Chương 149: Lý Tứ góc nhìn
Lý Mộ vốn tưởng tốc độ tu hành của mình đã nhanh, nhưng khi gặp lại Lý Tứ, hắn phát hiện thất phách của tên này đã luyện hóa xong xuôi.
Việc Luyện Phách và Ngưng Hồn thực ra không khó, chỉ cần có đủ phách lực và hồn lực thì vượt qua hai cảnh giới trong nửa tháng không phải chuyện không tưởng.
Nhưng việc này đòi hỏi tiêu tốn một lượng tài nguyên khổng lồ. Với một kẻ tay trắng không bối cảnh, việc thu thập tài nguyên này khó hơn tu hành bài bản rất nhiều.
Tuy nhiên, Lý Mộ chẳng thèm hâm mộ hắn.
Cái giá của việc tu vi tăng vọt chính là trọng trách đè nặng trên vai Lý Tứ không hề nhẹ.
Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, muốn được cái này thì phải đánh đổi cái khác.
Hắn có được tiền tài, quyền thế, nữ nhân, nhưng lại đánh mất tự do.
Thế mà Lý Tứ dường như chẳng hề bận tâm. Lý Mộ thường xuyên thấy hắn và Trần Diệu Diệu xuất hiện như hình với bóng, nụ cười trên mặt hắn cũng nhiều hơn trước, cứ như biến thành một người khác vậy.
Xem ra hắn đã thực sự tìm thấy tình yêu của đời mình.
Nhắc tới tình yêu, Lý Mộ bỗng thấy mông lung. Trong thất tình, hắn chỉ thiếu mỗi "ái tình", nhưng cảm xúc này đến nay hắn chẳng cảm nhận được từ ai cả.
Ngay cả Liễu Hàm Yên cũng không ngoại lệ.
Lý Mộ thậm chí sinh nghi: Hay nàng thực ra chẳng thích mình, chỉ đơn thuần thèm khát thân thể mình thôi?
Hắn nghĩ mãi chẳng ra, bèn đi thỉnh giáo Lý Tứ.
"Tình yêu là gì à?" Lý Tứ dựa lưng vào ghế, lắc đầu nói với Lý Mộ: "Vấn đề này thâm sâu lắm, đáp án lại chẳng định hình, ngươi phải tự mình khám phá thôi."
Lý Mộ hỏi: "Chẳng lẽ hai người thích nhau, ở bên nhau thì không tính là yêu sao?"
Lý Tứ vỗ vai hắn, nói đầy ẩn ý: "Thích là thích, còn yêu là yêu. Thích là muốn chiếm hữu, còn yêu là sự hy sinh. Thích là phóng túng tùy hứng, còn yêu là sự khắc chế và bao dung... Chờ khi ngươi và Liễu cô nương thành hôn rồi ở chung vài năm, tự khắc sẽ hiểu."
Lý Mộ hiểu ý Lý Tứ.
Vừa gặp gỡ là do sự thích thú, còn yêu thì phải qua thời gian dài vun đắp.
Nếu Liễu Hàm Yên không xinh đẹp như vậy, dáng người không chuẩn như vậy, không phải ông chủ của Vân Yên Các, không có Thuần Âm Chi Thể, cũng không đa tài đa nghệ đến thế mà Lý Mộ vẫn thích nàng như cũ, thì đó mới thực sự là tình yêu.
Giờ đây giữa hai người họ chỉ dừng lại ở chữ "thích".
Phải chung sống dài lâu thì tình yêu mới nảy nở.
"Ái tình" không thể nảy sinh trong một sớm một chiều, vẫn nên dành nhiều thời gian bồi dưỡng tình cảm với nàng hơn.
Trong nha môn không có việc gì, Lý Mộ lấy cớ ra ngoài tuần tra để ghé qua Vân Yên Các.
Vân Yên Các ở quận thành có hai chi nhánh, một tiệm sách và một quán trà chuyên kể chuyện.
Nhờ sự giúp đỡ của nhà họ Từ, hai cửa hàng khai trương vô cùng thuận lợi. Dù ban đầu khách có hơi vắng, nhưng nhờ nền tảng từ những cuốn sách bán chạy ở Dương Khâu như "Liêu Trai", "Tử Bất Ngữ", tiệm sách chắc chắn sẽ sớm phất lên.
Ngược lại, quán trà thì làm ăn rất bình thường. Nếu không có những câu chuyện độc lạ và một tiên sinh kể chuyện cao tay, hiếm ai chịu khó ghé qua uống trà.
Lý Mộ tới tiệm sách trước, Trương Sơn bảo hắn Liễu Hàm Yên đang ở quán trà. Ghé qua quán trà, hắn thấy khách khứa thưa thớt được vài mống, người kể chuyện trên đài cũng làm việc một cách uể oải.
Liễu Hàm Yên ngồi trong góc, nhíu mày suy tư.
Lý Mộ lại gần ngồi cạnh nàng.
Liễu Hàm Yên theo bản năng xê ra một chút, khi quay lại thấy là Lý Mộ, cái mông nàng lại nhích về chỗ cũ.
Quán trà tĩnh lặng, nàng nhỏ giọng: "Sao chàng lại tới đây?"
Lý Mộ nắm lấy tay nàng, bảo: "Vì nhớ nàng."
Gương mặt Liễu Hàm Yên ửng hồng, để mặc hắn nắm tay, nàng nhìn lão tiên sinh trên đài thở dài: "Làm ăn ở quận thành khó quá, quán trà giờ ngày nào cũng lỗ vốn..."
Khách đến quán trà hiếm khi vì trà ngon, phần lớn là muốn nghe chuyện lạ để giết thời gian.
Trước khi Vân Yên Các tới, thị trường quán trà ở quận thành đã bị vài ông lớn chia chác hết, muốn cướp khách ruột của họ không phải chuyện dễ.
Lý Mộ cười: "Đến lúc then chốt vẫn phải dựa vào ta sao?"
Ở huyện Dương Khâu, nếu không có Lý Mộ thì tiệm sách của Vân Yên Các không thể nổi như vậy. Khách của quán trà cũng toàn do Lý Mộ dùng những món "độc nhất vô nhị" để câu kéo.
Người ngoài cứ tưởng hắn dựa hơi Liễu Hàm Yên, nhưng mấy ai biết hắn mới là người đàn ông quyền lực đứng sau nàng.
Liễu Hàm Yên nhéo hông hắn một cái, bảo: "Cấm nói mấy lời mỉa mai, mau nghĩ cách đi. Cứ đà nỗ vốn thế này quán trà sập tiệm mất, đến lúc đó ta chẳng còn tiền nuôi chàng đâu."
...
Trong quán trà, mấy vị khách ít ỏi đang định đứng dậy bỏ về.
Quán trà mới mở này nước trà cũng được, nhưng chuyện kể thì nhạt như nước ốc. Có hai người đã uống xong đứng lên hẳn, những người khác cũng rục rịch rời đi khi thấy lão kể chuyện đi xuống đài.
Tiểu nhị khiêng một tấm bình phong lên đài, không lâu sau, từ sau bức màn, một giọng nói trẻ trung bắt đầu cất lời.
"Chuyện kể về Thủy Quỷ, một chàng trai trẻ, và lão già trồng nho..."
"Nghe có vẻ thú vị đấy."
Câu chuyện của người trẻ tuổi này rất hấp dẫn. Một vị khách đã đứng lên định đi, nghe một lúc lại ngồi xuống, gọi thêm một ấm trà nữa.
Lý Mộ đã hiểu rõ tâm lý từ hồi ở Dương Khâu: Những người thích nghe chuyện, nghe hát, nghe kịch đều có hội nhóm riêng.
"Hương rượu không sợ ngõ sâu", chỉ cần có chuyện hay, từ khúc lạ, vở kịch đặc sắc thì chỉ cần một số ít khách công nhận, qua truyền miệng chẳng mấy chốc Vân Yên Các sẽ nổi danh.
Quán trà ở quận thành từ chỗ khách đếm không hết một bàn tay, nay đến giờ cao điểm đã kín quá nửa chỗ ngồi, chỉ trong vỏn vẹn năm ngày.
Hôm nay quán trà thậm chí còn không còn chỗ trống, bởi hai ngày trước vị kể chuyện kia vừa giảng đến hồi gay cấn nhất.
Khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, từ sau tấm bình phong, tiếng kể chuyện vang lên thong thả.
"Lần trước đã giảng đến chuyện Trương Lư Nhi ép thái bà bà gả Đậu Nga cho mình không thành, bèn lén bỏ độc vào bát canh định hại thái bà bà, ai dè lại vô tình đầu độc chết chính cha mình. Trương Lư Nhi bèn đổi trắng thay đen vu cáo Đậu Nga. Tên huyện lệnh u mê đã nhận vàng của hắn, khép tội oan cho Đậu Nga, kết án xử trảm..."
Vở "Cảm Thiên Động Địa Đậu Nga Oan" này đã chạm tới trái tim của bao người. Là những kẻ ở tầng lớp dưới, họ đồng cảm sâu sắc với số phận nàng Đậu Nga, đồng thời khát khao mãnh liệt có người đứng ra đòi lại công lý, trừng trị cái ác...
"Kẻ hiền đức thì nghèo hèn đoản mệnh, kẻ gian ác lại phú quý thọ trường. Trời đất ơi, ngươi cũng sợ kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, hóa ra cũng chỉ là phường xuôi theo dòng nước. Trời cao ơi, ngươi không phân biệt thiện ác, nhẽ nào cũng chỉ hoài danh là Trời!"
"Đậu Nga trước lúc lâm hình đã lập ba lời thề nguyện: Máu nhuộm lụa trắng, tuyết rơi mùa hạ, đại hạn ba năm. Nàng gào khóc bi phẫn làm động lòng trời. Trên pháp trường mây đen vần vũ, sắc trời tối sầm, nắng tháng sáu bỗng biến mất, thay vào đó là từng bông tuyết trắng lông ngỗng rơi đầy trời. Quan huyện sợ hãi bèn lệnh cho đao phủ hành hình ngay lập tức. Đao vừa hạ, đầu rơi xuống đất, bầu nhiệt huyết của Đậu Nga quả nhiên bắn thẳng lên tấm lụa trắng treo cao, không rơi xuống đất lấy một giọt. Sau đó, huyện Sơn Dương rơi vào đại hạn ròng rã ba năm không một giọt mưa..."
...
Khi Lý Mộ bước ra từ sau cánh gà, tất cả thực khách dưới đài vẫn ngồi ngây dại, không một ai rời đi.
Lần này hắn không cắt ngang ở đoạn gay cấn nữa, vì phách Phục Thỉ đã ngưng tụ xong, cảm xúc phẫn nộ của những người này không còn tác dụng lớn như trước với hắn.
Lý Mộ đứng ở cửa quán trà nhưng không vội đi ra vì bên ngoài trời đang đổ mưa.
Lúc hắn đang kể chuyện trên đài thì sấm chớp đùng đoàng, mưa to trút xuống. Lúc này mưa đã ngớt, dưới hiên các cửa tiệm trên phố đều là người trú mưa.
Cũng có những người đi đường không kịp lánh, toàn thân ướt sũng, lầm rầm chửi rủa bước qua.
Ở một góc hiên quán trà, có hai bóng người đang co rúm lại: Một ông lão gầy gò và một thiếu nữ tầm mười bảy mười tám tuổi. Quần áo họ rách nát, tay cô gái cầm chiếc bát mẻ. Có lẽ họ là người ăn xin trú mưa tạm thời, những người khác sợ bẩn nên tránh xa một khoảng.
Lý Mộ lấy ra một khối bạc vụn bỏ vào bát, hai người vội vàng rối rít cảm ơn.
Tiết trời đã bắt đầu lạnh, lại còn bị dính mưa, thấy họ co ro run rẩy, Lý Mộ bèn quay vào lấy một ấm trà nóng cùng hai cái bát đưa cho: "Uống chén trà nóng cho ấm người, không lấy tiền đâu."
Thiếu nữ ngẩn người. Nàng nấp bên ngoài nghe trộm chuyện nãy giờ, giọng nói của người tốt bụng này rõ ràng y hệt vị kể chuyện kia.
Nàng nhanh chóng tỉnh táo, quỳ xuống dập đầu với hắn: "Tạ ơn ân công, tạ ơn ân công..."
Lý Mộ phất tay, che ô rảo bước về phía huyện nha.
Mấy người bộ khoái đi tuần về đến nha môn, miệng càu nhàu: "Mưa này lạ thật, chẳng báo trước gì cả, đổ xuống cái rẹt..."
Ngoài quận thành.
Mấy người phụ nữ đang giặt đồ bên suối bị trận mưa làm ướt sũng, lớp áo mỏng trở nên xuyên thấu, thấp loáng để lộ thân hình đầy đặn.
Một lão đạo sĩ luộm thuộm rách rưới đang trêu đùa với họ, đôi mắt đảo liên tục xung quanh. Đám phụ nhân cũng chẳng kiêng dè, thỉnh thoảng còn kéo áo khoe dáng để trêu chọc lại lão.
Lão đạo xem một lúc thấy cũng chán.
Mưa vẫn rơi, lão ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, bấm tay tính toán rồi kinh hãi: "Chu cha mẹ ơi, trận mưa này... có gì đó không đúng nha..."
Đề xuất Tiên Hiệp: Quân Hữu Vân