Chương 203: Một đá bốn con chim
Trương Xuân có chút khó chấp nhận.
Sao đoạn sau lại không có chứ?
Thần Đô Úy là hắn, người chủ trì công đạo cho bách tính là hắn, người một mình đối mặt với áp lực từ Hình bộ cũng là hắn, thế mà Nữ Hoàng lại chỉ thưởng cho Lý Mộ, ngay cả nhắc cũng không nhắc đến tên hắn. Chuyện này sao lại như vậy? Thiên lý ở đâu? Công đạo ở đâu?
Cho dù không cần nhà thì tám thị nữ kia cũng được mà...
Nghe lời nữ tử phong vận, trong lòng Lý Mộ vui mừng khôn xiết.
Đương nhiên hắn không phải vui vì tám tỳ nữ kia, mà là vì hắn vừa tới Thần Đô hơn một canh giờ đã nhận được ban thưởng như vậy. Điều này chứng tỏ hắn đã lọt vào mắt xanh của Nữ Hoàng, con đường ôm chặt cái đùi này lại gần thêm một bước.
Lần này thưởng nhà cửa tỳ nữ, lần sau có lẽ chính là tài nguyên tu hành.
Lý Mộ chắp tay khom người nói: "Tạ ơn bệ hạ."
Dân thường gặp Hoàng đế cần quỳ lạy, người tu hành chỉ lạy trời đất, không quỳ hoàng quyền.
Sau đó hắn mới nói với nữ tử phong vận: "Vị tỷ tỷ này, có thể xin bệ hạ thu hồi mấy tỳ nữ kia được không?"
Nữ tử phong vận liếc hắn một cái, hỏi: "Sao, ngươi không cần à?"
Nếu để Liễu Hàm Yên biết nàng ở Bạch Vân sơn khắc khổ tu hành, còn Lý Mộ ở Thần Đô nuôi tám thị nữ, e rằng bình giấm chua sẽ vỡ nát mất.
Tại Thần Đô những ngày này, bên cạnh Lý Mộ chỉ cần một mình Tiểu Bạch là đủ.
Lý Mộ ngại nói trong nhà vợ quản nghiêm, đành nói: "Ta bổng lộc ít ỏi, không nuôi nổi nhiều người như vậy."
Nữ tử phong vận hỏi: "Vậy nhà có lấy không?"
Lý Mộ lập tức nói: "Lấy, đương nhiên là lấy."
Không có nhà thì sau này Liễu Hàm Yên và Vãn Vãn tới biết ở đâu? Phần thưởng này đã giải quyết một vấn đề lớn cho Lý Mộ.
Nữ tử phong vận gật đầu nói: "Ta hồi cung sẽ bẩm báo bệ hạ."
Lý Mộ tiễn nàng ra khỏi Đô nha. Nữ tử phong vận đột nhiên dừng bước, hạ thấp giọng nói: "Cẩn thận Chu gia."
Lý Mộ nghe vậy ngẩn ra, đang định hỏi lại thì nữ tử phong vận đã đi xa.
"Chu gia..."
Lý Mộ lẩm bẩm một câu. Chu gia là thân tộc của Nữ Hoàng, là gia tộc quyền thế thịnh nhất Thần Đô hiện nay. Chu gia và các quan viên dựa hơi Chu gia đã đấu đá với cựu đảng suốt mấy năm, luôn kiểm soát toàn bộ triều đình.
Nàng không thể vô duyên vô cớ nhắc nhở Lý Mộ cẩn thận Chu gia, trong đó nhất định có nguyên nhân gì.
Theo lý thuyết, Lý Mộ đắc tội cựu đảng nên bị ám sát, vậy nàng dù có nhắc nhở thì cũng nên nhắc hắn cẩn thận cựu đảng chứ không phải Chu gia.
Trừ phi... vụ ám sát ở Bắc quận là do Chu gia hoặc tân đảng làm?
Lý Mộ nhớ lại màn ký ức của tên sát thủ. Lão giả thuê hung thủ ám sát Lý Mộ miệng nói "Chủ nhân nhà ta", nghĩa là chủ nhân chiếc áo bào đen kia chính là kẻ chủ mưu phía sau.
Lý Mộ ban đầu nghĩ đây là việc làm của người cựu đảng, dù sao Lý Mộ cũng gây tổn thất cực lớn cho bọn họ, bọn họ có đủ động cơ và lý do gây án.
Lời nhắc nhở của nữ tử phong vận khiến suy nghĩ của Lý Mộ thay đổi đôi chút.
Nếu kẻ chủ mưu phía sau màn này là Chu gia hoặc người tân đảng thì sao?
Dù sao, sau chuyện đó, trong mắt mọi người Lý Mộ cũng sẽ là người kiên định thuộc phe Nữ Hoàng. Nếu hắn bị ám sát, không ai nghi ngờ tân đảng. Bất kể có phải cựu đảng làm hay không thì cái nồi này bọn họ muốn cõng cũng phải cõng, không muốn cõng cũng phải cõng.
Đến lúc đó, tân đảng lại mượn cớ, rất dễ dàng nhân việc này giáng cho cựu đảng một đòn mạnh.
Lý Mộ trước kia chưa từng nghĩ tới hướng này. Sau khi được nữ tử phong vận nhắc nhở, hắn lờ mờ cảm thấy chuyện kia có lẽ càng có khả năng là âm mưu của tân đảng.
Vương Võ và Trương đại nhân nói quả nhiên không sai, nước ở Thần Đô sâu không lường được...
Khi Lý Mộ quay lại sân Đô nha, thấy Trương đại nhân vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt đờ đẫn.
Nhìn bộ dạng ông như vậy, Lý Mộ thật ra trong lòng thấy rất áy náy.
Dù sao cả vụ án này người bỏ công sức nhiều nhất thực ra là ông.
Lý Mộ chỉ cướp người từ tay Hình bộ về, còn phán xử cụ thể thế nào là việc của ông.
Kết quả là ông chịu áp lực lớn nhất lại chẳng vớt vát được gì. Niệm lực, nhà cửa, thị nữ đều thuộc về Lý Mộ. Đổi lại là bất cứ ai, e rằng trong lòng cũng sẽ không cân bằng. Người hẹp hòi thì sau này không tránh khỏi sẽ cho Lý Mộ đi giày nhỏ.
Lý Mộ đi đến bên cạnh ông, an ủi: "Đại nhân chớ nản lòng, lần sau bệ hạ nhất định sẽ nhớ tới ngài..."
Trương Xuân xoay người lại nói: "Bản quan muốn yên tĩnh một mình. Trong vòng hai canh giờ đừng để bản quan nhìn thấy ngươi."
Đô úy đại nhân muốn yên tĩnh, Lý Mộ đành phải rời khỏi Đô nha, vừa khéo gặp Vương Võ cùng một đám bộ khoái đi tới.
Mọi người nhao nhao khom người hành lễ với Lý Mộ: "Đầu nhi!"
Lý Mộ hỏi: "Các ngươi đi đâu thế?"
Vương Võ cười nói: "Chúng em chuẩn bị ra ngoài ăn cơm, đầu nhi có muốn đi cùng không?"
"Đi thôi." Lý Mộ phất tay nói: "Hôm nay ta mời khách, địa điểm các ngươi chọn, bao nhiêu tính hết cho ta."
"Đầu nhi hào phóng!"
"Phiêu Hương lâu! Phiêu Hương lâu!"
"Nhất định phải là Phiêu Hương lâu!"
...
Đám bộ khoái ồn ào một trận. Tôn phó bộ đầu sa sầm mặt khiển trách: "Bổng lộc của tất cả các ngươi cộng lại cũng không đủ ăn một bữa ở Phiêu Hương lâu đâu. Ra tiệm mì đầu phố, thích ăn thì ăn không ăn thì thôi..."
Mọi người tuy ngoài miệng hô hào Phiêu Hương lâu nhưng cuối cùng vẫn chọn tiệm mì đầu phố.
Một bát mì mười văn tiền, đắt hơn Bắc quận không ít, nhưng mười mấy người cộng lại cũng chưa tới một lượng bạc.
Lý Mộ cũng không hào phóng khăng khăng đòi đi Phiêu Hương lâu. Không phải hắn tiếc tiền mà so với không khí ở tửu lâu, quán mì lề đường không có nhiều quy củ gò bó, càng dễ kéo gần khoảng cách giữa mọi người.
Ngày đầu tiên đến Đô nha, hắn mời mọi người ăn cơm vốn là muốn rút ngắn khoảng cách với các bộ khoái dưới trướng.
Bộ đầu bộ khoái ở quận thành Bắc quận cộng lại có mấy chục tên. Phạm vi quản lý thực tế của Thần Đô Nha còn nhỏ hơn Dương Khâu huyện, số lượng bộ khoái cũng tương đương huyện nha, gồm một Bộ đầu, một Phó bộ đầu và mười sáu bộ khoái. Kể cả Lý Mộ và Tôn phó bộ đầu thì có sáu người tu hành, tu vi đều là Tụ Thần. Mười người còn lại như Vương Võ đều là người bình thường sinh ra và lớn lên ở Thần Đô, kế thừa nghiệp tổ, chưa từng tu hành.
Sau khi ngồi xuống, Tôn phó bộ đầu lộ vẻ áy náy, chắp tay với Lý Mộ nói: "Vừa rồi Tôn mỗ bất kính với Lý bộ đầu, xin tạ lỗi với Lý bộ đầu ở đây, mong ngài bỏ qua cho..."
Lúc đầu hắn còn canh cánh trong lòng việc triều đình điều một bộ đầu từ trên trời rơi xuống cướp mất vị trí vốn thuộc về hắn, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, dũng khí kia hắn không thể không phục.
Đổi lại là hắn, hắn nhất định sẽ giả vờ không thấy. Đô nha và Hình bộ hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Lý Mộ nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Bạch trong ngực, cười nói với Tôn phó bộ đầu: "Chuyện đã qua cứ để nó qua đi."
Tôn bộ đầu bưng bát lên nói: "Thuộc hạ lấy trà thay rượu, kính Lý bộ đầu một chén."
Những bộ khoái khác xung quanh cũng nhao nhao hưởng ứng.
"Đầu nhi đúng là nam nhân chân chính!"
"Chúng ta bao giờ được nở mày nở mặt trước bọn Hình bộ như thế?"
"Lúc đánh lão già kia thật sự đại khoái nhân tâm, nhìn mà ngứa cả tay muốn xông vào đánh cùng!"
...
Bởi vì quan nha ở Thần Đô quá nhiều, cảm giác tồn tại của Đô nha cực kỳ yếu ớt, yếu đến mức rất nhiều người quên mất còn có một nha môn như vậy tồn tại.
Bọn họ trước kia gặp chuyện đều tránh không kịp, chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác có đông đảo bá tánh đứng sau lưng hò reo trợ uy cho mình.
Mặc dù tất cả những điều này không phải do bọn họ làm nên, nhưng là bộ khoái Đô nha, không ngại gì mà không cùng hưởng vinh quang này.
"Mì tới đây..."
Lão chủ tiệm mì mỉm cười bưng mấy bát mì ra. Vương Võ cầm đũa lên, lạ lẫm nói: "Sao hôm nay bát mì đầy đặn thế?"
Chủ tiệm mì cười nói: "Vừa rồi tiểu lão nhân cũng ở Đô nha, thấy các đại nhân trừng trị ác đồ kia, trong lòng vui sướng. Các đại nhân cứ ăn tự nhiên, mì hôm nay không lấy tiền..."
Chủ sạp thịt kho bên cạnh cũng bưng tới một chậu lớn thịt bò đã kho, cười nói: "Ăn mì thôi sao được, phải có thịt chứ. Trong nồi còn thịt, các đại nhân ăn không đủ cứ ra lấy, thịt hôm nay cũng không lấy tiền..."
Đầu phố này rất gần Đô nha. Người vừa vào Đô nha xem náo nhiệt không ít, một đám bộ khoái ngồi đây rất nhanh đã thu hút sự chú ý của các tiểu thương xung quanh.
"Đại nhân, đây là bánh mứt của tiểu điếm, các ngài nhất định phải nếm thử!"
"Giỏ táo này, lát nữa các đại nhân đi nhớ chia nhau một phần..."
"Tiểu nhị, mau đưa mấy vò rượu cho các đại nhân, mang cả vò Nữ Nhi Hồng hai mươi năm kia lên..."
...
Đám bộ khoái nhìn đống đồ chất đầy bàn, đều là tâm ý của bá tánh xung quanh tự đưa tới, đưa mắt nhìn nhau.
Tôn phó bộ đầu sắc mặt xấu hổ, lắc đầu nói: "Hổ thẹn thay, đây vốn là việc nha môn nên làm, trong mắt bá tánh lại thành chuyện lạ..."
Lý Mộ cầm đũa lên nói: "Ăn đi, sau này khi làm việc nhớ hãy nghĩ tới những bá tánh này."
Hắn thấy không chỉ là tâm ý của dân chúng bày trên bàn.
Mà còn là niệm lực trên người bọn họ.
Người vì dân làm chủ, dân tin chi.
Tín niệm chi lực của bách tính mới là con đường tu hành nhanh nhất.
Đám bộ khoái cúi đầu yên lặng ăn mì, không ai nói chuyện, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì.
Lý Mộ không mong đợi chỉ qua chuyện này mà bọn họ biến thành những trực lại không sợ cường quyền, đây là chuyện không thể nào. Hắn chỉ muốn để bọn họ cảm nhận được loại vinh dự tập thể này, gieo vào lòng bọn họ một hạt giống.
Ăn xong mì, Lý Mộ kiên trì trả tiền nhưng không một chủ quán nào chịu nhận.
Chủ tiệm mì lắc đầu nói: "Đại nhân, tiền hôm nay tiểu lão nhân thật sự không thể nhận, nếu không sẽ bị mọi người chửi vào mặt mất..."
Lý Mộ kiên trì không được đành thôi, cảm ơn mọi người xong rồi ôm Tiểu Bạch về Đô nha. Trước khi đi còn bị chưởng quỹ quán rượu nhét cho một vò Nữ Nhi Hồng nhỏ.
Đảng tranh cũ mới ba năm qua đã làm Thần Đô chướng khí mù mịt, chịu khổ chỉ có tầng lớp bách tính thấp cổ bé họng.
Phần chính nghĩa vốn dĩ phải có này, đối với họ lại trân quý đến vậy.
Làm Bộ đầu Thần Đô Nha, hắn nhất định phải tạo ra chút thay đổi.
Vì chính nghĩa và công đạo, cũng là vì tu hành.
Sau khi bước vào Tụ Thần, cho dù có linh ngọc hỗ trợ, tốc độ tu hành của hắn vẫn chậm lại. Cho đến hôm nay, sau khi thu được niệm lực của những bá tánh Thần Đô này, pháp lực vốn vận chuyển tối nghĩa mới có chút dấu hiệu gia tốc.
Mặc kệ tân đảng hay cựu đảng, hắn chỉ làm những việc nên làm của một Bộ đầu Thần Đô Nha.
Vì dân thỉnh mệnh, trừng cường trừ ác, giữ gìn chính nghĩa và công đạo, đây là việc hắn phải làm.
Chỉ cần làm tốt bổn phận, hắn có thể nhận được sự kính yêu của bách tính, ngưng tụ phách cuối cùng.
Trong quá trình này, hấp thụ niệm lực, đi tắt trên con đường tu hành.
Thuận tiện giúp Nữ Hoàng bệ hạ ngưng tụ dân tâm, ôm lấy cái đùi trắng nhất Đại Chu này.
Một hòn đá ném trúng bốn con chim, há chẳng phải quá tuyệt sao?
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Chí Tôn (Dịch)