"Không thể không thừa nhận ngươi rất mạnh, vậy mà lại khiến ta chịu thiệt lớn đến thế. Bất quá, xem ra bây giờ ngươi cũng đã là nỏ mạnh hết đà, ta xem ngươi còn có tư cách gì đấu với ta." Nhìn Vương Phong, tên Chân Thần Hải Yêu của Thiên La tộc cười lạnh.
Từ khi thực lực đạt tới Chân Thần cảnh, hắn chưa từng bị thương, huống hồ là chuyện thân thể bị đánh nát như thế này, quả là không thể nào. Vì vậy, mối hận của hắn đối với Vương Phong lúc này đã không lời nào tả xiết, chỉ có giết chết Vương Phong mới có thể hả giận.
"Muốn giết huynh đệ của ta, trước hết hãy qua ải của ta đã!" Đúng lúc này, trên mặt biển bỗng vang lên một tiếng nổ lớn, một bóng người lao vút lên từ trong biển, chính là Chung Vũ.
Hấp thu sức mạnh của Ma Tinh tủy, Vương Phong đã thành công đột phá cảnh giới lên Dương Cảnh. Mà Chung Vũ, một người vốn ở Ngụy Thần đỉnh phong, cũng không hề kém cạnh, giờ khắc này hắn cũng đã đạt tới Chân Thần, trở thành một cao thủ đỉnh phong danh xứng với thực.
"Ngươi cuối cùng cũng thành công rồi." Thấy Chung Vũ, Vương Phong mỉm cười.
"Việc này vẫn phải cảm ơn ngươi đã giúp ta cản gã lại. Bây giờ lực lượng của ngươi đã hao tổn, cứ giao hắn cho ta đối phó." Chung Vũ nói, gương mặt tràn ngập ý cười.
"Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, chỉ cần các ngươi không rời khỏi Thiên La hải vực, sớm muộn gì cũng sẽ chết trong tay Thiên La tộc chúng ta."
Thấy một Chân Thần chân chính xuất hiện trước mặt, tên Chân Thần của Thiên La tộc kia cũng không còn ý định khổ chiến. Ngay lập tức, hắn xoay người rời đi, đúng là không đánh mà chạy.
"Thôi, để hắn đi đi." Thấy Chung Vũ định xông lên đuổi theo, Vương Phong vội vàng gọi hắn lại.
Lúc này hai người bọn họ đều đang ở trên địa bàn của người ta, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn. Dù sao Thiên La tộc cao thủ đông đảo, đến lúc đó bị bọn họ vây công thì không hay chút nào.
Hiện tại cảnh giới của cả hai đều đã tăng lên, tốt nhất là nên sớm rời khỏi chốn thị phi này.
"Đúng rồi, đây là phần Ma Tinh tủy còn lại. Ta lấy một ít, chỗ này cho ngươi." Lúc này, Chung Vũ lấy ra một cái bình ngọc, bên trong chứa toàn bộ đều là Ma Tinh tủy quý giá.
"Vậy ta cũng không khách khí."
Vương Phong mỉm cười, trực tiếp thu lấy bình ngọc.
Công hiệu của Ma Tinh tủy vô cùng thần kỳ, e rằng ngay cả Yêu Thần thảo cũng không sánh bằng thứ này, cho nên Vương Phong sao có thể khách khí được.
Chỗ tốt nên lấy, tuyệt đối không thể thiếu.
"Đi thôi, rời khỏi đây trước, ta sợ gã kia quay về gọi trợ thủ." Vương Phong nói, sau đó cùng Chung Vũ rời khỏi nơi này.
Lấy được Ma Tinh tủy rồi, mỏ Ma Tinh này đối với Vương Phong đã không còn tác dụng, còn về việc dọn đi thì hắn càng chưa từng nghĩ tới.
Ma Tinh này nói trắng ra thì tác dụng cũng tương tự linh thạch, đã có Ma Tinh tủy quý giá hơn, hắn còn cần những thứ này làm gì, lười cả chuyển đi.
"Bây giờ ngươi đã có thể đối kháng với Chân Thần cảnh rồi sao?" Khoảng nửa ngày sau, hai người Vương Phong tạm thời dừng chân tại một vùng biển sâu u tối.
Trận đại chiến lần này khiến Vương Phong hao tổn nghiêm trọng, cần thời gian để hồi phục.
Cho nên muốn rời khỏi Thiên La hải vực, Chung Vũ còn phải đợi Vương Phong khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.
"Đối kháng thì có thể, nhưng dù cho ta có dốc toàn lực cũng chưa chắc giết được loại tồn tại này." Vương Phong nói thật.
Đối với Ngụy Thần cảnh, Vương Phong có thể dùng Loạn Cổ Thời Không để suy yếu cảnh giới của bọn họ xuống Dương Cảnh đỉnh phong, khiến cho cả quốc độ thế giới của họ cũng phải sụp đổ.
Nhưng Chân Thần cảnh đáng sợ hơn Ngụy Thần rất nhiều. Vương Phong từng cho rằng sau khi mình đạt tới Dương Cảnh là có thể giết được loại tồn tại này, nhưng cuối cùng sự thật chứng minh là hắn đã nghĩ quá nhiều.
Hắn đã hủy diệt cả thân xác lẫn linh hồn của con Hải Thú kia, nhưng nó vẫn dựa vào sức mạnh quốc độ bàng bạc mà sống lại.
Còn về việc dùng Loạn Cổ Thời Không để suy yếu đối phương, Vương Phong cũng không dám tùy tiện thử.
Bởi vì một khi thứ này không suy yếu được đối phương, hắn có khả năng sẽ bị phản phệ, đến mức linh hồn bị diệt cũng không phải là chuyện lạ.
Cho nên vẫn là nên đợi bản thân mạnh hơn một chút, rồi hãy nghĩ đến việc giết cao thủ cấp bậc này.
Hồi phục dưới đáy biển khoảng ba ngày, Vương Phong mới khôi phục thực lực lại đến đỉnh phong.
"Đi, đi tìm Truyền Tống Trận." Thiên La hải vực vô cùng mênh mông, không khác gì một Đại Đế Quốc như Lôi Vân Đế Quốc.
Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất là một bên là đế quốc trong biển, còn bên kia là trên đất liền.
Bay lên khỏi mặt biển, hai người tiến vào tầng mây cao vạn mét.
Truyền Tống Trận không được thiết lập trên đất liền mà ở trong biển rộng sâu không thấy đáy. Cho nên dù biết được phương hướng đại khái của Truyền Tống Trận, Vương Phong cũng không biết nó ở đâu, vẫn cần phải từ từ tìm kiếm.
Bất quá hắn có năng lực nhìn xuyên thấu, vấn đề này cũng không lớn.
Khoảng một ngày sau, Vương Phong đến được vị trí đại khái của Truyền Tống Trận. Vị Ngụy Thần Chí Tôn của nhân loại kia cũng chỉ biết Truyền Tống Trận ở gần đây.
Nhưng rốt cuộc là ở dưới vùng biển nào thì hắn ta cũng không biết.
Năng lực nhìn xuyên thấu được triển khai, ánh mắt Vương Phong nhanh chóng quét qua vùng biển này.
"Không có ở đây." Vương Phong nói, rồi cùng Chung Vũ bay sang một khu vực khác.
"Cuối cùng cũng tìm thấy các ngươi."
Đúng lúc này, bầu trời xa xăm truyền đến tiếng nổ vang rền, có cao thủ đã tìm thấy hai người Vương Phong.
Người tới toàn thân đều tỏa ra khí tức Chân Thần cảnh, trong đó rõ ràng có tên Chân Thần đã bỏ chạy trước mặt hai người lần trước.
Tổng cộng có ba người, đều là Chân Thần. Dùng năng lực nhìn xuyên thấu, Vương Phong phát hiện bọn chúng đều thuộc Hải Yêu bộ tộc, cũng chính là Thiên La tộc.
"Làm sao các ngươi tìm được chúng ta?" Nhìn những kẻ vừa tới, Vương Phong hỏi.
"Hừ, trong vùng biển này, tất cả binh tôm tướng cua đều là tai mắt của chúng ta, ngươi nghĩ các ngươi trốn thoát được sao?" Tên trung niên kia cười lạnh nói.
"Vậy ngươi cho rằng chỉ bằng ba người các ngươi là giữ được chúng ta sao?" Giọng Vương Phong rất bình thản. Sau khi thực lực đạt tới Dương Cảnh, dù hắn không giết được Chân Thần, thì Chân Thần cũng đừng hòng giết hắn.
Cho nên việc tự vệ hoàn toàn không thành vấn đề, đương nhiên không có gì phải sợ hãi.
"Giữ được hay không, ngươi sẽ nhanh chóng hiểu ra thôi. Thân là nhân loại lại dám xông vào Thiên La hải vực của chúng ta, ngươi cho rằng Thiên La tộc không có người sao?" Lúc này, một Chân Thần Hải Yêu khác cười lạnh.
"Không cần nhiều lời, lần này chúng ta mang đến Thần Khí của Thiên La tộc. Hai ngươi đã giết nhiều tộc nhân của chúng ta như vậy, các ngươi phải chịu sự thẩm phán theo luật pháp của Thiên La tộc."
"Luật pháp chó má gì, có bản lĩnh thì cứ việc tới đây." Nghe lời bọn chúng, Vương Phong chỉ cười lạnh một tiếng, sau đó lật tay lấy ra Thôn Thần Quán.
Đối phó với ba Chân Thần không phải là chuyện dễ dàng, cho nên Vương Phong đã chuẩn bị ngay từ đầu sẽ dùng đến Thôn Thần Quán cường đại.
"Thị Huyết Chỉ Hoàn!"
Lúc này, một Chân Thần Hải Yêu hét lớn, hắn lật tay lấy ra một chiếc nhẫn to bằng nắm tay.
Chiếc nhẫn này có màu đỏ tươi như máu, vừa được người này khởi động, lập tức bộc phát ra một luồng Thôn Phệ Chi Lực cường đại.
"Các ngươi trốn không thoát đâu."
"Hừ, vậy thì thử xem." Vừa nói, Vương Phong liền thúc động Thôn Thần Quán.
Trong nháy mắt, sương mù đen kịt kinh hoàng từ trong Thôn Thần Quán tràn ra, trôi về phía ba người bọn chúng.
Tại Tam Đại Đế Quốc, có rất nhiều người biết Vương Phong sở hữu Thôn Thần Quán, một món ma khí có sức sát thương cực lớn. Nhưng ở Thiên La hải vực này, những Hải Yêu từng thấy Thôn Thần Quán gần như đều đã chết, cho nên ba kẻ này căn bản không hề nghĩ rằng Thôn Thần Quán chính là một đại sát khí vô cùng đáng sợ.
Giờ khắc này, bọn chúng đều đang chờ đợi Thị Huyết Chỉ Hoàn của Thiên La tộc tóm lấy hai người Vương Phong.
"Giả thần giả quỷ!"
Thấy sương mù đen bay tới, một tên Hải Yêu Chân Thần cảnh cười lạnh một tiếng, trực tiếp phất tay áo.
Hắn không phất thì thôi, nhưng theo động tác của hắn, hắn lập tức như chọc phải tổ ong vò vẽ.
Giờ khắc này, ma vụ như bị khiêu khích, hoàn toàn cuồn cuộn ập về phía ba người bọn chúng.
"A!"
Ba tiếng kêu thảm thiết vang lên, giờ khắc này cả ba cao thủ Chân Thần cảnh đều bị thương dưới ma vụ của Thôn Thần Quán.
"Phệ Hồn Nhãn!"
Đúng lúc này, Chung Vũ, một cao thủ Chân Thần cảnh, cũng đã ra tay.
Vừa ra tay đã là thần thông mạnh nhất, giờ khắc này, một luồng hắc quang đáng sợ từ con mắt dọc của hắn bắn ra, cuối cùng hung hăng đánh trúng một tên Hải Yêu, khiến thân thể hắn ta kịch chấn, sau đó phun ra máu tươi.
"Hải Thần Chi Nộ!"
Bị Chung Vũ đánh trúng, tên Hải Yêu này cũng nổi giận, trực tiếp thi triển cấm thuật tuyệt học của Thiên La tộc.
Giờ khắc này, mặt biển vốn đang tĩnh lặng bỗng nổi lên sóng lớn kinh người, giống hệt tình huống lần trước.
"Toái Tinh Quyền!"
Lúc này, Vương Phong cũng theo sát Chung Vũ ra tay. Phe mình vốn đã ít hơn đối phương một người, cho nên vẫn là tiên hạ thủ vi cường thì hơn.
Sức mạnh cuồng bạo bùng nổ trên nắm đấm của Vương Phong, ngay lập tức, một tên Hải Yêu bị hắn đánh bay ra ngoài.
Nhưng cũng chính vào lúc này, Vương Phong bỗng cảm thấy thân thể mình không còn chịu sự khống chế, bay về phía cái gọi là Thị Huyết Chỉ Hoàn. Thần khí này vậy mà muốn thu hắn vào trong.
Tuy nhiên, Vương Phong không thể nào để bọn chúng được toại nguyện. Giờ khắc này, hắn cắn răng, trực tiếp bung ra linh hồn lực của mình, trong nháy mắt bao phủ lấy Thị Huyết Chỉ Hoàn.
Hắn muốn mạnh mẽ xóa đi ấn ký trên Thị Huyết Chỉ Hoàn, sau đó cướp lấy Thần Khí.
"Phụt!"
Vốn dĩ Vương Phong nghĩ rằng việc xóa đi ấn ký trên chiếc nhẫn này sẽ có chút phiền phức, nhưng cuối cùng hắn phát hiện mình dễ như trở bàn tay đã xóa được ấn ký trên đó.
Ở một bên, một Chân Thần Hải Yêu há miệng phun ra máu tươi, ấn ký của hắn đã bị Vương Phong cưỡng ép xóa đi, gặp phải tai ương.
"Kiểm soát lại Thần Khí!" Hắn lớn tiếng hét lên.
Chỉ là lời nhắc nhở của hắn đã quá muộn. Tên Hải Yêu đang điều khiển Thị Huyết Chỉ Hoàn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã phát hiện chiếc nhẫn trong tay mình vậy mà đã rời khỏi tay, cuối cùng rơi vào tay của tên nhân loại kia.
"Nếu các ngươi muốn dùng chiếc nhẫn này để đối phó chúng ta, vậy thì các ngươi vào trước thử uy lực của nó đi." Vừa nói, Vương Phong liền để lại ấn ký của mình lên chiếc nhẫn, đồng thời nhanh chóng thúc động nó.
Một luồng sức mạnh cắn nuốt từ đó bộc phát ra, hai tên Hải Yêu ở cách đó không xa còn chưa kịp phản kháng đã trực tiếp bị hút vào.
Bản thân bọn chúng đã phải chịu sự giày vò to lớn từ Thôn Thần Quán, đến nay vẫn chưa yên ổn, cho nên một bên là ma vụ, một bên lại là năng lực thôn phệ của Thị Huyết Chỉ Hoàn, làm sao có thể chống đỡ nổi.
Trong đầu Vương Phong, hắn thấy hai kẻ rơi vào Thị Huyết Chỉ Hoàn đã bị giam cầm hoàn toàn bên trong.
Là Trấn Tộc Thần Khí của Thiên La tộc, uy lực của Thị Huyết Chỉ Hoàn vô cùng khủng bố, ngay cả Chân Thần cảnh Chí Tôn bị hút vào cũng khó mà trốn thoát. Bọn họ sẽ bị luyện hóa từng ngày ở bên trong cho đến khi tan biến.
Nếu không phải Vương Phong quả quyết đoạt lấy thần khí này từ trước, có lẽ kết cục của hắn cũng sẽ giống như bọn chúng.
"Còn lại một mình ngươi." Thu hai Chân Thần Hải Yêu vào, Vương Phong lại ném ánh mắt về phía tên Chân Thần Hải Yêu cuối cùng.
Cao thủ Chân Thần cảnh, Vương Phong khó mà giết được, nhưng muốn thu hắn vào Thị Huyết Chỉ Hoàn thì hẳn là không thành vấn đề lớn.
Khoảng hai phút sau, dưới sự liên thủ của hai người Vương Phong, kẻ này vẫn khó thoát khỏi vận rủi, cuối cùng bị Vương Phong dùng Thị Huyết Chỉ Hoàn thu vào.
"Chúng ta mau đi thôi." Thu được kẻ này, Vương Phong biết rằng Thiên La hải vực này tuyệt đối không thể ở lại được nữa.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Vozer hóa giấc mơ xanh