Chương 25: Lần đầu đấu pháp

Phía sau đột ngột truyền đến tiếng nói. Lý Mộ quay ngoắt lại, nhìn thấy một nam tử dáng người thấp bé, diện mạo cực xấu xí đứng cách bọn họ không xa phía sau, đang dùng ánh mắt âm trầm nhìn bọn họ.

Hắn cảm thấy giật mình. Với linh giác hiện tại của hắn mà lại không biết người này tới gần lúc nào, có thể thấy đối phương nhất định là người trong tu hành biết ẩn nặc khí tức, pháp lực chắc chắn chỉ cao hơn chứ không thấp hơn Lý Mộ.

Căn cứ vào lời nói vừa rồi của hắn, Lý Mộ cũng đoán ra ngay thân phận, không ngờ Triệu gia lại cẩn thận đến thế, nhanh như vậy đã hành động, vì che giấu chuyện Lâm Uyển mà mời cả người trong tu hành tới.

Trương Sơn sắc mặt cảnh giác, hỏi: "Ngươi là ai?"

"Là người Triệu gia phái tới." Tên người lùn xuất hiện, Lý Mộ biết chuyện hôm nay không cách nào giải quyết êm đẹp. Hắn lặng lẽ rút Thanh Hồng Kiếm trong tay ra, đứng chắn trước người Trương Sơn, nói: "Huynh đi trước đi, về huyện nha tìm người..."

Đối mặt với tên người lùn này, bản thân Lý Mộ ngược lại không sợ. Trong ba ngày kia hắn đã suy ngẫm ra không ít thứ. Cảm giác tên người lùn này mang lại cho hắn cũng chỉ tầm thực lực như Hàn Triết, yếu hơn Lý Thanh một chút. Hắn có pháp khí nơi tay, còn mấy chiêu bí pháp áp đáy hòm, chỉ cần không gặp cao thủ trung tam cảnh, cho dù không giết được địch thì cũng có thể tự vệ.

Nghe lời Lý Mộ, Trương Sơn không do dự quay người bỏ chạy. Ở lại đây sẽ chỉ trở thành gánh nặng cho Lý Mộ. Làm bộ khoái nhiều năm, nhiều lần thân hãm hiểm cảnh, hắn biết rõ lúc này nên làm gì.

"Chạy? Các ngươi chạy đi đâu được?"

Thân thể tên người lùn loáng một cái liền xuất hiện trước mặt Trương Sơn, chặn đường hắn.

Trương Sơn tránh không kịp. Tên người lùn vung tay, một đạo phù triện màu vàng đánh ra dán vào ngực Trương Sơn. Sau đó hắn liền cảm giác chân nặng tựa ngàn cân, thân thể như bị thứ gì giam cầm, ngay cả ngón tay cũng không cử động được.

Không chỉ vậy, thị giác và thính giác của hắn dường như cũng bị phong bế. Trước mắt đen kịt một màu, trong tai không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì.

Tên người lùn lặp lại chiêu cũ, lại ném một tờ giấy phù về phía Lý Mộ. Tốc độ phù triện cực nhanh nhưng Lý Mộ sớm đã đề phòng, Thanh Hồng Kiếm trong tay vung nhẹ liền chém đôi lá bùa giữa không trung.

Tuy đạo hạnh hắn không cao nhưng sau khi hoàn toàn quen thuộc với cơ thể này, thân thủ cơ bản của bộ khoái vẫn còn đó.

Một kích không trúng, tên người lùn kia cũng không tức giận mà dừng lại tại chỗ, dùng ánh mắt tham lam nhìn Thanh Hồng Kiếm trong tay Lý Mộ, không nhịn được liếm môi một cái, nói: "Không ngờ một tên tiểu lại như ngươi lại có pháp khí bực này trong tay, cuộc làm ăn này lời to rồi..."

Lý Mộ cũng không mở miệng, nắm chặt Thanh Hồng Kiếm trong tay, mọi sự chú ý đều dồn vào tên người lùn này.

Từ phương thức chiến đấu có thể thấy tên người lùn này cũng tu đạo. Đạo môn pháp thuật thần thông đủ loại, phù lục lại càng diệu dụng vô tận, không cẩn thận liền sẽ trúng chiêu của hắn, nhất định phải vạn phần cẩn thận.

Tên người lùn thấy pháp khí trong tay Lý Mộ lợi hại cũng không buông lỏng cảnh giác, giữ khoảng cách nhất định với hắn. Tu đạo không đến trung tam cảnh, chưa tu luyện ra Nguyên Thần thì vẫn có khả năng bị phàm nhân giết chết. Nếu bị thanh kiếm kia chém phải, hắn hôm nay sợ rằng phải thiếu tay gãy chân.

Ánh mắt tên người lùn nhìn chằm chằm Lý Mộ, bỗng nhiên móc ra một nắm giấy màu đen từ cái túi vải bên hông, tung về phía Lý Mộ...

Nhìn kỹ lại mới phát hiện đó toàn là những người giấy màu đen. Trên người đám người giấy có hắc vụ quấn quanh, tỏa ra quỷ khí âm sâm, lơ lửng giữa không trung, trong nháy mắt đã bao vây Lý Mộ.

"Tà tu!"

Lý Mộ trong lòng cảnh giác. Thủ đoạn của tên người lùn này hiển nhiên không phải đạo môn chính tông. Tuy không biết đám người giấy này lợi hại thế nào nhưng nhất định không thể để chúng cận thân.

Lý Mộ từng thấy Huyền Độ hòa thượng ra tay, trong lòng biết đối phó với loại tà thuật quỷ đạo này không gì thích hợp hơn thần thông phật môn.

Môi hắn khẽ động, dùng cấm ngôn thần thông tụng niệm "Tâm Kinh", trên người lập tức tỏa ra kim quang. Những người giấy kia chạm phải kim quang, hắc vụ cuồn cuộn sôi trào, đúng là từng cái tự bốc cháy, trong thoáng chốc liền biến hết thành tro bụi.

"Phật quang!"

Nhìn thấy kim quang trên người Lý Mộ, tên người lùn kia lùi lại mấy bước, mặt lộ vẻ khiếp sợ, buột miệng nói: "Ngươi lại biết chiêu số của đám lừa trọc kia!"

Mặc dù hắn coi thường bọn đầu trọc, nhưng cũng không thể phủ nhận thần thông phật môn có tác dụng khắc chế tự nhiên đối với yêu quỷ và tà tu như bọn hắn. Hắn không ngờ tên tiểu lại trước mắt lại biết thần thông phật môn, cứ như vậy, đại bộ phận thủ đoạn Quỷ Vực của hắn liền không dùng được.

Vốn tưởng chỉ đối phó với hai tên tiểu lại, không ngờ trong đó có một tên khó xơi. Tên người lùn nhìn Lý Mộ, trên mặt bỗng hiện lên một tia tàn nhẫn, hai tay nhanh chóng kết ấn, miệng thấp giọng tụng niệm.

Lý Mộ nghe lén được hắn đọc là: "Thiên Ảnh Thần Chỉ, Huyết Sát Tinh Quân, Huyết Nhận Tinh Quân, Huyết Độc Tinh Quân, Huyết Kiểm Tinh Quân, tứ tinh sáng lớn, nhật nguyệt trường minh..."

Biểu cảm trên mặt Lý Mộ có chút kinh ngạc.

Chú ngữ này Lý Mộ không lạ, đó là "Huyết Sát Chú" của đạo môn, là một pháp thuật được ghi chép trong quyển sách nhập môn kia.

Uy lực của thuật này cực mạnh, thi triển xong có thể khiến máu toàn thân người trúng thuật sôi trào trong nháy mắt, mất mạng tại chỗ.

Nó tuy là pháp thuật đạo môn, uy lực cực lớn nhưng vì quá ác độc nên bị đạo môn chính tông vứt bỏ, chỉ có những tà tu cấp thấp mới tu tập.

Sở dĩ chỉ có tà tu cấp thấp mới tu luyện là vì chú ngữ thuật này rất dài. Thần thông pháp thuật bình thường chỉ có vài câu chú ngữ, chân ngôn đạo thuật càng ngắn gọn chỉ vài chữ. Chú ngữ "Huyết Sát Chú" lại có mười mấy câu, hơn 300 chữ, căn bản không thể dùng để đấu pháp trực diện cùng cấp bậc.

Thông thường, chú này chỉ dùng để đánh lén khi có chuẩn bị, hoặc là tấn công kẻ có thực lực kém xa bản thân.

Rất hiển nhiên, tên người lùn này vẫn chưa để Lý Mộ vào mắt, hoặc là hắn cho rằng Lý Mộ không có thực lực giết chết hắn.

Lý Mộ không nhanh không chậm thu lại Thanh Hồng Kiếm, đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn tên người lùn niệm chú.

Chú ngữ Huyết Sát Chú hơn 300 chữ, một hơi căn bản không niệm hết được. Tên người lùn này hôm nay mà dùng nổi 300 chữ chú ngữ để chú sát hắn thì Lý Mộ nguyện nuốt luôn thanh Thanh Hồng Kiếm tại chỗ.

Tên người lùn nhìn chằm chằm Lý Mộ, thấy hắn không có động tác gì, trong lòng đại định, thở một hơi xong, bờ môi lại nhanh chóng mấp máy: "Mộc lang vừa tới, phích lịch đánh bay. Ta hiện có sắc, không được lâu ngừng..."

Chú ngữ Huyết Sát Chú Lý Mộ đã sớm thuộc làu. Ngay khi tên người lùn niệm đến mấy câu cuối cùng, Lý Mộ ung dung bấm một thủ ấn, nhẹ giọng mở miệng.

"Lâm."

Oanh!

Chú ngữ của tên người lùn chưa kịp niệm xong, một đạo lôi đình màu trắng bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, chuẩn xác bổ vào đầu hắn.

Dưới lôi đình, thân thể hắn bị đánh thành than cốc, linh hồn cũng tan biến trong nháy mắt.

Một cơn gió thổi qua, thi thể tên người lùn hóa thành tro bụi, hoàn toàn biến mất trong thiên địa.

Lý Mộ thu hồi thủ thế, khẽ thở ra một hơi.

Đạo thuật thần thông, một tấc ngắn, một tấc mạnh.

Nhiều khi, ngắn chưa chắc đã là chuyện xấu.

Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Đệ Nhất Thần
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN