Chương 146: Sở phu nhân
« Chú thích: Tên nữ quỷ ở chương trước bị điều chỉnh, hậu văn đổi thành "Sở phu nhân". »
Lý Mộ tiếc nuối giao Đả Hồn Tiên cho Triệu bộ đầu, nhưng khi cảm nhận được lực lượng dục tình sung túc trong người, tâm trạng hắn lại hăng hái lên.
Đối với Sở phu nhân, nếu không thể tấn thăng Hồn cảnh trong ba ngày thì ả sẽ bị đem tế cho Sở Giang Vương.
Vì thế, khao khát hấp thụ dương khí của Lý Mộ trong ả vô cùng mãnh liệt.
Loại dục vọng sinh tử này vô tình lại thành toàn cho Lý Mộ. Hắn có thể cảm nhận được dục tình trong cơ thể đã viên mãn, bất cứ lúc nào cũng có thể ngưng phách.
Trong Xuân Phong các, hai nữ tử Xảo Xảo và Dung Dung dùng ánh mắt giận dữ nhìn Lý Mộ, nghiến răng nói: "Chính ngươi đã hại phu nhân!"
Hơn nửa tháng qua Lý Mộ gọi các nàng nhiều nhất nên cũng là người quen nhất. Hắn thở dài, nói: "Thanh minh chút, ta là bộ khoái."
Đám nữ tử phong trần trong thanh lâu, bao gồm cả tú bà, từ lâu đã bị Sở phu nhân mê hoặc tâm trí, coi ả là chủ nhân. Cần có người tu hành của nha môn can thiệp tâm lý thì họ mới có thể trở lại làm người bình thường.
Triệu bộ đầu nhìn đám người, phân phó: "Đưa hết tất cả về nha môn trước."
Bọn bộ khoái áp giải đám nữ tử phong trần đi rầm rộ về phía quận nha, thu hút vô số người đi đường đứng xem. Khi đi ngang qua Vân Yên các, ngay cả Liễu Hàm Yên cũng chạy ra xem náo nhiệt.
Nàng lập tức nhìn thấy Lý Mộ đi đầu, vội chạy tới hỏi: "Chuyện này là thế nào?"
Lý Mộ giải thích: "Phía sau Xuân Phong các là một nữ quỷ thao túng, đây đều là những người bị ả mê hoặc. Giờ phải đưa họ về nha môn để giải trừ yêu thuật. Giờ thì nàng tin ta đi thanh lâu là có chính sự rồi chứ?"
Liễu Hàm Yên lườm hắn một cái: "Ta có ở bên cạnh ngươi đâu, ai biết được trong đó ngươi đã làm những gì."
Lý Mộ liếc nhìn nàng, nói: "Nàng nghĩ ta ngốc thế sao, đem mười chín năm nguyên dương trân quý tặng không cho đám nữ tử phong trần này? Nguyên dương của ta là để dành cho nàng đó..."
Liễu Hàm Yên đỏ mặt tía tai, vội vàng bịt miệng Lý Mộ lại. Từ sau lần nàng chủ động hôn hắn, lời nói của hắn trước mặt nàng ngày càng táo bạo.
Đám bộ khoái cách đó không xa tuy không nghe rõ Lý Mộ nói gì nhưng lại thấy rõ hành động thân mật của hai người.
Một bộ khoái thở dài: "Người ta bảo Lý Mộ bám được một vị tiểu thư vừa trẻ đẹp vừa giàu có, ta còn không tin, giờ thì tin rồi..."
Một bộ khoái khác lắc đầu: "Lý Mộ người ta tuấn tú, năng lực lại giỏi, rất được Triệu bộ đầu và Quận úy coi trọng, tiền đồ rộng mở, chúng ta ghen tị cũng chẳng được..."
Lý Mộ thính tai, không sót chữ nào.
Hắn hơi chút buồn bực, thở dài nói: "Bọn họ đều bảo ta nhìn trúng tiền của nàng nên mới ở bên nàng."
Liễu Hàm Yên hỏi vặn lại: "Chẳng lẽ không đúng sao?"
"Nông cạn! Nàng nghĩ ta là Trương Sơn sao, trong mắt chỉ có tiền?" Lý Mộ nhìn nàng, chân thành nói: "Ta nhìn trúng nàng là vì nàng hiểu lễ nghĩa, ôn nhu hào phóng, thiện lương quan tâm, độc lập tự cường, lại còn là một tuyệt sắc giai nhân, đoan trang mỹ lệ..."
"Ngươi đối với đám nữ tử trong thanh lâu cũng nói như vậy đúng không?" Liễu Hàm Yên lườm hắn, nhưng cánh tay lại không tự chủ được mà khoác lấy tay hắn.
Vân Yên các vài ngày nữa mới khai trương nên nàng cũng rảnh rỗi, liền kéo Lý Mộ đi theo về phía huyện nha.
Mấy vị bộ đầu tập trung đám nữ tử phong trần vào một căn phòng để giải trừ mị hoặc trong tâm linh họ.
Mười lăm phút sau, những nữ tử này bước ra, sắc mặt tuy hơi tái nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ đờ đẫn, linh hoạt hơn nhiều.
Mấy người tiến tới hành lễ với Lý Mộ, cảm kích nói: "Đa tạ đại nhân cứu mạng, nếu không có ngài, chúng ta e là cả đời bị ác quỷ kia sai khiến..."
Lý Mộ xua tay: "Ta là bộ khoái, đây là chức trách của ta."
Tú bà Xuân Phong các càng kích động hơn, chạy đến nói với Lý Mộ: "Nếu không có đại nhân, Xuân Phong các của chúng ta coi như xong rồi. Sau này đại nhân đến cứ việc chọn người, muốn bao nhiêu người cũng được, ta bảo đảm không thu một xu bạc!"
Lý Mộ hơi xúc động, không ngờ cũng có ngày hắn có được đãi ngộ như Lý Tứ trong thanh lâu.
Nhưng ngay sau đó, hắn cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, một luồng khí lạnh xộc thẳng lên tim.
Hắn nghiêm mặt nói: "Cái này không cần đâu."
Tú bà tưởng hắn không tin, vội nói thêm: "Đại nhân hôm nay đến luôn cũng được, ta sẽ bảo Xảo Xảo và Dung Dung mà ngài thích nhất cùng hầu hạ ngài. Xảo Xảo, Dung Dung, hai đứa còn không qua đây..."
Triệu bộ đầu nhìn hai nữ tử đang đi tới, đầy ẩn ý nói với Lý Mộ: "Một người cao ngạo thanh lãnh, một người quyến rũ vô song, ngươi thật biết chọn đó..."
Liễu Hàm Yên mỉm cười nhìn Lý Mộ, hỏi: "Hóa ra ngươi thích kiểu này. Không biết giữa Xảo Xảo và Dung Dung, ngươi thích ai hơn?"
Đây chính là kiểu câu hỏi tử thần chỉ có một đáp án đúng.
Xảo Xảo dáng người bốc lửa, Dung Dung thanh cao lạnh lùng. Nếu Lý Mộ dám bảo thích kiểu thanh cao lạnh lùng, tối nay chắc chắn hắn phải ngủ một mình.
Hắn hắng giọng định giải thích thì tú bà đã nhanh nhảu tranh lời: "Ta thấy đại nhân thích Dung Dung hơn, lần đầu tới ngài đã chấm trúng Dung Dung rồi..."
Liễu Hàm Yên nhìn Lý Mộ một cái, nói: "Ta về trước đây."
Triệu bộ đầu không hiểu chuyện gì, còn Lý Tứ thì vỗ vai Lý Mộ, thở dài: "Ma quỷ giấu ở trong chi tiết, đáng đời ngươi lắm..."
Mấy nữ tử phong trần trước khi rời nha môn còn lưu luyến nhìn Lý Mộ: "Đại nhân, chúng ta chờ ngài ở Xuân Phong các..."
Lý Mộ đã hiểu được cảm giác của Lý Tứ lúc trước, nhưng hắn chẳng ham chút nào. Đang định đuổi theo Liễu Hàm Yên thì một bóng người bước vào.
Thẩm Quận úy bước vào nha môn, một tay cầm sợi xích sắt dày, đầu kia xích là một nữ tử đầu tóc bù xù, Lý Mộ nhìn kỹ mới nhận ra đó là Sở phu nhân.
Ả lúc này thảm hại vô cùng, quần áo rách nát, tóc tai rũ rượi, thậm chí cơ thể vốn đặc đặc quỷ khí nay đã trở nên hư ảo.
Sợi xích xuyên qua xương tỳ bà khiến ả không thể hóa thành hồn thể, càng không thể trốn thoát.
Thẩm Quận úy lạnh lùng nhìn ả, hỏi: "Nói, Sở Giang Vương đến Bắc quận rốt cuộc có âm mưu gì?"
Sở phu nhân dùng ánh mắt hung ác nhìn ông, không nói lời nào.
Thẩm Quận úy nở nụ cười lạnh lẽo: "Không nói đúng không?"
...
Lý Mộ bước ra sân nha môn nhưng vẫn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết thê lương của Sở phu nhân.
Không ngờ Thẩm Quận úy trông nhã nhặn mà thủ đoạn lại tàn khốc đến vậy.
Cách ông ta ép Sở phu nhân khai khiến Lý Mộ cũng không nỡ nhìn, đành tạm lánh đi.
Triệu bộ đầu đi theo sau, thở dài: "Cha mẹ vợ con của Quận úy đại nhân đều bị Sở Giang Vương giết sạch, mối thù của ngài ấy chúng ta không thể tưởng tượng nổi đâu..."
Tiếng kêu thảm thiết trong sân dừng lại. Khi Lý Mộ quay lại, hồn thể của Sở phu nhân đã cực kỳ suy yếu, tưởng như sắp tan biến.
Thẩm Quận úy nhìn Lý Mộ, nói: "Ngươi vẫn chưa ngưng hồn, hồn lực của ả có ích cho ngươi, để lại cho ngươi tự xử lý."
Lý Mộ chắp tay: "Đa tạ Quận úy đại nhân."
Xem ra ông ta vẫn chưa hỏi được tình báo gì hữu ích.
Dù sao Sở phu nhân cũng chưa đạt tới Hồn cảnh, chắc không được Sở Giang Vương trọng dụng, trong số các Quỷ Tướng ả chỉ xếp thứ 17, chỉ mạnh hơn Thanh Diện Quỷ hạng bét một chút mà thôi.
Thẩm Quận úy cởi hồ lô rượu bên hông, ngửa đầu uống một ngụm rồi cô độc rời đi.
Lý Mộ nhìn Sở phu nhân, không ra tay. Dù hắn không làm gì thì chỉ mười lăm phút nữa ả cũng sẽ hồn phi phách tán.
Sở dĩ Lý Mộ không tự tay kết liễu ả là vì âm khí trên người Sở phu nhân rất thanh khiết, rõ ràng trước vụ Xuân Phong các, ả chưa từng hại mạng người.
Nhưng dù sao ả cũng đã nảy sinh sát tâm, Lý Mộ có khả năng cứu nhưng không có định cứu.
Sở phu nhân nằm rạp trên mặt đất, hồn thể trên bờ vực sụp đổ, bỗng nhiên bật cười.
Lý Mộ cúi nhìn ả, hỏi: "Ngươi cười cái gì?"
Gương mặt ả lộ vẻ mỉa mai: "Ta cười cái thế đạo này, người tốt không được báo đáp, kẻ ác lại ngồi cao đường. Đám quan sai miệng nói vì dân làm chủ các ngươi cũng chỉ là lũ ỷ mạnh hiếp yếu, sợ kẻ lớn ép kẻ nhỏ mà thôi..."
Lý Mộ cười nhạt: "Ngươi hút dương khí, mưu hại mạng người, vậy mà coi là thiện lương sao?"
Hồn thể Sở phu nhân đã tan biến gần hết, ả không trả lời Lý Mộ mà dùng chút sức tàn cuối cùng hét lên: "Thôi Minh, ngươi sẽ chết không tử tế!"
Ả nhắm mắt lại, hồn thể sắp tan biến hẳn.
Giây tiếp theo, một luồng kim quang tràn vào cơ thể ả, khiến hồn thể trở nên vững chắc hơn.
Lý Mộ cúi người nhìn ả, hỏi: "Ngươi vừa nhắc đến ai?"
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Thế Giới