Chương 23: Khó bề phân biệt
Làm thế nào để Triệu Vĩnh đền tội, trả lại công bằng cho Lâm Uyển còn phải bàn bạc kỹ hơn. Lý Mộ đi theo nhóm người Hàn Triết trở lại Triệu gia. Vợ chồng Triệu thị nghe nói đã tìm lại được hồn của Triệu Vĩnh thì vui mừng khôn xiết. Chỉ tiếc sự cảm kích của họ là dành cho Hàn Triết, Lý Mộ không nhìn thấy, cũng không dẫn đạo được tâm tình của bọn họ.
Hàn Triết đứng trước mặt hai người, nói: "Hồn lệnh công tử bị một nữ quỷ câu dẫn. Nữ quỷ kia đêm qua đã bị ta đánh thương căn cơ, hiện tại đã hồn phi phách tán. Ta sẽ đánh hồn Triệu Vĩnh vào lại cơ thể hắn ngay."
Hàn Triết lật tay, trên tay liền xuất hiện một hồn cầu. Một tay hắn bấm pháp ấn, môi mấp máy vài cái, nói gấp: "Sảng Linh quy vị!"
Hồn cầu kia chui vào mi tâm Triệu Vĩnh, biến mất không thấy tăm hơi.
"Quỷ a!"
Hồn thứ hai nhập thể, vẻ ngu dại trên mặt Triệu Vĩnh rất nhanh biến mất, thay vào đó là biểu cảm hoảng sợ tột độ, hai tay vung vẩy lung tung, hét lớn: "Cút đi, cút đi, đừng giết ta, đừng giết ta..."
Hàn Triết dùng một đòn thủ đao chặt ngất Triệu Vĩnh, lại lấy ra một tấm phù triện đưa cho vợ chồng Triệu thị, nói: "Hắn bị kinh sợ dọa cho hoảng loạn, cứ để hắn ngủ một giấc trước đã. Tấm phù triện này có công hiệu tĩnh tâm an thần, sau khi tỉnh lại hãy để hắn mang theo bên người..."
"Đa tạ Hàn tiên sư!"
"Triệu Phúc, đi chuẩn bị một phần hậu lễ đưa cho Hàn tiên sư!"
Chuyện của Triệu gia coi như đã giải quyết xong. Khi Hàn Triết bước ra khỏi Triệu phủ, quay đầu nhìn Lý Mộ một cái, ánh mắt dừng lại trên Thanh Hồng Kiếm trong tay hắn giây lát, hỏi: "Kiếm của Thanh cô nương sao lại ở chỗ ngươi?"
Trương Sơn tiến lên giải thích: "Lần trước hắn gặp yêu tà, đó là đầu nhi đưa cho Lý Mộ tạm thời phòng thân."
Hàn Triết không nói gì nữa, liếc Lý Mộ một cái rồi xoay người rời đi.
Trương Sơn giật giật khóe miệng, nói: "Họ Hàn thích đầu nhi, nhưng đầu nhi căn bản không để ý tới hắn. Lý Mộ ngươi cố lên chút, ta cảm thấy ngươi có hy vọng hơn họ Hàn nhiều..."
Lý Mộ không tiếp lời. Hắn hiện tại chuyện quan trọng nhất là bảo toàn mạng sống, đâu có tâm tư đi cân nhắc mấy chuyện này.
Coi như thật sự muốn cân nhắc cũng không nhất định chỉ có một lựa chọn là Lý Thanh.
Mặc dù nàng dung mạo xinh đẹp nhưng Liễu cô nương sát vách cũng không kém. Một người chân dài dáng đẹp khí chất tiên tử, một người ngực lớn giọng ngọt lại có tiền. Bảo Lý Mộ chọn một trong hai thật đúng là khó quyết định...
Lý Thanh có thực lực, thời điểm then chốt có thể bảo vệ mình. Nhưng Liễu Hàm Yên lại là "mua một tặng một", mặc dù nàng lớn hơn mình hai ba tuổi nhưng "gái hơn hai, trai hơn một"...
Lý Mộ bỗng ý thức được mình cả nghĩ quá rồi, lắc đầu, xua những ý nghĩ không thực tế này ra khỏi đầu.
Trương Sơn quay đầu nhìn Lý Mộ, hỏi: "Ngươi lắc đầu cái gì?"
Lý Mộ nghĩ nghĩ, hỏi Trương Sơn: "Nếu có hai nữ tử cho huynh chọn, một người hiểu võ nghệ đạo pháp, có thể bảo vệ huynh; người kia rất có tiền, huynh chọn ai..."
"Có bao nhiêu tiền?"
"Nhiều đến mức huynh cả đời cũng tiêu không hết."
Trương Sơn chép miệng, nói: "Nam nhân sao có thể để nữ nhân bảo vệ, ta chọn người có tiền..."
Lý Mộ lại nhìn Lý Tứ, hỏi: "Huynh chọn ai?"
Lý Tứ liếc hắn một cái, hỏi ngược lại: "Tại sao ta phải chọn?"
...
Triệu phủ, sau khi mấy tên bộ khoái rời đi, một phụ nhân bưng bát thuốc đã sắc xong vào phòng, nói: "Vĩnh nhi, uống thuốc đi. Đây là phương thuốc an thần dưỡng khí, mẹ cố ý thêm lớp đường áo vào, con uống lúc còn nóng..."
Triệu Vĩnh ngồi dậy trên giường, hỏi: "Mẹ, ác quỷ kia đã chết chưa?"
"Nói bậy bạ gì thế." Phụ nhân liếc hắn một cái, nói: "Quỷ vốn dĩ là vật chết, còn chết hay không cái gì..."
Triệu Vĩnh vội nói: "Ý con là, ác quỷ kia có phải đã bị đánh hồn phi phách tán, về sau sẽ không bao giờ xuất hiện nữa đúng không?"
Phụ nhân gật đầu, nói: "Người huyện nha nói như vậy."
Triệu Vĩnh lo lắng nói: "Nhưng nhỡ đâu ả chưa chết, liệu có quay lại tìm con không?"
Phụ nhân nhìn hắn, hỏi: "Đang yên đang lành, vì sao nữ quỷ kia lại quấn lấy con không buông?"
Ánh mắt Triệu Vĩnh có chút trốn tránh, nói: "Mẹ, mẹ cũng biết con là Hỏa hành chi thể, những yêu quỷ kia đều thèm muốn hồn phách của con..."
Phụ nhân đặt bát thuốc xuống, rũ mí mắt, thản nhiên nói: "Uyển Nhi là vị hôn thê của con, con cũng thật nhẫn tâm!"
Sắc mặt Triệu Vĩnh trắng bệch, hít sâu một hơi rồi lại trở nên âm trầm, nghiến răng nói: "Con làm thế cũng là vì Triệu gia!"
Phụ nhân trầm mặc một lát, chậm rãi nói: "Mặc dù người huyện nha nói ả đã triệt để hồn phi phách tán, nhưng để phòng vạn nhất, chúng ta vẫn phải sắp xếp lại chút. Dù thế nào đi nữa, hôn sự của con cũng không thể xảy ra sai sót gì..."
...
Chuyện công tử Triệu gia ly hồn đã giải quyết viên mãn, Triệu gia vô cùng cảm kích nha môn, còn chuẩn bị một phần hậu lễ. Đương nhiên đều là của Hàn Triết, không có phần cho đám tiểu bộ khoái như Lý Mộ.
Về chuyện nữ quỷ trong hồ, Hàn Triết nửa chữ cũng không nhắc tới.
Thứ nhất là nói ra thì mất mặt. Thứ hai, nhân quỷ mỗi bên có đạo riêng, chỉ cần đối phương không làm chuyện thương thiên hại lý, thái độ của huyện nha đối với bọn họ thường là kính nhi viễn chi, rất ít khi đi trêu chọc.
Ra khỏi Triệu gia, Trương Sơn vẻ mặt thấp thỏm nói với Lý Mộ: "Lý Mộ, chuyện bên huyện nha giao cho ngươi, ta về nhà trước một chuyến. Hôm qua một đêm không về, bà nương nhà ta chắc phát điên rồi, ta phải về giải thích..."
Lý Tứ nói: "Ta cũng có chút việc muốn làm..."
"Đi đi."
Lý Mộ gật đầu, nhìn Trương Sơn một mạch chạy như bay về nhà, Lý Tứ rẽ vào thanh lâu gần nhất, còn mình thì một mình đi về hướng huyện nha.
Án Triệu gia kết thúc cần về nha môn lập hồ sơ ghi chép, loại chuyện rườm rà này Hàn Triết đương nhiên sẽ không làm. Lý Mộ trở lại nha môn, tìm thấy lão Vương đang ngủ gật tại trị phòng.
Lão Vương đứng dậy từ trên bàn, dụi mắt buồn ngủ, nói: "Ai, Lý Mộ về rồi à, có muốn làm hai ván không?"
Lý Mộ xua tay, nói: "Có thời gian thì nói sau, án Triệu gia kết rồi, ông mau lập hồ sơ ghi chép một chút, làm xong ta còn phải về nhà ngủ bù đây..."
Lão Vương ngáp một cái, nói: "Ngươi giúp ta đi Hộ phòng lấy hồ sơ của Triệu Vĩnh tới đây..."
Lý Mộ đi một chuyến Hộ phòng, lấy hồ sơ Triệu Vĩnh giao cho lão Vương, sau đó tóm tắt lại những chuyện xảy ra ngày hôm qua, đương nhiên hắn giấu chuyện bọn Hàn Triết bị té xỉu và những việc sau đó.
Lúc ghi chép, lão Vương chậc lưỡi nói: "Cái tên Triệu Vĩnh này có chút thú vị a, chả trách bị quỷ vật câu hồn..."
Lý Mộ sửng sốt một chút, hỏi: "Có ý gì?"
Lão Vương chỉ vào bát tự (ngày sinh tháng đẻ) của Triệu Vĩnh, nói: "Triệu Vĩnh sinh năm Bính Ngọ, trong bát tự, Ngũ Hành thiếu bốn, Hỏa hành độc đại. Mặc dù có chút khiếm khuyết nhưng cũng là Hỏa hành chi thể hiếm có. Nếu tu hành thì so với người thường nhất định làm ít công to. Hơn nữa hồn phách của hắn đối với yêu quỷ cũng là vật đại bổ, chỉ tiếc trước kia không có người dẫn dắt hắn bước vào tu hành..."
"Hỏa hành chi thể, vật đại bổ..."
Lý Mộ nhíu mày, suy nghĩ vốn đã nhận định trong lòng lại có chút dao động. Rốt cuộc là Lâm Uyển và Tô Hòa nói dối, hay Hỏa hành chi thể của Triệu Vĩnh chỉ là trùng hợp?
Vụ án này trong lòng hắn bắt đầu trở nên khó bề phân biệt...
Mặc dù quen biết Tô Hòa và Lâm Uyển chưa lâu, nhưng nếu các nàng nói dối thì tại sao Lâm Uyển lại ngăn cản Lý Mộ điều tra Triệu Vĩnh, cũng không nuốt chửng hồn phách Triệu Vĩnh ngay lập tức? —— Trực giác mách bảo hắn rằng các nàng không nói dối.
Đương nhiên, chỉ dựa vào lời nói một phía của các nàng, Lý Mộ cũng không thể kết tội Triệu Vĩnh.
Hết thảy đều phải chờ sau khi hắn đích thân điều tra qua mới có thể đưa ra quyết định.
Hỗ trợ lão Vương làm xong ghi chép, Lý Mộ rời khỏi huyện nha, một đường đi về nhà. Sắp đi tới cửa nhà thì nhìn thấy một bóng dáng nho nhỏ đang ngồi ngủ gật trên bậc thềm cửa, bên cạnh đặt chiếc hộp cơm mà Lý Mộ đã quen thuộc...
Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Chí Tôn