Chương 78: Một Tiếng Đại Hống
Trên Kim Phong, Diệp Vân Phi dẫn theo một đám đệ tử Kim Phong một mạch xuống núi.
Trên đường đi liên tục gặp phải rất nhiều đệ tử Kim Phong khác.
Mọi người đều vô cùng hiếu kỳ, nhao nhao tiến lên hỏi thăm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Đám vương bát đản Thủy Phong đó quá bắt nạt người rồi!
Thế mà lại nghênh ngang chạy tới khu ký túc xá Kim Phong chúng ta gây sự, không những đánh tàn đệ tử Kim Phong chúng ta mà còn bắt người đi nữa.
Hiện tại Vân Phi sư huynh đang dẫn chúng ta cùng tới Thủy Phong đòi người!
Các vị, nếu mọi người còn chút huyết tính thì hãy đi theo chúng ta tới Thủy Phong.
Lần này Kim Phong chúng ta nhất định phải đòi lại một công đạo từ Thủy Phong!
Hơn nữa Vân Phi sư huynh đã hứa rồi, phàm là ai đi cùng đều được thưởng một viên Chân Linh Đan!”
Những đệ tử đi theo sau Diệp Vân Phi lớn tiếng giải thích.
“Được!
Chúng ta cũng đi!”
“Tháng trước ta cũng vì chút chuyện nhỏ mà bị đám vương bát đản Thủy Phong đó đánh cho một trận.
Nghĩ lại thấy tức thật đấy.
Dù không có Chân Linh Đan ta cũng đi theo Vân Phi sư huynh!”
“Lão tử cũng nhịn đám người Thủy Phong đó lâu rồi, đi, cùng đi!”
“Đi thôi!
Tới Thủy Phong đòi lại một công đạo!”
...
Đại đa số đệ tử Kim Phong gặp trên đường cũng gia nhập đội ngũ, nhao nhao đi theo sau Diệp Vân Phi, từng người một hăng hái gào thét, tỏ ra vô cùng hưng phấn.
Dần dần, quy mô đội ngũ đi theo sau Diệp Vân Phi ngày càng lớn mạnh!
Một là Diệp Vân Phi đánh bại Chu Thông, những đệ tử Kim Phong này đều có lòng tin vào thực lực của Diệp Vân Phi.
Hai là phàm là người đi đều được thưởng một viên Chân Linh Đan.
Đương nhiên quan trọng hơn là những năm qua đệ tử Kim Phong quả thực đã chịu đủ sự bắt nạt của đệ tử Thủy Phong, sớm đã ai nấy đều kìm nén một bụng tức.
“Ai có gan thì cứ đi theo Vân Phi sư huynh!
Tới Thủy Phong đòi lại công đạo!”
“Lần này phải cho người của Thủy Phong biết Kim Phong chúng ta cũng không dễ bắt nạt đâu!
Ai có huyết tính thì cùng đi!
Kẻ nào không dám đi thì cút về nhà mà bú sữa mẹ đi!”
...
Trong nhất thời, từng đệ tử Kim Phong bất kể nam nữ đều như được tiêm máu gà, gào thét ầm ĩ, mặt mũi đều đỏ bừng, kích động tới mức toàn thân run rẩy.
Từng người một xếp hàng sau lưng Diệp Vân Phi, tựa như một dòng thác lũ tiến về hướng Thủy Phong, thanh thế vô cùng hào hùng, thu hút sự chú ý.
Lúc này số lượng người đi theo sau Diệp Vân Phi đã đạt tới hơn một nghìn!
Lát sau.
Một toán nhân mã đông đảo cuối cùng đã tới trước Thủy Phong.
Đây là một ngọn núi rừng cây xanh tốt, mây mù bao quanh, khí độ sâm nghiêm, trên núi xây dựng rất nhiều phòng ốc, lâu vũ cùng cung điện.
Chỉ nhìn từ khí tượng đã biết thực lực tổng thể của Thủy Phong quả thực mạnh hơn Kim Phong rất nhiều.
Diệp Vân Phi biết đó là vì Kim Phong linh tính đã mất, sơn căn bị chôn vùi.
Hơn nữa Thủy Phong vẫn còn sót lại chút linh tính, tu luyện trên Thủy Phong chắc chắn tiến triển nhanh hơn Kim Phong rất nhiều.
Đây cũng là nguyên nhân tại sao thực lực tổng thể của đệ tử Thủy Phong mạnh hơn.
Hơn nữa trong đệ tử ngũ phong của Thiên Nguyên Phái, số lượng đệ tử Thủy Phong cũng là nhiều nhất.
Gần bốn nghìn!
Mà số lượng đệ tử Kim Phong còn chưa tới hai nghìn!
Gần như chênh lệch một nửa!
Lúc này.
Dưới chân núi Thủy Phong.
Có mười mấy đệ tử đang tay cầm binh khí tuần tra canh giữ núi.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy!”
Những đệ tử Thủy Phong này vừa nhìn thấy đội ngũ hơn một nghìn người ùn ùn kéo tới liền có chút kinh hãi.
Tuy nhiên rất nhanh bọn họ đã nhìn rõ rồi, hơn một nghìn người này toàn bộ đều là đệ tử Kim Phong.
Ở Thiên Nguyên Phái, đệ tử Thủy Phong đều tự giác cao hơn người khác một bậc, đã quen với việc cao cao tại thượng trước mặt đệ tử bốn phong khác.
“Đứng lại!
Thủy Phong trọng địa!
Đâu phải nơi đám rác rưởi Kim Phong các ngươi có thể đặt chân tới!”
“Nhiều người chạy tới Thủy Phong chúng ta như vậy, Kim Phong các ngươi chẳng lẽ muốn tạo phản hay sao!
Từ đâu tới thì cút về đó đi!”
...
Mười mấy đệ tử Thủy Phong đó dùng tay chỉ trỏ quát tháo hơn một nghìn đệ tử Kim Phong.
Xem chừng thế mà lại không hề để những đệ tử Kim Phong này vào mắt chút nào.
Tới trước Thủy Phong, những đệ tử Kim Phong sau lưng Diệp Vân Phi cũng bắt đầu có chút do dự.
Chẳng lẽ thực sự phải đánh lên sao?
Đột nhiên.
Diệp Vân Phi tiến lên một bước.
Khục khục...
Diệp Vân Phi há miệng, mạnh mẽ hít vào một hơi sâu.
Hơi thở này động tĩnh vô cùng lớn, tựa như cá kình nuốt trường giang, thế mà lại hút sạch không khí xung quanh vào trong bụng.
Sau đó.
Bên trong cơ thể Diệp Vân Phi, tất cả linh lực, tất cả nhục thể lực lượng cùng nhau sôi sục lên.
Khí huyết sôi trào!
Trên dưới toàn thân, tất cả những bộ phận có thể phát ra âm thanh đều đồng loạt rung động kịch liệt.
Họng, khoang bụng, phổi, ngũ tạng lục phủ... toàn bộ đều trương phình lên.
Thân thể Diệp Vân Phi bắt đầu căng phồng lên.
Sau đó linh lực trong cơ thể Diệp Vân Phi, nhục thể lực lượng cùng với lượng lớn không khí vừa hút vào đồng loạt phun trào ra ngoài.
“Người của Thủy Phong nghe cho kỹ đây, lập tức thả A Ngưu ra!
Nếu không sẽ trực tiếp đánh lên, đánh tới khi các ngươi thả người mới thôi!”
Diệp Vân Phi gầm lên nói chuyện.
Câu nói này là gầm ra.
Một luồng sóng âm khủng khiếp tựa như sơn băng hải tiễn cuồn cuộn quét lên phía trên Thủy Phong.
Lập tức trên Thủy Phong, luồng sóng âm oanh long long liên tục truyền đi, vang vọng không dứt.
Cuồng phong gào thét, mang lại cho người ta một cảm giác địa động sơn dao.
Đánh tới khi các ngươi thả người mới thôi!
Đánh tới khi các ngươi thả người mới thôi!
...
Giọng nói của Diệp Vân Phi vang vọng liên tục giữa các ngọn núi, truyền đi xa tới mấy chục dặm vẫn có thể nghe rõ mồn một.
“Sư Tử Hống Công của Cuồng Sư nhất tộc uy lực quả nhiên không tệ.
Nghe nói trong Cuồng Sư tộc có một số cao thủ có thể một tiếng gầm vang khiến một ngôi sao cũng bị gầm thành phấn vụn đấy.”
Sau khi gầm xong, trong lòng Diệp Vân Phi thầm nghĩ.
Loại Sư Tử Hống Công này là Diệp Vân Phi có được từ chỗ một cao thủ Cuồng Sư tộc.
Sau khi trọng sinh vẫn là lần đầu tiên thi triển ra, tỏ ra vô cùng sống sượng, không nói lên được uy lực gì.
Tuy nhiên thanh thế tạo ra được lại không hề yếu.
Mười mấy đệ tử Thủy Phong phía trước là những kẻ đầu tiên hứng chịu, từng người một bị sóng âm mà Diệp Vân Phi gầm ra chấn cho y phục nổ tung, tóc tai dựng ngược, từng sợi xoăn tít đổ rạp, vẻ mặt vô cùng kinh hoàng, tựa như thấy quỷ.
Bọn họ muốn giơ tay lên bịt tai lại nhưng lại cảm thấy không còn chút sức lực nào, ngay cả một ngón tay cũng không thể động đậy nổi.
Trong tai bọn họ oanh long long vang vọng, tựa như đang đánh sấm vậy.
“Đi thôi, chúng ta lên núi!”
Diệp Vân Phi sải bước hiên ngang đi lên núi.
“Chúng ta đi theo Vân Phi sư huynh lên núi!”
Phía sau, những đệ tử Kim Phong thấy Diệp Vân Phi một tiếng gầm thế mà lại có uy thế như vậy đều một lần nữa sục sôi nhiệt huyết đầy mình, nhao nhao gào thét đi theo sau Diệp Vân Phi.
Dưới một tiếng gầm của Diệp Vân Phi, trên Thủy Phong trước tiên là im bặt trong nháy mắt.
Lặng ngắt như tờ.
Sau đó.
“Là ai!
Kẻ nào hét to như vậy!”
“Ganh gan lớn lắm, kẻ cuồng đồ nào dám tới Thủy Phong chúng ta gây sự!”
...
Khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ Thủy Phong hoàn toàn sôi sục lên.
Từng đệ tử Thủy Phong xông ra ngoài, lớn tiếng chửi bới.
Có rất nhiều đệ tử đang bế quan tu luyện bị Diệp Vân Phi một tiếng gầm làm cho giật mình, suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma.
Toàn bộ Thủy Phong loạn thành một đoàn!
Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi