Chương 245: Cái này có thể có

Luồng niệm lực kia vô cùng to lớn, cho dù cách xa như vậy, Lý Mộ vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.

Hắn bước ra cổng chính, đi tới đại lộ, gây nên một trận xôn xao trong dân chúng Thần Đô.

"Là Lý bộ đầu!"

"Lý bộ đầu tới kìa..."

...

Lý Mộ vẫn còn chưa hiểu chuyện gì, nhất thời không phản ứng kịp tại sao dân chúng Thần Đô lại xuất hiện nhiều niệm lực nhắm vào hắn như thế, sau đó mới sực nhớ ra, chuyện này hẳn là có liên quan đến biểu hiện của hắn trên buổi thiết triều sáng nay.

Lúc đó, Lý Mộ không nghĩ nhiều như vậy, cảnh tượng trước mắt coi như là một niềm vui ngoài ý muốn.

Mỗi khi hắn làm được việc gì được lòng dân ở Thần Đô, niệm lực của bách tính sẽ tăng vọt trong thời gian ngắn. Lý Mộ đương nhiên không muốn lãng phí cơ hội khó khăn mới có được này, nửa ngày tiếp theo, hắn đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đi hết gần nửa Thần Đô.

Đêm đến khi về nhà, Lý Mộ khoanh chân ngồi trên giường, hai tay cầm hai khối linh ngọc. Dưới sự thôi thúc của niệm lực, pháp lực trong cơ thể vận chuyển thần tốc, chỉ trong chớp mắt hai khối linh ngọc đã bị hút cạn linh lực, hóa thành tro bụi.

Lý Mộ thức trắng một đêm tu hành đến tận bình minh, trước giường đã chất đống không ít bột linh ngọc.

Chỉ một đêm tu hành, số linh ngọc Nữ Hoàng ban thưởng lần trước đã bị Lý Mộ tiêu hao gần phân nửa.

Nếu ngày nào cũng có được lượng niệm lực dồi dào thế này, lại thêm nguồn linh ngọc cung cấp liên tục, thì việc thăng lên thượng tam cảnh trước tuổi 30 cũng không phải là điều không tưởng.

Chỉ tiếc linh ngọc khó tìm, niệm lực lại càng khó thu hoạch. Chỉ có hoàng thất mới có thể dùng niệm lực của dân chúng Đại Chu ngưng tụ thành "đế khí", trực tiếp tạo ra một vị cường giả đệ thất cảnh. Dù vậy, quá trình này ít nhất cũng phải tốn mười năm, thậm chí là vài chục năm tích lũy.

Xét thuần túy về tu vi, Lý Mộ hiện tại đã rất gần với đỉnh phong Tụ Thần, nhưng muốn đột phá một đại cảnh giới thì e là không dễ dàng như vậy.

Có người trước 30 tuổi đã đạt tới Tụ Thần, nhưng cả đời sau đó cũng không cách nào thành tựu Thần Thông.

Đột phá đại cảnh giới, ngoài việc tích lũy pháp lực còn cần có cơ duyên.

Không nghi ngờ gì nữa, cơ duyên của Lý Mộ chính là Liễu Hàm Yên, đáng tiếc nàng hiện đang ở tận Bắc quận, hai người cách nhau hàng nghìn dặm.

Tuy nhiên, cho dù hiện tại có cơ hội đột phá, Lý Mộ cũng không dám tùy tiện thử sức.

Pháp lực của hắn tăng trưởng quá nhanh, căn cơ không vững, rất dễ bị tâm ma xâm lấn. Mà thời điểm tấn cấp lại là lúc tâm ma dễ dàng thừa cơ nhất. Trước khi giải quyết triệt để người nữ tử trong mộng, Lý Mộ không dám khinh suất.

Nói đến nữ tử trong mộng kia, nàng đã khá lâu không xuất hiện. Mặc dù Mai đại nhân bảo hắn không cần lo lắng, cứ thuận theo tự nhiên, nhưng đối với chuyện xảy ra trên chính cơ thể mình mà lại nằm ngoài tầm kiểm soát, Lý Mộ làm sao có thể yên tâm cho được.

Đáng tiếc ngoài lúc thiết triều, hắn không có cơ hội gặp riêng Bệ hạ, nếu không có thể thỉnh giáo Người cách áp chế và tiêu trừ tâm ma. Với một cường giả đệ thất cảnh như Người, việc này chắc chắn là vô cùng đơn giản.

Bây giờ Lý Mộ tuy đã trở thành Nội vệ, nhưng rõ ràng khoảng cách để trở thành "áo bông nhỏ" thân cận của Nữ Hoàng vẫn còn khá xa.

Muốn có thêm lợi ích từ Người, trước tiên phải hiểu rõ Nữ Hoàng bệ hạ cần gì.

Theo lời Mai đại nhân, thứ Nữ Hoàng cần chính là niệm lực từ lòng dân Đại Chu. Người muốn hội tụ niệm lực của 36 quận để sớm thúc đẩy sinh ra đạo "đế khí" tiếp theo.

Nhưng theo Lý Mộ hiểu, thứ mà hoàng thất gọi là "đế khí" thực chất chính là linh hồn của niệm lực.

Nó có thể giúp một người bình thường sở hữu tu vi thượng tam cảnh chỉ trong một đêm, đoạt thiên địa tạo hóa, là hành động nghịch thiên, độ khó có thể tưởng tượng được.

Việc này cần bách tính 36 quận thường xuyên chiêm bái quốc miếu, trải qua mấy chục năm tích lũy mới hình thành được một đạo đế khí. Đạo đế khí mà Nữ Hoàng đang có là thành quả tích lũy gần nửa thế kỷ của hai đời hoàng đế trước. Nữ Hoàng đăng cơ mới ba năm, việc sinh ra đạo đế khí tiếp theo vẫn còn xa vời vợi.

Trong lòng Lý Mộ vẫn còn nhiều nghi kỵ. Với tư cách là một cường giả thượng tam cảnh, Nữ Hoàng hoàn toàn có thể tùy ý hành động, nếu không muốn làm hoàng đế thì thôi, với thực lực của Người không ai có thể ép buộc, trừ phi trong đó còn ẩn chứa bí mật nào đó mà hắn chưa biết.

Những chuyện này với Lý Mộ không quá quan trọng, hắn chỉ cần biết Nữ Hoàng cần gì, và mình có thể cung cấp gì cho Người là được.

Muốn có được niệm lực bền vững, chỉ cần dân chúng Đại Chu được an cư lạc nghiệp, cuộc sống sung túc, không bị yêu quỷ hay tham quan ô lại quấy nhiễu, không phải lo cái ăn cái mặc, thì tự nhiên họ sẽ tin phục triều đình, tin phục Nữ Hoàng.

Nói thì dễ, làm mới khó. Cần phải kiến tạo một thời đại thịnh thế cho Đại Chu thì mới có thể khiến vạn dân quy tâm, rút ngắn thời gian ngưng tụ đế khí.

Đây là việc trường kỳ, không thể thành công trong một sớm một chiều.

Trước mắt, việc quan trọng nhất là giúp Nữ Hoàng thoát khỏi sự khống chế của tứ đại thư viện đối với triều đình.

Hơn trăm năm qua, các trọng thần trong triều đều xuất thân từ tứ đại thư viện mới dẫn đến cục diện như hiện nay. Triều đình đang rất cần những luồng máu mới.

Để thay đổi hiện trạng này, triều đình có thể áp dụng chế độ khoa cử, tuyển chọn nhân tài độc lập từ 36 quận ngoài hệ thống tứ đại thư viện. Thậm chí yêu cầu học sinh tứ đại thư viện trước khi nhập sĩ cũng phải vượt qua kỳ thi tuyển chọn của triều đình, nhằm thu hồi quyền bổ nhiệm quan lại về tay trung ương.

Tất nhiên, xoay chuyển cục diện trăm năm không phải chuyện dễ.

Vụ án Giang Triết chỉ mới làm tổn hại danh tiếng của Bách Xuyên thư viện. Những lời can gián sắc bén của Lý Mộ trên kim điện cũng chưa đủ để các đại thư viện chịu buông bỏ quyền lực.

Nữ Hoàng và tứ đại thư viện đang ở trong trạng thái cân bằng.

Dù thế giới này tôn sùng kẻ mạnh, nhưng việc triều chính không thể giải quyết đơn giản bằng võ lực, trừ phi Nữ Hoàng đột phá đến đệ bát cảnh.

Nếu Người thăng lên đệ bát cảnh, thì việc giải tán các đại thư viện chỉ là chuyện trong một câu nói, chẳng cần tìm lý do rườm rà làm gì.

Nhưng hiện tại, Người vẫn chưa đạt tới mức đó.

Một mình Giang Triết rõ ràng không thể đại diện cho toàn bộ Bách Xuyên thư viện, chưa đủ để Nữ Hoàng "khai dao" với họ, càng không liên quan đến các thư viện khác.

Lý Mộ nhất thời chưa tìm ra bước đột phá nào khác.

Hắn bước ra cửa, định đi tuần tra những khu vực hôm qua chưa kịp tới để hấp thụ niệm lực. Những niệm lực này nếu chưa dùng đến ngay thì có thể lưu trữ trong cơ thể.

Trên triều đình, Lý Mộ nhận thấy niệm lực trên người mấy vị Ngự sử và một số ít quan viên rất đậm đặc.

Họ đều là những người bình thường chưa từng tu hành. Một khi bước vào con đường tu luyện, lượng niệm lực này có thể giúp họ đột phá mấy cảnh giới trong thời gian cực ngắn, tốc độ còn nhanh hơn cả tà môn ngoại đạo dùng thuật rút hồn đoạt phách.

Vừa đóng cửa viện định rời đi, Lý Mộ phát hiện trên con phố trước nhà có một chiếc xe ngựa đang đỗ.

Một bàn tay vén rèm xe, lộ ra khuôn mặt mà Lý Mộ chẳng xa lạ gì.

Nhìn thấy Chu Trọng, sắc mặt Lý Mộ lập tức sa sầm, hỏi: "Chu thị lang đến đây có việc gì?"

Chu Trọng đáp: "Bản quan chỉ là đi ngang qua, thuận tiện dừng lại xem chút thôi."

Lý Mộ phất tay: "Nơi này chẳng có gì đáng xem cả..."

Chu Trọng lắc đầu: "Bản quan không phải đến nhìn Lý bộ đầu. Tòa phủ đệ này từng thuộc về một vị hảo hữu của ta, tình cờ đi ngang qua không khỏi chạnh lòng nhớ đến người xưa."

Lý Mộ không muốn nói nhiều, chuẩn bị đi tuần tra.

Đúng lúc này, Chu Trọng bỗng lên tiếng: "Ngươi tưởng rằng đại náo một trận trên triều đình là có thể thay đổi được gì sao?"

Lý Mộ hỏi lại: "Ý ngươi là gì?"

Chu Trọng cười giễu cợt: "Cục diện triều đình hiện nay đã ổn định cả trăm năm. Ngươi nghĩ chỉ cần xử trí một tên Giang Triết là có thể làm lung lay Bách Xuyên thư viện, khiến các đại thư viện nhượng bộ sao? Trong tam đại thư viện đâu chỉ có một 'Giang Triết'. Ngươi tưởng mình đã thay đổi được gì, nhưng thực tế chẳng có gì thay đổi cả..."

Chu Trọng mỉa mai Lý Mộ một hồi rồi buông rèm, xe ngựa chậm rãi rời đi.

Lý Mộ lạnh mặt, cố kìm nén thôi thúc dùng Tử Tiêu Thần Lôi đánh cho hắn một trận.

Quả thực, mắng chửi trên kim điện tuy rất sướng miệng nhưng không giải quyết được vấn đề thực tế nào.

Giang Triết chỉ là một trường hợp cá biệt, chỉ đại diện cho chính hắn chứ không đại diện cho Bách Xuyên thư viện.

Trừ phi hắn bắt được thêm nhiều "Giang Triết" nữa.

Chờ đã... Lời Chu Trọng vừa nói "tam đại thư viện đâu chỉ có một Giang Triết" có ý gì? Chẳng lẽ Giang Triết không phải trường hợp cá biệt của Bách Xuyên thư viện sao?

Lý Mộ suy nghĩ một lát, từ bỏ ý định đi tuần tra, quay lại đô nha, hướng thẳng tới trị phòng lưu trữ hồ sơ vụ án.

Thần Đô nha không có nhiều hồ sơ. Trước khi Lý Mộ và Trương Xuân đến, nơi này chỉ là vật trang trí, mọi vụ án lớn nhỏ ở Thần Đô đều do Hình bộ xử lý.

Rất nhanh, Lý Mộ đã rời khỏi đô nha, đi thẳng tới Hình bộ.

Tại Hình bộ.

Hình bộ Lang trung nghe báo cáo, thấp thỏm chạy ra hỏi: "Không biết Lý đại nhân đại giá quang lâm có việc gì cần sai bảo?"

Lý Mộ mười cười đáp: "Dương đại nhân, ta muốn xem qua kho công văn của Hình bộ, không biết có được tiện không?"

Hình bộ Lang trung lắc đầu như trống bỏi, kiên quyết từ chối: "Không được, không được đâu. Hình bộ có quy định, người ngoài không được vào kho công văn."

Lý Mộ nói: "Vậy phiền Dương đại nhân giúp ta tra cứu một chút được chứ?"

Hình bộ Lang trung lưỡng lự một chút rồi hỏi: "Lý đại nhân muốn tra cứu chuyện gì?"

Lý Mộ đáp: "Những vụ án tương tự như Giang Triết, tất cả hồ sơ liên quan đến các đại thư viện."

Hình bộ Lang trung lập tức phủ nhận: "Không có, hồ sơ của Hình bộ đều do bản quan tự tay lập danh sách, ngoại trừ vụ Giang Triết thì không có vụ nào liên quan đến tứ đại thư viện cả..."

Nhìn Lang trung không giống như đang nói dối, Lý Mộ ngẫm lại, các vụ án liên quan đến tứ đại thư viện không phải là không có, mà là Hình bộ căn bản không dám thụ lý.

Lý Mộ mỉm cười với Hình bộ Lang trung: "Phần lớn các vụ án ở Hình bộ đều qua tay Dương đại nhân, dù không có hồ sơ, chắc hẳn đại nhân cũng phải biết chút ít chứ..."

Hình bộ Lang trung vẫn lắc đầu: "Thực sự là không có..."

Lý Mộ suy nghĩ một chút rồi nói: "Dương đại nhân ngày thường thẩm án vất vả, lần tới thiết triều, bản quan nhất định sẽ trước mặt bách quan và Bệ hạ nói tốt cho đại nhân vài câu..."

Hình bộ Lang trung trong lòng đánh thót một cái, mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng sau lưng.

Đe dọa, đây rõ ràng là đe dọa trắng trợn!

Lý Mộ chỉ biết mắng người, lấy đâu ra lời tốt mà nói. Nếu mình cũng giống như Lại bộ Thị lang, bị hắn nhục mạ trước mặt bách quan và Bệ hạ, thì sau này còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở chốn quan trường nữa?

Lý Mộ hỏi lại lần nữa: "Bản quan hỏi câu cuối cùng, rốt cuộc có vụ án nào liên quan đến các đại thư viện không?"

Hình bộ Lang trung nuốt nước bọt, lí nhí đáp: "Cái này... có thể có..."

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Pháp Sư (Dịch)
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN