Chương 276: Tiên đế ngự tứ
Tây cung, Vĩnh Thọ cung.
Hoàng thái phi vừa rời đi chưa đầy một khắc đã quay trở lại.
Công chúa Vân Dương vội vàng bước tới hỏi: "Mẫu phi, cô ta nói thế nào?"
Hoàng thái phi bình thản đáp: "Cô ta không có ở trong cung."
Vân Dương công chúa biến sắc, quả quyết nói: "Không thể nào, cô ta chẳng còn người thân nào khác ở họ Chu, không ở trong cung thì có thể đi đâu được?"
Hoàng thái phi điềm nhiên bảo: "Chắc chuyện cô ta không có trong cung là thật. E là cô ta đã tính trước được con sẽ nhờ ta đi cầu xin, mà ngày mai Tông Chính tự bắt đầu xét xử Phò mã theo quy định, nên cô ta không muốn gặp chúng ta đó thôi."
Vân Dương công chúa lo lắng: "Mẫu phi, giờ phải làm sao? Người phải nghĩ cách giúp con với..."
Hoàng thái phi im lặng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, bước vào buồng trong, lấy từ dưới gối ra một chiếc hộp gỗ. Mở hộp gỗ ra, bà trao cho Vân Dương công chúa một tấm lệnh bài vàng óng rồi dặn: "Tấm kim bài này là do Tiên đế ban tặng, cả đời ta cũng chỉ có một tấm này thôi. Ngày mai con hãy mang nó tới Tông Chính tự giao cho Thọ Vương, ông ta sẽ biết phải làm gì."
Vân Dương công chúa hồ nghi hỏi: "Tấm lệnh bài này có thể cứu được Phò mã thực sao?"
Hoàng thái phi khẳng định: "Con cứ làm theo lời ta là được."
...
Lý phủ.
Lý Mộ đem miếng đậu phụ mà Nữ hoàng yêu cầu bỏ vào nồi nước đang sôi sùng sục, trong lòng thầm cảm thán: ai mà ngờ được vị Nữ hoàng uy quyền của Đại Chu, bậc cường giả siêu thoát đệ thất cảnh, lại không ở trong cung mà ngồi đây ăn lẩu cùng bọn họ chứ.
Món ăn trong hoàng cung đa phần là tinh xảo, lượng ít nhưng bày trí vô cùng cầu kỳ, vị cũng rất tinh tế.
Tay nghề của ngự đầu bếp thì không cần bàn cãi, kẻ được cầm muôi trong cung toàn là bậc thầy đứng trên đỉnh cao của nghề. Món ăn cung đình dùng những nguyên liệu thượng hạng nhất, quy trình chế biến cũng phức tạp nhất, Lý Mộ may mắn được nếm qua hai lần, quả thật là một cực phẩm hưởng thụ.
So ra thì món lẩu này giản dị hơn nhiều.
Chỉ vài loại rau xanh dưa củ bỏ vào nồi nấu, nếu bàn về vị thì dĩ nhiên không thể bì được với sơn hào hải vị chốn cung đình.
Nhưng vài người vây quanh cái nồi, hơi nóng bốc lên làm đôi má đỏ hồng, vì một miếng đậu chín mà tranh giành nhau, cái bầu không khí này mới là thứ tuyệt đối không bao giờ tìm thấy được ở trong cung.
Người dùng bữa ở trong cung, không ai dám và cũng chẳng ai có tư cách ngồi chung mâm với Người cả.
Lý Mộ tự mình vớt một miếng thịt, nói: "Hôm nay Tông Chính tự bắt đầu chung thẩm vụ Thôi Minh, chắc sắp có kết quả rồi."
Nữ hoàng buông đũa, nhìn về hướng Tông Chính tự, khẽ bấm ngón tay tính toán, đôi mày thanh thú bỗng nhíu lại.
Lý Mộ nhận ra điều bất thường, hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Nữ hoàng đứng dậy bảo: "Ta phải về cung."
Dứt lời, bóng dáng Người biến mất tăm trước mắt Lý Mộ và Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch đang nhồm nhoàm thức ăn trong mồm, mãi mới nuốt xuống được, kinh ngạc thốt lên: "Chu tỷ tỷ giỏi quá đi mất."
Lý Mộ vỗ đầu con bé, dặn: "Muội cứ ăn trước đi, ta phải vào cung một chuyến."
Nữ hoàng vốn định lánh mặt ở đây để mặc vụ Thôi Minh trôi qua, nhưng chỉ sau một đêm Người đã đổi ý, xem ra Tông Chính tự chắc chắn đã xảy ra biến cố gì đó.
Lý Mộ nhớ tới lời nhắc nhở của Chu Trọng, liền phi nhanh ra cửa, hướng về phía hoàng cung.
Tông Chính tự.
Vụ án Thôi Minh hôm nay diễn ra buổi chung thẩm tại Tông Chính tự.
Trong Tông Chính phủ tấp nập quan viên đứng đợi kết quả.
Thọ Vương nhìn đám người Cựu đảng, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, hỏi: "Cái tội của Thôi Phò mã gây ra đủ để chết cả trăm lần. Các vị nói xem bản vương phải làm sao bây giờ? Giết thì nể tình người nhà, không giết thì mang tiếng bao che trái luật. Bản vương biết ăn nói thế nào với Bệ hạ, với dân chúng đây? Bản vương khó xử quá đi mất..."
Lại bộ Thị lang hỏi: "Bên phía Công chúa và Hoàng thái phi vẫn chưa có tin tức gì sao?"
Một người đáp: "Hôm qua Công chúa vào cung cầu cứu Hoàng thái phi, nghe nói Hoàng thái phi đi gặp Bệ hạ nhưng Người không có trong cung, cả đêm qua cũng không thấy trở về..."
"Ái chà, Bệ hạ mà cũng đêm không về cung sao!"
"Bệ hạ không ở trong cung thì còn đi đâu được? Chẳng lẽ về Chu gia? Không thể nào, Bệ hạ và Chu gia đã sớm cắt đứt liên hệ rồi mà."
"Chắc là cố ý tránh mặt Hoàng thái phi và Công chúa thôi. Rõ ràng là Bệ hạ không muốn nhúng tay vào việc này..."
Lại bộ Thị lang ho một tiếng, nhắc nhở: "Đừng có bàn tán bừa bãi về Bệ hạ. Quan trọng nhất lúc này là chuyện của Thôi Thị lang."
Thọ Vương phất tay bảo: "Cứu cũng chẳng được mà không cứu cũng chẳng xong, các vị ai chỉ cho bản vương biết phải làm gì đi?"
Chu Trọng nhàn nhạt lên tiếng: "Không thể cứu được Thôi Thị lang đâu. Cứu ông ta sẽ làm liên lụy đến Thọ Vương, mà vả lại Thọ Vương cũng chỉ cứu được một thời gian thôi. Đến lúc ấy khi Thọ Vương bị bãi chức, Tông Chính tự đổi chủ, vụ Thôi Thị lang thế nào cũng bị lật lại xét xử, chi bằng đừng có phí công nữa."
Thọ Vương bảo: "Chu Thị lang nói có lý, hay là thôi vậy đi..."
Vừa dứt lời, một tên chưởng cố của Tông Chính tự chạy xồng xộc vào báo: "Vân Dương công chúa giá đáo!"
"Kính chào Công chúa."
Vân Dương công chúa bước vào, mọi người vội vàng hành lễ.
Công chúa khẽ chào Thọ Vương: "Kính chào Vương thúc."
"Miễn lễ, miễn lễ." Thọ Vương phất tay hỏi: "Tìm được cách cứu Phò mã rồi sao?"
Vân Dương công chúa gật đầu đáp: "Dạ tìm được rồi."
Thọ Vương sững lại, một lúc sau mới phản ứng kịp, kinh ngạc hỏi: "Tìm được rồi thực sao?"
Vân Dương công chúa lấy ra tấm lệnh bài vàng óng, thưa: "Mời Vương thúc xem."
Nhìn thấy tấm kim bài này, Thọ Vương dường như sực nhớ ra điều gì, tự vỗ vào trán mình, than thở: "Cái đầu này của bản vương, sao lại quên béng mất thứ này chứ!"
Vân Dương công chúa ngạc nhiên: "Vương thúc có vẻ như không vui lắm?"
Thọ Vương thở dài: "Bản vương là đang tự trách mình thôi. Nếu bản vương sớm nhớ ra có thứ này thì Phò mã đã không phải chịu bao nhiêu cực khổ thế này rồi."
Hoàng thái phi không nói rõ công dụng của tấm kim bài, nên Vân Dương công chúa vội hỏi: "Vương thúc, tấm lệnh bài này thực sự cứu được Phò mã sao?"
Thọ Vương nhận lấy tấm kim bài, áng chừng một chút rồi gật đầu bảo: "Đây là tấm lệnh bài mà Tiên đế năm xưa sai Công bộ chế tác từ thiên ngoại vẫn thiết để khen thưởng cho các trọng thần trong triều. Mặt bài được dát một lớp tinh kim, người có lệnh bài này sẽ được miễn mọi tội chết, trừ tội mưu phản đại nghịch. Miễn tử kim bài này tổng cộng chỉ có mười ba tấm, năm đó Hoàng thái phi cực kỳ được Tiên đế sủng ái, chắc là Người đã ban cho bà một tấm..."
Một người hỏi: "Kim bài của Hoàng thái phi cũng có thể cứu được Thôi Thị lang sao?"
Thọ Vương gật đầu xác nhận: "Chỉ cần Hoàng thái phi đồng ý, tấm kim bài này có thể cứu được bất kỳ ai."
Các quan viên Cựu đảng nghe vậy đều lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.
Lại bộ Thị lang hỏi thêm: "Vậy tấm kim bài này có thể xóa sạch tội trạng của Thôi Thị lang không?"
Thọ Vương bảo: "Có thể miễn chết nhưng không thể xóa tội. Người dùng miễn tử kim bài sẽ bị cách chức, tước bổng lộc và không bao giờ được phong chức nữa. Tấm bài này giữ được mạng cho ông ta, nhưng ông ta sẽ không còn là Trung Thư thị lang, chỉ còn cái danh Phò mã nhưng không có thực quyền. Triều đình sẽ thu hồi phủ Phò mã, và từ nay về sau ông ta cũng không được hưởng bổng lộc phò mã nữa."
Thôi Minh giữ chức Trung Thư thị lang là vị trí cực kỳ quan trọng giúp Cựu đảng nắm bắt sớm các quyết sách quốc gia thông qua Trung Thư tỉnh để thao túng triều đình. Như vụ Dương Khâu huyện chính là do Lại bộ Thị lang thông qua Thôi Minh để triều đình ra lệnh truy nã hung linh đó. Mất đi vị trí này, Cựu đảng sẽ mất đi một phần lớn quyền kiểm soát triều đình.
Lại bộ Thị lang thở dài: "Dù sao thì đây cũng là kết cục tốt đẹp nhất rồi."
Một lát sau, tại cửa thiên lao của Tông Chính phủ, Trương Xuân chặn đường Thọ Vương, tức tối quát: "Cái gì? Các người định thả Thôi Minh sao? Hắn phạm tội tày đình như vậy mà các người lại dám thả hắn? Trong mắt các người không còn vương pháp nữa sao!"
Thọ Vương giơ tấm lệnh bài lên bảo: "Đây là miễn tử kim bài do đích thân Tiên đế ngự ban. Người có bài này được miễn mọi tội chết trừ tội mưu phản. Đó chính là vương pháp đấy."
Trương Xuân hét lớn: "Các người dùng lệnh bài thời Tiên đế để miễn tội chết cho tội thần đương triều, vậy các người coi Bệ hạ hiện giờ là cái gì?"
Thọ Vương hừ lạnh: "Quân không nói chơi, lệnh bài của Tiên đế đại diện cho uy nghiêm hoàng thất, uy nghiêm của Đại Chu. Chỉ cần Đại Chu còn tồn tại thì lệnh bài này vẫn còn hiệu lực. Thấy bài như thấy Tiên đế, kẻ nào chống lại lệnh bài là chống lại thánh chỉ, tội chống lệnh trảm quyết tại chỗ, chu di tam tộc..."
Trương Xuân nghe xong liền lập tức dạt sang một bên, giơ tay nói: "Mời ngài."
...
Khi Lý Mộ đến Tông Chính tự thì được Trương Xuân cho hay Thôi Minh đã cùng Vân Dương công chúa trở về nhà.
Vào phút chót trước khi Tông Chính tự tuyên án, Vân Dương công chúa đã mang miễn tử kim bài ra cứu mạng Phò mã.
Dù Thôi Minh mất chức, mất phủ, mất luôn bổng lộc nhưng đã giữ được cái mạng.
Đến lúc này Lý Mộ mới hiểu thấu ngụ ý trong lời của Chu Trọng.
Cái gọi là "mọi người đều bình đẳng trước pháp luật" căn bản là không thể thực hiện triệt để được.
Miễn tử kim bài của Tiên đế chính là đặc quyền ban cho những người này.
Nắm giữ nó, chỉ cần không phải tạo phản, thì dù giết người phóng hỏa cũng có thể thoát tội chết.
Có hù hộ mệnh này, kẻ đó liền trở thành một "kẻ ngoài vòng pháp luật" thực thụ.
Chuyện này cũng chẳng phải lạ lẫm gì với Đại Chu, Lý Mộ vốn biết trong lịch sử thế giới cũ của hắn cũng từng có thứ như vậy, gọi là "đan thư thiết khoán".
Người có nó có thể được miễn tội chết chín lần, con cháu được miễn ba lần, đó là sự thật lịch sử.
Điều này phá hỏng sự công bằng xã hội và pháp luật, nhưng căn bản pháp luật thế giới này vốn là để phục vụ cho một nhóm nhỏ người, bản chất quốc gia là nhân trị chứ không phải pháp trị.
Chu Trọng đề ra "quyền quý phạm pháp tội ngang thứ dân" không chỉ mất chức mà còn suýt mất mạng, bởi vì pháp luật sinh ra là để bảo vệ quyền quý chứ không phải bảo vệ dân đen.
Trương Xuân nghiến răng bảo: "Mạng của 37 người nhà họ Sở đấy! Vậy mà chỉ một tấm lệnh bài rách nát đã đổi được mạng của 37 con người? Cái thứ miễn tử kim bài thối tha này..."
"Bản vương nghe thấy cả rồi đấy nhé." Thọ Vương từ bên cạnh bước tới bảo: "Ngươi dám bảo lệnh bài của Tiên đế ban cho là đồ rách nát? Trương Xuân à Trương Xuân, lần này bản vương túm được thóp của ngươi rồi..."
"Tôi vừa nói gì à?" Trương Xuân nhìn Lý Mộ hỏi: "Lý Mộ, ông có nghe thấy tôi nói gì không?"
Lý Mộ lắc đầu: "Dạ không nghe thấy gì ạ."
Trương Xuân quay sang Thọ Vương bảo: "Bản quan chẳng nói gì cả, Vương gia đừng có mà ngậm máu phun người."
Thọ Vương hừ lạnh với Trương Xuân: "Hôm nay bản vương vui nên không chấp nhặt với ngươi."
Trương Xuân nghiến răng: "Đừng có mừng vội, bản quan nhất định không tha cho tên ác đồ Thôi Minh đó đâu!"
Thọ Vương nhún vai khinh miệt: "Ngươi còn làm gì được nữa? Mặc dù một tấm miễn tử kim bài chỉ dùng được một lần và một người cũng chỉ dùng được một lần duy nhất trong đời, nhưng trong tay các người có còn nắm được nhược điểm nào của Thôi Thị lang nữa đâu? Các ngươi có chứng minh được vụ Cửu Giang quận thủ là do ông ta vu hãm không? Không thể chứng minh được thì đừng có mà ngồi đó nói khoác nữa..."
Ông ta lườm Lý Mộ và Trương Xuân một cái rồi phán: "Thôi, về nhà mà nghe kịch đi cho lành..."
Đề xuất Voz: Hồi ức của một linh hồn