội, tuy nhiên bên ngoài không tra được tư liệu của ngươi, nhưng ta cũng sớm đã nghiên cứu kỹ lưỡng tư liệu của ngươi. Ta biết ngươi ở tại Khu Biệt Thự số Một Trúc Thành, thành phố Trúc Hải, không biết ta nói đúng hay không?" Đông Phương Ngọc Nhi mở miệng, khiến Vương Phong cũng không có cách nào.

Xác thực, nếu như Đông Phương Ngọc Nhi muốn tra tư liệu của hắn khẳng định là chuyện vô cùng dễ dàng, tùy tiện vận dụng một phương pháp đều có thể biết hắn ngụ ở chỗ nào. Hắn ngược lại là quên nàng cũng là đội viên Long Hồn.

"Vậy ngươi muốn làm gì?" Biết mình không thể giả vờ được nữa, Vương Phong trực tiếp hỏi.

"Không làm gì, ta chính là muốn hỏi ngươi vì sao những ngày này đều trốn tránh ta, chẳng lẽ ta có đáng sợ như vậy sao?"

"Ngươi không đáng sợ, là ta không muốn trêu chọc ngươi mà thôi." Vương Phong mở miệng, khiến Đông Phương Ngọc Nhi đều sững sờ, nói: "Vì sao nói như vậy?"

"Thật muốn biết?" Nhìn Đông Phương Ngọc Nhi một chút, Vương Phong rất nhanh lại thu hồi ánh mắt của mình.

"Muốn." Đông Phương Ngọc Nhi gật đầu.

"Tốt, đã đều như vậy, vậy chúng ta đều nói trắng ra. Trong nhà của ta không chỉ có một nữ nhân, thậm chí có hai người đã mang thai, cho nên ta không thể lại có thêm nữ nhân. Ta nói như vậy, ngươi hẳn là minh bạch chứ?"

"Vậy trong lòng ngươi chẳng lẽ liền không có nửa phần tình cảm với ta sao?" Đông Phương Ngọc Nhi không cam tâm hỏi.

"Chỉ cần là mỹ nữ ta liền yêu thích, chỉ là yêu thích không phải là liền muốn ở cùng một chỗ. Cho nên Đông Phương Ngọc Nhi, ngươi vẫn là đi tìm Chân Mệnh Thiên Tử của ngươi đi. Ta không phải vị kia trong sinh mệnh của ngươi."

"Nếu như ta nói chính là ngươi thì sao?"

"Vậy ta không lời nào để nói."

"Không lời nào để nói thì tốt, lần này ta trở về muốn xin nghỉ, ngươi không tiếp nhận ta vậy ta liền đến nhà ngươi, ta muốn nói với những nữ nhân của ngươi rằng ta thích ngươi."

Gan lớn như vậy?

Nghe được lời Đông Phương Ngọc Nhi nói, trong lòng Vương Phong cũng có chút giật mình, chẳng lẽ nàng thật sự là hết thuốc chữa mà yêu mình? Bởi như vậy coi như có phiền phức lớn rồi.

Tuy nhiên sư phụ hắn nói qua đàn ông Tam Thê Tứ Thiếp là chuyện rất bình thường, nhưng Vương Phong thật sự là không muốn lại để Bối Vân Tuyết vì mình có những nữ nhân khác mà đau lòng.

Tuy nhiên nàng chưa bao giờ than phiền với mình, nhưng Vương Phong trong lòng mình minh bạch, thực ra nàng không muốn làm mình khó xử mà thôi. Một cô gái tốt như vậy, có thể nói là thắp đèn lồng cũng khó tìm, cho nên nếu như lại để nàng đau lòng, mình còn xứng đáng là người sao?..

Vozer dẫn ta về nguồn ✿

Đề xuất Voz: Ước gì.....
Quay lại truyện Cực Phẩm Thấu Thị
BÌNH LUẬN