Chương 196: Thăng chức
Tu vi hiện tại của Sở phu nhân đã triệt để vững chắc tại Hồn cảnh.
Lão giả áo xám kia có lẽ đã là đệ tứ cảnh đỉnh phong, nhưng dưới sự tiêu hao của hai tấm Địa giai phù lục từ Lý Mộ, tinh huyết tổn hao nhiều, pháp lực trong cơ thể mười phần chết chín, Sở phu nhân hoàn toàn đủ sức ứng đối.
Lý Mộ thu hồi xấp phù lục trên tay. Đây kỳ thật chính là nguyên nhân mà người tu hành các tông phái khác rất ít khi trêu chọc đệ tử Phù Lục phái.
Hàng trăm hàng ngàn năm qua, nghiên cứu của Phù Lục phái đối với phù lục đã đạt tới mức đăng phong tạo cực.
Bọn họ biết cách dùng phù lục dẫn động thiên địa chi lực, hoặc là đem thần thông của trưởng bối phong ấn vào trong phù lục, thời khắc mấu chốt lấy ra đối địch.
Cứ như vậy, đối thủ nhìn như đang giao đấu với đệ tử Phù Lục phái, kỳ thực là đang giao đấu với cường giả Phù Lục phái.
Nếu như không phải vì phù lục đẳng cấp càng cao thì vật liệu cần thiết càng trân quý, tỷ lệ thành phù càng thấp, đến mức cho dù Phù Lục phái tập hợp toàn bộ lực lượng tông môn, một năm cũng không vẽ được mấy tấm Thiên giai phù lục, thì vị trí đứng đầu sáu tông Đạo môn cũng chưa tới lượt Huyền Tông ngồi.
Sở phu nhân rất nhanh đã trở về, mà lão giả áo xám kia cũng chỉ còn lại Nguyên Thần.
Nguyên Thần lão giả tan rã, hoảng sợ tột độ, run rẩy nói: "Tha mạng, đại nhân tha mạng!"
Lý Mộ lặp lại câu hỏi: "Là ai phái ngươi tới giết ta?"
Lão giả vội vàng giải thích: "Ta chỉ nhận nhiệm vụ, không biết cố chủ phía sau màn là ai..."
Lý Mộ vẫn luôn ở Bắc quận, muốn nói đắc tội người nào hoặc thế lực nào thì Ma tông tính là một cái. Dù sao Thiên Huyễn thượng nhân và Sở Giang Vương hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp đều chết trong tay hắn. Nhưng hai chuyện này chỉ có số ít người biết, Ma tông có muốn tính sổ thì cũng tìm tới Quận thủ, Quận thừa cùng Quận úy chứ không tìm tới đầu Lý Mộ.
Ngoài ra, kẻ hắn đắc tội cũng chỉ có cựu đảng triều đình.
Huynh trưởng vợ Huyện lệnh Dương huyện kia, vị Thị lang Lại bộ nào đó, chính là người trong cựu đảng.
Tiểu Ngọc là cựu đảng. Chuyện Dương huyện do Lý Mộ mà ra, lại vì Lý Mộ mà khiến âm mưu cựu đảng thất bại. Người trong cựu đảng ghi hận trong lòng, âm thầm phái sát thủ tới giải quyết Lý Mộ là chuyện rất có khả năng.
Chỉ hỏi suông thì không moi được tin tức gì từ miệng lão giả này.
Lý Mộ nhìn hắn một cái, nói với Sở phu nhân: "Sưu hồn hắn."
Sở phu nhân lắc đầu nói: "Đạo hạnh hắn cao hơn ta, ta không sưu hồn được."
Lý Mộ nói: "Không sao, ta dạy cho nàng."
Trong tình huống bình thường, chuyện sưu hồn chỉ có thể là người tu hành làm với phàm nhân, hoặc người tu hành cao giai làm với đê giai, nhưng cũng không phải tuyệt đối, dùng một chút phương pháp Tà Đạo cũng có thể làm ra ngoại lệ.
Đối với kẻ muốn giết mình, Lý Mộ tuyệt đối sẽ không nương tay.
Hắn trực tiếp xóa đi thần trí Nguyên Thần của lão giả này, đem pháp môn Sưu Hồn của Ma tông trong ký ức Thiên Huyễn thượng nhân truyền cho Sở phu nhân.
Sở phu nhân hít sâu một hơi, Nguyên Thần không còn linh trí của lão giả liền bị nàng hút vào trong cơ thể. Sở phu nhân chui vào Bạch Ất, Lý Mộ liếc nhìn bốn tên khôi lỗi đã không còn khả năng hành động, thu chúng vào Hồ Thiên thế giới, sau đó đi về hướng quận thành.
Khi sắp đến cổng thành, Sở phu nhân thông qua Bạch Ất, truyền một vài tin tức lấy được từ việc sưu hồn sang cho Lý Mộ.
Trong đầu Lý Mộ hiện lên một bức tranh.
Hình ảnh là góc nhìn của lão giả áo xám, một bóng người mặc áo bào đen đứng trước mặt lão giả, giọng nói khàn khàn: "Tên tiểu bộ khoái Bắc quận này khiến chủ nhân nhà ta rất bất mãn. Thứ ngươi muốn, cho ngươi trước một nửa, sau khi xong việc sẽ đưa nốt nửa còn lại..."
Lý Mộ không nhìn rõ khuôn mặt bóng đen kia, chỉ thấy lưng hắn hơi còng, giọng nói tương đối già nua.
Chỉ thông qua những thông tin này thì không cách nào biết được thân phận hắn, nhưng Sở phu nhân lại từ trong ký ức lão giả áo xám tìm ra lai lịch của hắn.
Lão giả áo xám này đến từ Thần Đô Trung quận, nơi triều đình Đại Chu tọa lạc. Kẻ sai khiến hắn phía sau màn là ai, đã không cần nói cũng biết.
Quận nha.
Lý Mộ bày bốn cỗ khôi lỗi ra sân, sắc mặt ba vị đại nhân đều rất khó coi.
Hôm nay không biết vì nguyên nhân gì, Lâm quận thủ, Trần quận thừa cùng Thẩm quận úy đều có mặt tại quận nha.
Lâm quận thủ hỏi: "Đã hỏi rõ là ai làm chưa?"
Lý Mộ lắc đầu nói: "Đây chỉ là mấy cỗ khôi lỗi vô thức, sát thủ chân chính đã chết, không hỏi ra được ai là kẻ sai khiến phía sau màn, chỉ biết người kia đến từ Thần Đô, được người thuê đến Bắc quận ám sát ta."
"Thần Đô..." Trần quận thừa sa sầm mặt, nói: "Bọn hắn đã cả gan làm loạn đến mức độ này rồi sao?"
Thẩm quận úy lo lắng nói: "Xem ra chuyện Dương huyện khiến dân ý bệ hạ tăng cao, làm một số người trong cựu đảng rất bất mãn. Bọn họ không tiếc phái người vượt mấy ngàn dặm tới ám sát, may mà bọn họ coi thường ngươi, không phái ra sát thủ Tạo Hóa cảnh..."
Đi một chuyến Bạch Vân sơn về, Lý Mộ giờ phút này mang trong mình Kim Giáp Thần Binh Phù, cho dù là cao thủ Tạo Hóa cảnh tới cũng chỉ là tặng đầu người mà thôi.
Bất quá, cựu đảng tuy có người bất mãn với hắn, nhưng nói cho cùng Lý Mộ cũng chỉ là một tiểu bộ khoái. Những người kia sẽ không nỡ bỏ thêm nhiều tài nguyên lên người hắn, rất ít khả năng sẽ phái ra cường giả Tạo Hóa.
Lâm quận thủ nói: "Việc này ta sẽ dâng sớ bẩm báo bệ hạ."
Nói xong, hắn lấy ra một bình ngọc từ trong tay áo, đưa cho Lý Mộ, nói: "Sứ giả của bệ hạ mới tới Bắc quận, trong bình này là một viên Tạo Hóa Đan, là phần thưởng bệ hạ ban cho ngươi."
Cái tên Tạo Hóa Đan này Lý Mộ đã thấy qua vài lần trong các điển tịch.
Đan này là Thiên giai thượng phẩm, đoạt tạo hóa thiên địa, người chết sống lại, mọc lại thân thể. Bất kể bị thương nặng đến đâu, bất kể là thương tổn thân thể hay hồn phách Nguyên Thần, chỉ cần còn một hơi thở, ăn vào đan này liền có thể chữa trị tất cả thương thế nhục thể cùng Nguyên Thần, là một trong vài loại đan dược đỉnh cấp nhất.
Có được đan này chẳng khác nào có được mạng sống thứ hai.
Nếu ngày đó Lý Mộ có loại đan dược này, bà bà của Tiểu Bạch sẽ không rời bỏ nàng mà đi.
Chỉ có điều, đan này tuy công hiệu nghịch thiên nhưng vật liệu luyện chế lại hết sức trân quý. Rất nhiều thiên tài địa bảo mà Tổ Châu hoàn toàn không có, có thứ sinh trưởng tại U Đô Quỷ Vực, có thứ tại Vạn Yêu Chi Quốc, còn có thứ dưới đáy Tứ Hải, hoặc là đặc sản của các châu khác, cần tốn hao cực lớn tinh lực và cái giá khổng lồ mới có thể tập hợp đủ.
Không chỉ vật liệu khó tìm, độ khó luyện chế đan này cũng cực lớn. Luyện Đan đại sư đỉnh cấp của Đan Đỉnh phái luyện chế Tạo Hóa Đan mười lần thành công một lần đã là mười phần khó được.
Đủ loại nguyên nhân hạn chế dẫn đến Tạo Hóa Đan vô cùng thưa thớt, nói là vô giá chi bảo cũng không ngoa. Lý Mộ chỉ nghe nói trong sách chứ chưa bao giờ thấy qua.
Hắn không kịp chờ đợi mở bình ngọc ra, một mùi thuốc thấm vào ruột gan tràn ra từ trong bình. Lý Mộ chú ý thấy ba người Lâm quận thủ không tự chủ được mà nuốt nước miếng một cái.
Lý Mộ lập tức thu vào không gian Hồ Thiên. Viên Tạo Hóa Đan này là vật trân quý nhất hắn hiện có, để bọn họ hít một hơi đan hương thôi Lý Mộ cũng thấy lỗ vốn rồi.
Nữ Hoàng bệ hạ quả nhiên hào phóng, chỉ riêng chuyện Dương huyện liền ban cho hắn một viên Tạo Hóa Đan. Hắn lập công tại quận thành còn lớn gấp trăm gấp ngàn lần so với Dương huyện, nàng sẽ ban thưởng cho mình cái gì đây?
Lý Mộ nghĩ nghĩ, phát hiện với kiến thức của mình thì hoàn toàn không tưởng tượng nổi.
Hắn nhìn Lâm quận thủ, chờ đợi ông công bố đáp án.
Lâm quận thủ bị hắn nhìn đến toàn thân không được tự nhiên, hỏi: "Trên mặt bản quan có gì sao?"
"Không có."
"Vậy sao ngươi nhìn chằm chằm bản quan?"
Lý Mộ hỏi: "Chuyện Sở Giang Vương, bệ hạ không có ban thưởng gì sao?"
Lâm quận thủ ngạc nhiên nói: "Không phải đã thưởng cho ngươi Tạo Hóa Đan rồi sao?"
Lý Mộ kinh ngạc: "Tạo Hóa Đan không phải là công lao Dương huyện sao?"
"Dương huyện..." Lâm quận thủ lúc này mới ý thức được Lý Mộ trong khoảng thời gian ngắn đã lập hai đại công, giải thích nói: "Viên Tạo Hóa Đan này là bệ hạ nể tình ngươi cứu được mấy vạn bách tính quận thành mà thưởng cho ngươi. Còn chuyện Dương huyện, bệ hạ có ban thưởng khác."
Lý Mộ còn tưởng Nữ Hoàng bệ hạ khôn khéo đến mức gom hai công lao lại thưởng một thể, hiện tại xem ra là hắn lòng dạ hẹp hòi, coi thường tấm lòng của Nữ Hoàng bệ hạ.
Hắn có chút mong chờ hỏi: "Ban thưởng khác là cái gì? Thiên giai phù lục hay là Thiên phẩm pháp bảo?"
"Đều không phải." Lâm quận thủ lắc đầu, nhìn Lý Mộ nói: "Chúc mừng ngươi, Lý Mộ, ngươi sắp thăng chức."
"Thăng chức?"
Lý Mộ nghe vậy sửng sốt. Hắn tại quận nha hai ba tháng đã từ một tiểu bộ khoái leo lên vị trí tổng bộ đầu, trong quận nha chỉ có ba vị đại nhân là có địa vị trên hắn.
Hắn có chút khó tin nói: "Bệ hạ chẳng lẽ để ta làm Quận úy?"
"Ngươi nghĩ hay thật, chưa từng vào thư viện mà cũng đòi làm quan..." Thẩm quận úy liếc hắn một cái, nói: "Bệ hạ điều ngươi tới Thần Đô, để ngươi làm Tổng bộ đầu Đô nha."
Thần Đô là quận thành Trung quận, cũng là đô thành của Đại Chu.
Phạm vi quản hạt của Đô nha là bên trong Thần Đô, chức quyền nhỏ hơn quận nha Bắc quận (quản lý 13 huyện Bắc quận), Đô nha chỉ quản lý sự vụ nội thành Thần Đô.
Tính ra như vậy, Lý Mộ không phải thăng chức mà là giáng chức.
Nhưng quan lại dưới chân thiên tử phẩm cấp lại khác biệt so với địa phương. Bộ đầu Đô nha phẩm cấp không thấp hơn Huyện lệnh Dương Khâu.
Vấn đề là Lý Mộ không muốn đi nơi xa như vậy. Tại quận nha, hắn một tháng có thể đi thăm Liễu Hàm Yên một lần, đi Thần Đô thì nửa năm chưa chắc đã gặp được nàng một lần.
Huống chi Thần Đô là đại bản doanh của cựu đảng. Chính mình ở mãi tận Bắc quận mà bọn họ cũng dám phái sát thủ tới, nếu đi Trung quận, những người kia chẳng phải sẽ ăn tươi nuốt sống hắn sao?
Lâm quận thủ dường như nhìn ra lo lắng của hắn, nói: "Vấn đề an toàn ngươi không cần lo. Ngươi ở tận Bắc quận bọn họ mới dám giở trò, đến trước mặt bệ hạ bọn họ ngược lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, bọn họ cũng sợ bị bệ hạ nắm thóp..."
Về vấn đề an toàn, Lý Mộ thật ra cũng không lo lắng mấy, trừ khi bọn họ phái ra tu hành giả đệ lục cảnh, nếu không tới một kẻ Lý Mộ có thể giữ lại một kẻ.
Vấn đề là trong kế hoạch tương lai của hắn không có đoạn này.
Thần Đô là chốn thị phi, Lý Mộ lại lạ nước lạ cái, mặc dù cơ hội có thể nhiều hơn, tài nguyên tu hành phong phú hơn nhưng nguy hiểm tất nhiên cũng nhiều hơn. Hắn không hề muốn bị cuốn vào cuộc đấu tranh chính trị giữa tân đảng và cựu đảng.
Lý Mộ nhìn Lâm quận thủ, hỏi: "Có thể không đi được không?"
Lâm quận thủ thở dài, nói: "Người sống một đời, kỳ thật có rất nhiều chuyện thân bất do kỷ. Mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không cũng không thay đổi được sự thật ngươi đã là người của bệ hạ. Cựu đảng đã chú ý tới ngươi, cho dù ngươi không đi Thần Đô, những rắc rối tiếp theo cũng sẽ kéo nhau mà tới..."
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đế Trở Về (Dịch)