Chương 127: Tru quỷ

Đúng như Lý Mộ dự đoán, cảnh giới con quỷ này chưa đến được Hồn cảnh, hắn chẳng cần phải ẩn nấp nữa.

Tiểu nữ quỷ nhìn thấy Lý Mộ, kinh ngạc thốt lên: "Tiên sư!"

Chỗ cánh tay bị cụt của ác quỷ đã mọc lại một quỷ trảo mới, đôi mắt quỷ trừng trừng nhìn Lý Mộ, lạnh lùng nói: "Người tu hành!"

Nó có vẻ kiêng dè thanh kiếm Bạch Ất trong tay Lý Mộ, liếc đám quỷ hồn trong động rồi quát lớn: "Giết hắn cho ta, giữ lại hồn!"

Nhận lệnh từ ác quỷ, trừ hai nữ quỷ kia ra, hơn mười quỷ hồn còn lại đồng loạt lao vào Lý Mộ.

Lý Mộ tâm niệm vừa động, kiếm Bạch Ất lại bay ra, xuyên qua ngực đám quỷ vật chỉ có cảnh giới oán linh này. Linh thể chúng lập tức tan rã, khi ngưng tụ lại đã mờ đi quá nửa, không kẻ nào dám xông lên nữa.

Ác quỷ thấy vậy gầm lên một tiếng, tay cầm hai cây xiên thép lao bổ về phía Lý Mộ.

Lý Mộ nâng kiếm nghênh chiến. Trong hang động vang lên tiếng binh khí va chạm chan chát. Cây xiên thép âm trầm quỷ khí kia rõ ràng không phải binh khí thường, chỉ là con ác quỷ này đánh nhau chẳng có bài bản gì, chốc chốc lại bị Lý Mộ chém cho một kiếm. Dù đạo hạnh cao thâm giúp nó hồi phục rất nhanh nhưng cũng đau đớn kêu oai oái.

Lý Mộ giờ mới hiểu dụng tâm lương khổ của Lý Thanh.

Ở hạ tam cảnh đấu pháp, đạo hạnh hay pháp lực nông sâu không phải yếu tố quyết định thắng thua. Đạo hạnh con ác quỷ này tuy thâm hậu nhưng lúc này chẳng chiếm được chút lợi thế nào.

Ác quỷ giáp lá cà không lại Lý Mộ, cơ thể dứt khoát vỡ ra thành một làn quỷ sương mù đen kịt, bao trùm toàn bộ hang động trong nháy mắt.

Lý Mộ đứng yên tại chỗ, biết con quỷ đang lẩn trốn trong làn hắc vụ chờ tung đòn chí mạng.

Môi hắn khẽ động, cơ thể tỏa ra kim quang chói lòa đẩy lùi hắc vụ ra xa một trượng.

"Hóa ra là một tên hòa thượng!"

Ác quỷ kinh hô, dường như cũng nhận ra Lý Mộ không dễ chọc, hô vọng ra từ trong sương mù: "Hòa thượng, nghe đây, ta là Quỷ Tướng dưới trướng Sở Giang Vương. Người sống này ngươi cứ mang đi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, thế nào?"

Giọng nói của ác quỷ làm lộ vị trí của hắn. Vừa dứt lời, một tia sét nổ vang ngay hướng âm thanh phát ra.

Sau khi pháp lực tăng mạnh, khả năng vận dụng lôi pháp của Lý Mộ đã đạt đến trình độ nghe tiếng xác định vị trí.

Hắn giận dữ quát: "Ngươi mới là hòa thượng, cả nhà ngươi đều là hòa thượng!"

Sấm sét qua đi, hắc vụ tan biến, con ác quỷ nằm co quắp trên mặt đất, khí tức trên người suy yếu đến cực điểm.

Lý Mộ thầm kinh ngạc, đòn sấm sét vừa rồi rõ ràng trúng đích nhưng không làm hắn hồn phi phách tán, con ác quỷ này kể cũng có chút bản lĩnh...

Có điều cũng chẳng sao, bồi thêm một đạo lôi nữa là xong.

Hắn xách kiếm bước về phía con quỷ.

Ác quỷ mặt đầy kinh hãi, lớn tiếng hét: "Ta là người của Sở Giang Vương, ngươi dám giết ta, Sở Giang Vương sẽ không tha cho ngươi!"

Oanh!

Lại một tia sét giáng xuống người ác quỷ.

Hắn thậm chí chưa kịp hét lên tiếng thảm thiết nào, quỷ thể đã tan vỡ hoàn toàn.

Đại vương bị tên người tu hành đột nhập đánh cho hồn phi phách tán chỉ trong một hiệp, hơn mười quỷ vật còn lại trong hang sợ hãi chạy tứ tán.

Dưới Thiên Nhãn Thông của Lý Mộ, những quỷ vật này trên người đều mang đầy oán khí sát khí, nhìn qua là biết không phải loại tốt lành gì. Thủ ấn của Lý Mộ chưa tan, lôi quang chớp động trong hang, rất nhanh mười mấy oán linh này đã biến mất trước mắt hắn, trong hang động chỉ còn lại lượng lớn hồn lực.

Hai nữ quỷ kia ôm chặt lấy nhau, run lẩy bẩy.

Lý Mộ thu thủ ấn, tra kiếm Bạch Ất vào vỏ, nhìn hai nữ quỷ nói: "Hóa ra là con ác quỷ này sai khiến các ngươi..."

Tiểu nữ quỷ run rẩy: "Tiên... tiên sư..."

"Đừng sợ, các ngươi chưa từng hại người, ta sẽ không giết." Lý Mộ phất tay, hỏi: "Sao các ngươi lại làm việc dưới trướng con quỷ này?"

Đại nữ quỷ thấy Lý Mộ không có ý định giết, hơi yên tâm nói: "Bẩm ân công, chúng con vốn là cô hồn trong núi này, bị ác quỷ kia bắt về ép đi hút dương khí phàm nhân thay hắn tu hành. Đa tạ ân công đã giết hắn giúp chúng con giải thoát..."

Lý Mộ gật đầu, nhớ lại lời ác quỷ trước khi chết, hỏi tiếp: "Sở Giang Vương là ai?"

Đại nữ quỷ lắc đầu: "Chúng con chỉ biết ác quỷ này tự xưng là Quỷ Tướng thứ mười tám dưới trướng Sở Giang Vương, không biết Sở Giang Vương là người phương nào..."

"Quỷ Tướng thứ mười tám..."

Thực lực Quỷ Tướng này thật ra không yếu. Nếu không gặp Lý Mộ thì người tu hành Ngưng Hồn cảnh bình thường hoặc thậm chí Tụ Thần cảnh mà không có thủ đoạn đặc thù cũng rất khó đối phó.

Quỷ vật lợi hại như vậy mà mới xếp thứ mười tám...

Tên Sở Giang Vương kia e rằng ít nhất cũng có tu vi trung tam cảnh. Dù hắn là người, quỷ hay yêu thì cũng không phải đối thủ mà Lý Mộ hiện tại có thể chống lại.

Lý Mộ tạm không nghĩ đến việc đó, thu lấy hồn lực còn sót lại của đám quỷ vật kia, nói với hai nữ quỷ: "Các ngươi đi đi, tìm nơi yên tĩnh mà tu hành, đừng đi hút dương khí người khác nữa. Lần sau nếu gặp phải người tu hành khác thì không dễ dàng tha mạng như lần này đâu."

Đại nữ quỷ lộ vẻ cảm kích, cam đoan: "Chúng con xin thề với tiên sư, sau này tuyệt đối không hại người nữa."

Tiểu nữ quỷ ngẩng đầu hỏi: "Tỷ tỷ, chúng ta còn đi đâu được nữa, em sợ lại bị bắt lắm..."

Lý Mộ nhìn hai nữ quỷ. Cuộc sống của những cô hồn dã quỷ này quả thực không dễ dàng.

Người tu hành chính đạo muốn diệt trừ, tà tu ma tu muốn bắt về luyện pháp khí, ngay cả đồng loại lợi hại hơn cũng muốn nuốt chửng để tăng đạo hạnh.

Tâm tính hai nữ quỷ này không tệ nhưng thực lực thấp, để mặc các nàng lang thang chắc chắn không có kết cục tốt.

Lý Mộ suy nghĩ rồi nói: "Nếu không có chỗ đi, ta có thể giới thiệu cho các ngươi một nơi."

Vị tiên sư trẻ tuổi này đã không giết các nàng thì chắc chắn sẽ không hại các nàng. Đại nữ quỷ mừng rỡ vội kéo tiểu nữ quỷ dập đầu lia lịa: "Đa tạ tiên sư, đa tạ tiên sư..."

Lý Mộ nói: "Từ đây các ngươi dọc theo quan đạo đi về phía đông, trước khi trời sáng chắc sẽ đến huyện Dương Khâu. Đến đó thì đến Bích Thủy Loan tìm một cô nương tên là Tô Hòa, cứ nói là Lý Mộ bảo các ngươi đến tìm..."

Nghĩ đến việc có thể Tô Hòa chưa xuất quan, Lý Mộ bổ sung: "Nơi đó rất an toàn. Đến đó nếu nàng chưa xuất hiện thì cứ kiên nhẫn chờ, nàng sẽ chủ động tìm các ngươi."

Tô Hòa một mình... à một quỷ ở Bích Thủy Loan rất buồn chán cô đơn. Trước kia còn có con rắn bầu bạn, sau khi Bạch Ngâm Tâm đi thì chẳng còn ai nói chuyện với nàng, nàng từng phàn nàn không ít lần việc Lý Mộ ít đến thăm.

Lý Mộ gửi hai con quỷ này đến thì Tô Hòa sẽ có bạn, hai nữ quỷ cũng có chỗ nương tựa, không phải làm cô hồn dã quỷ, vẹn cả đôi đường.

Đại nữ quỷ suy nghĩ rồi lại dập đầu cảm tạ Lý Mộ: "Đa tạ tiên sư, chúng con đi ngay bây giờ."

Cô hồn dã quỷ như các nàng dù trốn trong rừng sâu núi thẳm cũng có nguy cơ bị yêu quỷ lợi hại phát hiện.

Nàng không biết đến Bích Thủy Loan sẽ ra sao, nhưng chắc chắn tốt hơn là tiếp tục lang thang bên ngoài.

Hai nữ quỷ lạy tạ Lý Mộ xong liền nhẹ nhàng bay đi.

Lý Mộ đến bên thiếu niên nằm dưới đất, cúi xuống lay vai cậu ta: "Tỉnh lại đi."

Lông mày thiếu niên giật giật, trên mặt đột nhiên lộ vẻ hoảng sợ, hét lớn: "Ma! Có ma..."

Lý Mộ thản nhiên nói: "Lũ ác quỷ đó đã bị ta chém chết rồi, ngươi có thể về nhà được rồi."

Thiếu niên sợ hãi nhìn quanh, quả nhiên thấy những quỷ vật đáng sợ trong hang đã biến mất.

Cậu ta thấy trước mặt mình là một người trẻ tuổi.

Khuôn mặt tuấn tú, tay cầm trường kiếm, trên người mặc đồng phục bộ khoái mang lại cảm giác an toàn cực lớn, khiến tim cậu ta dần bình tĩnh lại.

Cậu ta nhìn Lý Mộ, lí nhí hỏi: "Là ngài đã cứu ta sao?"

Lý Mộ nói: "May là tối nay ta rảnh rỗi, bằng không ngươi đã bị con ác quỷ đó ăn chẳng còn mẩu xương..."

Hắn chậm rãi đi ra cửa hang, thiếu niên kia lồm cồm bò dậy, lẽo đẽo theo sau.

Ra khỏi cửa hang, Lý Mộ hỏi: "Nhà ngươi ở đâu?"

Nửa đêm để thiếu niên này về một mình, lỡ gặp phải yêu vật quỷ quái gì thì Lý Mộ lại tốn công.

Thiếu niên đáp: "Nhà ta ở quận thành."

"Quận thành?" Lý Mộ không ngờ lại trùng hợp thế, nắm vai thiếu niên: "Vậy đi cùng ta, ngày mai tiện đường ta đưa ngươi về."

Cơ thể thiếu niên bay lên không trung, được Lý Mộ xách theo lao về hướng khách điếm.

Trên đường về, Lý Mộ không khỏi cảm thán. Mấy tháng trước hắn cũng từng bị Lý Thanh xách vai đi như thế này.

Lúc đó chỉ một oán linh nhỏ bé cũng có thể lấy mạng hắn.

Giờ đây, hắn đã có thể một mình chém giết ác quỷ đệ tam cảnh, thực sự một mình đảm đương một phía.

Đề xuất Voz: Vẫn Là Thằng Lặng Lẽ Đi Sau Em Và Nó
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN