Chương 648: Tham gia Luyện Đan tỷ thí

Vốn dĩ, Vương Phong mang theo tiểu cô nương trở về là để trao trả nàng cho Phụ hoàng. Chỉ là với tình huống hiện tại, e rằng hắn còn chưa kịp vào Hoàng Cung đã bị người bắt giữ.

Một người lập công cho Cảnh Thành lại bị gán tội hung thủ, điều này khiến Vương Phong trong lòng vô cùng khó chịu.

Sắp xếp tiểu cô nương vào một khách sạn trong thành, Vương Phong mới ra ngoài dò la tin tức.

Sau một hồi nghe ngóng, Vương Phong rốt cuộc hiểu rõ lý do mình bị treo giải thưởng.

Hắn bây giờ vậy mà trở thành hung thủ do Nhị hoàng tử phái đi sát hại Tuyết Tuệ công chúa. Chuyện này có không ít người tận mắt chứng kiến, hơn nữa còn có Đại hoàng tử làm chứng, cho nên bây giờ hắn có thể nói là tội ác chồng chất, rất nhiều người đều đang truy tìm hắn.

Về phần kẻ chủ mưu Nhị hoàng tử cũng sớm đã bị giam giữ trong thiên lao, chờ đợi xử lý.

Nói đến thì Nhị hoàng tử còn thảm hại hơn cả chính mình, vậy mà phải gánh một nỗi oan lớn như vậy.

Người chứng kiến không cần nghĩ cũng biết là những kẻ muốn giết Tiểu công chúa ở trấn nhỏ kia. Mấy người này mới là hung thủ thật sự, bất quá bây giờ có Đại hoàng tử trợ giúp, bọn họ vậy mà cắn ngược lại một cái, khiến Vương Phong trở thành hung thủ.

Cho nên kẻ muốn giết Tiểu công chúa rốt cuộc là ai đã dần lộ rõ.

Chỉ là bây giờ biết chuyện này cũng chỉ có hắn và Tiểu công chúa. Vương Phong ở trong hoàng thành này lạ lẫm nơi đây, đoán chừng hắn nói ra cũng không có ai tin tưởng.

Hơn nữa hắn cũng sẽ không ngu ngốc đến mức đi ra ngoài nói ra chân tướng, bởi vì làm như vậy hắn sẽ chết không toàn thây.

Trừ phi Tiểu công chúa còn sống gặp được Phụ hoàng nàng. Chỉ là tính mạng Tiểu công chúa bây giờ đang như ngàn cân treo sợi tóc, không chừng lúc nào sẽ chết. Nếu như nàng chết, tội danh này của Vương Phong sẽ thật sự ngồi vững.

Đến lúc đó có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng khó mà rửa sạch oan khuất.

Cho nên muốn rửa đi tội danh, quan trọng nhất là phải cứu chữa cho Tiểu công chúa, chỉ có nàng mới có thể trả lại cho mình sự trong sạch.

Lục phẩm Đan dược Vương Phong không luyện chế ra được, hơn nữa trên thị trường cũng không có Đan dược phẩm cấp như vậy bán ra. Trước mắt ngược lại có một cơ hội đạt được Lục phẩm Đan dược, đó chính là tham gia Đan Minh tỷ thí.

Nghe nói đạt được hạng nhất liền có thể lấy được một viên Lục phẩm Đan dược, chỉ là trình độ của Vương Phong hiện tại... hắn nghĩ lại vẫn là thôi.

Trình độ Tứ phẩm còn chưa có, qua đó cũng chỉ thêm trò cười, lãng phí thời gian.

Chạy tới cái gọi là Đan Minh nghe ngóng một phen, Vương Phong biết được lần này những Luyện Đan sư đến tham gia tỷ thí phần lớn đều là Tứ phẩm, thậm chí bên trong có ẩn tàng Ngũ phẩm Luyện Đan sư. So sánh với trình độ của mình, Vương Phong càng phát giác con đường này không làm được.

Đan Minh là căn cứ địa lớn nhất của toàn bộ Luyện Đan sư Tuyết Vân Quốc, bên trong không thiếu những Luyện Đan Đại sư. Vương Phong hiện tại có rất nhiều linh thạch, nếu như có thể dùng linh thạch mua, hắn có lẽ có thể mua được một viên.

Chỉ là cuối cùng hắn nhận được câu trả lời khiến hắn vô cùng uể oải: những tác phẩm của các Luyện Đan Đại sư này chỉ có thể dùng bảo vật cùng cấp bậc để trao đổi, không bán.

Trong lòng mắng thầm không thôi, Vương Phong cuối cùng vẫn không thể không rời đi nơi này. Có tiền không kiếm, những người này thật là ngu xuẩn.

"Ngươi thật sự muốn cứu tiểu cô nương kia sao?" Lúc này, thanh âm của Hồn Thể vang lên bên tai Vương Phong.

"Nếu như không cứu nàng, cả đời trong sạch của ta đều hủy ở chỗ này." Vương Phong vô cùng bất đắc dĩ nói.

"Trong sạch đáng giá gì đâu, rời đi nơi này ngươi có thể sống tiêu dao khoái hoạt. Chỉ cần cảnh giới đi lên, ai còn sẽ quan tâm chút trong sạch này."

"Thế nhưng là nếu như ta đi, nàng có khả năng liền thật sự vô phương cứu chữa. Ta vốn dĩ là thầy thuốc, trừ phi bệnh nhân thật sự vô phương cứu chữa, bằng không ta sẽ không từ bỏ." Vương Phong mở miệng.

Từ khi hắn bắt đầu học y, dưới tay hắn chưa từng có bệnh nhân nào chết. Hiện tại hắn cũng sẽ không để tiểu cô nương này chết.

Dù xét về công hay tư, hắn đều không thể cứ thế mà rời đi.

"Nếu như ngươi muốn tranh thủ lần này Đan Minh tỷ thí hạng nhất cũng không phải là không có biện pháp." Hồn Thể bỗng nhiên mở miệng, khiến Vương Phong cũng phải dừng bước.

"Có biện pháp nào?" Vương Phong hỏi.

"Rất đơn giản, đem trình độ Luyện Đan của chính ngươi tăng lên chẳng phải được sao." Hồn Thể trả lời, khiến Vương Phong suýt chút nữa động thủ đánh hắn: "Ngươi nói vậy hoàn toàn là lời vô nghĩa!"

"Tuy nói trong thời gian ngắn tăng lên trình độ Luyện Đan vô cùng khó khăn, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có hy vọng. Ngươi bây giờ có vô số tài liệu, đủ để ngươi không ngừng tiêu hao."

"Thế nhưng là Đan Minh tỷ thí chỉ còn lại mấy ngày, mấy ngày ngươi cho là ta có thể tăng lên bao nhiêu?"

"Cái này ngươi không cần lo lắng, ta tự nhiên có biện pháp của ta." Hồn Thể mở miệng, vẻ mặt thần bí.

Trở lại khách sạn nơi tiểu cô nương đang ở, Vương Phong phát hiện nàng lại một lần nữa ngất đi. Tuy nhiên Lưu Ly Thanh Liên Thụ có thể thay nàng tạm thời áp chế độc tính, nhưng nàng vẫn như cũ mỗi thời mỗi khắc đều đang chịu đựng sự tra tấn của U Minh Tán. Có lẽ ngất đi còn có thể dễ chịu hơn một chút.

"Nói đi, có biện pháp nào?" Nhìn Hồn Thể đang lơ lửng kia, Vương Phong nhàn nhạt hỏi.

"Rất đơn giản, ta biết được một loại trận pháp có thể làm cho thời gian gia tốc. Chỉ cần ngươi ở trong trận pháp, ngươi ở bên trong trải qua một tháng có thể tương đương với bên ngoài một ngày. Cứ tính toán như thế thì ngươi sẽ có thời gian mấy tháng."

"Thời gian gia tốc?" Vương Phong trợn tròn mắt, lộ ra vẻ khó tin.

Vật như vậy hắn chỉ nghe nói trong truyền thuyết, chưa từng nghĩ thật sự tồn tại.

"Ừm." Hồn Thể gật đầu, sau đó lộ ra một tia hồi ức: "Trận pháp như vậy ta chỉ hiểu một chút da lông. Trận pháp do cao thủ chân chính thi triển ra có thể đạt tới gia tốc một năm bên trong tương đương một ngày bên ngoài. Tin rằng rất nhiều đại thế lực đều có trận pháp như vậy, chỉ là hiện tại ngươi chỉ có thể sử dụng tạm thời."

"Vậy mau chóng thi triển ra đi." Vương Phong hiện tại thiếu nhất chính là thời gian, nếu thật sự có trận pháp như vậy, thì đối với hắn mà nói không nghi ngờ gì là gửi than giữa trời tuyết.

Trận pháp tên là: Mạn Thiên Thần Trận, với ý nghĩa che đậy thiên cơ để đạt hiệu quả gia tốc thời gian.

Chỉ là muốn tu luyện trận pháp này vô cùng khó khăn, dù cho Vương Phong trên con đường trận pháp có trình độ không kém cũng hoàn toàn không thể lĩnh hội thấu đáo.

Hơn nữa hiện tại hắn cũng không có thời gian để lĩnh hội trận pháp này, dù sao chỉ cần Hồn Thể này không biến mất, hắn tùy thời đều có thể học tập.

Tiến vào Mạn Thiên Thần Trận gia tốc thời gian, Vương Phong trực tiếp lấy ra mấy cái giới chỉ không gian, cùng lấy ra một cái đại đỉnh.

Chiếc đỉnh lớn này là của Vô Cực Các, nhưng hiện tại mọi vật phẩm của Vô Cực Các đều nằm trong tay Vương Phong, hắn tự nhiên có thể tùy ý vận dụng.

Trong giới chỉ không gian toàn bộ đều là vô số linh dược. Những linh dược này đủ để cho Vương Phong luyện chế rất nhiều loại Đan dược.

Thời gian tỷ thí cách hiện tại chỉ có bốn ngày, cho nên thời gian dành cho Vương Phong chỉ có bốn tháng.

Bốn tháng hắn không biết mình có thể đạt tới tầng thứ Luyện Đan như thế nào, chỉ có thể hết sức nỗ lực.

Có Hồn Thể chỉ đạo, tỷ lệ thành đan của Vương Phong cực cao. Tuy nhiên muốn từ Tam phẩm Luyện Đan sư bước vào Tứ phẩm không phải là chuyện dễ dàng như vậy. Vương Phong cũng phải hao phí trọn vẹn hơn một tháng trong trận pháp này mới luyện chế thành công một loại Đan dược có dược hiệu kém hơn trong số Tứ phẩm Đan dược.

Bốn tháng nhìn rất dài, nhưng dưới sự Luyện Đan không biết ngày đêm, Vương Phong cảm thấy bốn tháng này tựa hồ cũng chỉ ngắn ngủi như bốn ngày mà thôi.

Dưới sự chỉ đạo của vị tổ sư Luyện Đan như Hồn Thể, Vương Phong tiến bộ thần tốc, thậm chí còn nhận được lời tán thưởng của Hồn Thể, nói hắn là một khả tạo chi tài.

Đan Minh tỷ thí sẽ được cử hành vào ngày mai. Hôm nay là ngày cuối cùng báo danh. Tuy nhiên trình độ Luyện Đan của Vương Phong không thể đạt tới Ngũ phẩm, nhưng với trình độ hiện tại của hắn, cũng có cơ hội đoạt hạng nhất.

Đi vào Đan Minh, Vương Phong đăng ký bị từ chối, nguyên nhân là hắn không có chứng nhận tư cách Luyện Đan sư, không ai có thể chứng minh hắn là một Luyện Đan sư.

Cái này giống như chứng nhận hành nghề trên Địa Cầu mà thôi, mặc dù chỉ là một chứng thư, nhưng lại là bằng chứng thân phận.

Bất đắc dĩ, Vương Phong đành phải tốn một trăm linh thạch để thi đậu một chứng nhận tư cách Luyện Đan sư nội bộ Đan Minh.

Tuy nhiên không thể không nói Đan Minh này thật sự rất gian trá. Một trăm linh thạch mua được linh dược để luyện chế ra Đan dược đều bị bọn họ tịch thu, nói cách khác chứng nhận tư cách này của Vương Phong tương đương với dùng một trăm linh thạch mua được.

Hơn nữa điều oái oăm hơn còn ở phía sau: muốn tham gia tỷ thí lần này, cần nộp một ngàn linh thạch, đây chỉ là ngưỡng cửa thấp nhất.

Người đạt được thứ hạng tốt sẽ nhận được khen thưởng của Đan Minh, còn người bị đào thải chẳng khác nào là vô ích dâng cho bọn họ một ngàn linh thạch.

Tuy nhiên vì một viên Lục phẩm Đan dược này, Vương Phong vẫn nhẫn nhịn.

Sau khi có được tư cách, Vương Phong vốn định rời đi nơi này, tuy nhiên ngay khi hắn vừa định bước ra ngoài thì chợt thấy một người, khiến hắn phải dừng bước.

Chỉ thấy lúc này từ bên ngoài đi vào hai người, người dẫn đầu chính là một trong Tứ Khuynh Thành của Tuyết Vân Quốc, Nam Thánh Tiên Tử.

Bên cạnh nàng còn đi theo một người đàn ông mặc áo bào đen, từ khí tức phát ra trên người hắn mà nhìn, tuyệt đối là Huyền Diệu Đại Sư không thể nghi ngờ.

Chẳng phải nói không đạt Hóa Linh cảnh thì không xuất quan sao? Sao lại xuất hiện ở đây?

Bởi vì đã thay đổi dung mạo nên họ cũng không nhận ra hắn, cho nên Vương Phong chỉ có thể cố gắng dừng bước. Hiện tại mình đang là tội phạm truy nã trong nội thành, không cần thiết để bọn họ cũng cùng chịu liên lụy.

Rời đi nơi này, Vương Phong trở về khách sạn hắn đang ở.

Mấy ngày kế tiếp độc tố của tiểu cô nương càng tăng lên, thời gian hôn mê chiếm đa số. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ nàng sẽ không chống đỡ được bao lâu nữa.

"Ta sẽ chết sao?" Nhìn thấy Vương Phong trở về, trên khuôn mặt phiếm đen của tiểu cô nương lộ ra dục vọng cầu sinh mãnh liệt, nắm chặt tay Vương Phong không buông.

Nhìn bộ dáng nàng đoán chừng là coi Vương Phong làm cọng rơm cứu mạng cuối cùng của chính mình.

"Yên tâm đi, có ta ở đây ngươi sẽ không chết. Sự trong sạch của ta còn cần ngươi đi làm sáng tỏ đó." Vương Phong mở miệng, sau đó vỗ vỗ nàng, cứ như vậy bước vào Mạn Thiên Thần Trận.

Ngày mai chính là lúc tỷ thí bắt đầu, cho nên hiện tại Vương Phong còn có một đêm thời gian có thể lợi dụng.

...

Ngày thứ hai, Vương Phong một mình đi vào Đan Minh. Lần này những Luyện Đan sư đến tham gia rất nhiều, ít nhất đều đạt tới hai ngàn người. Vương Phong xem như là người đến tương đối trễ.

Tiến vào sân bãi tỷ thí, Vương Phong phát hiện nơi này đã tụ tập rất nhiều người, có Luyện Đan sư chuẩn bị dự thi, cũng có rất nhiều người đến vây xem.

Những người này có Vương công quý tộc trong quốc đô, cũng có phú thương giàu có. Hầu như nhân sĩ thượng lưu trong quốc đô đều tụ tập cùng một chỗ.

Tuy nhiên người hấp dẫn ánh mắt nhất vẫn là vị trung niên nhân ngồi trên đài cao nhất kia. Người này thân mặc kim sắc long bào thêu thùa, đội kim sắc ngọc quan trên đầu, phát ra khí tức uy nghiêm như đại dương, áp đảo toàn trường.

Không cần nghĩ cũng biết người đàn ông này là Quốc vương Tuyết Vân Quốc, cũng chính là Thiên tử trong quốc đô.

Phía dưới hắn còn ngồi hai người trẻ tuổi, mặc phục sức danh quý. Người dẫn đầu là một nam tử tuấn tú, trong đôi mắt thỉnh thoảng lóe lên quang mang.

Mà một người khác là người Vương Phong làm sao cũng không nghĩ tới, hắn rõ ràng là Hác Trần mà Vương Phong từng gặp ở Cự Linh Thành.

Hắn sao lại đến nơi này?

Từ vị trí của hắn mà xem, e rằng tuyệt đối là một trong các hoàng tử.

"Hôm nay tỷ thí thật là náo nhiệt, ngay cả Tam hoàng tử vốn rất điệu thấp cũng lộ diện. Có lẽ trở thành hạng nhất của trận đấu có cơ hội tiến vào trong hoàng cung nhận chức."

"Đúng vậy, đến lúc đó địa vị và thân phận đều sẽ có được." Có người thấp giọng nói, thu hút sự chú ý của Vương Phong.

"Vị đạo hữu này, không biết Tam hoàng tử trong miệng các ngươi nói là vị nào?" Vương Phong đi đến trước mặt hai người bọn họ, thấp giọng hỏi.

"Ngươi ngay cả Tam hoàng tử cũng không nhận ra?" Nghe được lời nói của Vương Phong, hai người kia đều trợn tròn mắt, lộ ra vẻ khó tin.

"Xin lỗi, ta vừa mới từ một nơi hoang vắng bế quan đi ra, đối với ngoại giới không hiểu biết lắm, mong hai vị đại ca chỉ giáo." Vương Phong nói với giọng điệu vô cùng khách khí.

"Người thứ hai từ dưới Bệ Hạ xuống chính là Tam hoàng tử, cũng là người mang theo hai người thị nữ kia." Một người chỉ cho Vương Phong một chút, khiến Vương Phong trong lòng giật mình.

Nam tử tình cờ gặp gỡ lúc trước lại là Tam hoàng tử Tuyết Vân Quốc, khó trách hắn dám mang theo mấy chục vạn linh tinh đi ra ngoài, có thân phận như vậy ai dám đến đối phó hắn?

"Vậy các ngươi nói sao hắn rất thần bí đâu?" Vương Phong truy vấn.

"Là như thế này, nghe nói Tam hoàng tử không màng thế sự, cho nên ngày bình thường đều cực ít đi ra ngoài. Trừ tầng lớp cao quốc đô, bách tính thường dân hầu như đều chưa từng gặp qua hắn, hôm nay vẫn là lần đầu."

"Đa tạ hai vị đại ca giải đáp." Vương Phong không tiếp tục truy vấn bọn họ nữa.

Với tính cách của Hác Trần, hắn tuyệt đối không phải loại tầm thường vô vi. Nói không màng thế sự, e rằng chỉ là bề ngoài mà thôi...

✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺

Đề xuất Voz: Cát Tặc
Quay lại truyện Cực Phẩm Thấu Thị
BÌNH LUẬN