Chương 347: Triều thần chấn động
Quận Ngọc Sơn.
Tin tức Huyện lệnh Bạch Ngọc bị sát hại vừa truyền ra đã gây chấn động toàn bộ quận Ngọc Sơn.
Mưu hại mệnh quan triều đình là chuyện cực kỳ nghiêm trọng, đã bao nhiêu năm qua ở quận Ngọc Sơn chưa từng xảy ra sự việc tương tự?
Lần gần nhất nghe về chuyện này là vụ ở huyện Dương quận Bắc, không ngờ lần này quận Ngọc Sơn lại gặp phải. Quận thủ Ngọc Sơn vô cùng tức giận, hạ lệnh cho toàn bộ bộ khoái trong quận tỏa ra các thôn huyện thành trì truy lùng hung thủ, dẫu chỉ cung cấp một chút manh mối cũng sẽ được ban thưởng hậu hĩnh.
Huyện Trung Sơn, quận Ngọc Sơn.
Vụ án Huyện lệnh Bạch Ngọc đã ảnh hưởng đến toàn quận, huyện Trung Sơn đương nhiên không ngoại lệ.
Bộ khoái và dân tráng trong huyện đã sớm đi từng nhà từng thôn để kiểm tra những người khả nghi. Trong thành, các đại khách sạn, thanh lâu và tất cả những nơi có thể ẩn náu đều bị lục soát năm sáu lần chỉ trong một ngày.
Huyện lệnh Trung Sơn co cụm trong huyện nha không dám ra ngoài. Ông ta không tiếc linh ngọc để kích hoạt trận pháp bảo vệ huyện nha lên mức mạnh nhất, đồng thời luôn mang theo hộ thân pháp bảo do triều đình ban tặng để sẵn sàng đối phó với tình huống bất ngờ.
Huyện lệnh Bạch Ngọc bị kẻ gian đột nhập vào tận huyện nha giết chết đến mức hình thần câu diệt, kẻ đó có thể là sát thủ Ma tông, cũng có thể là người tu hành có thù hằn với triều đình. Giết được Huyện lệnh Bạch Ngọc thì cũng giết được Huyện lệnh Trung Sơn ông ta.
Huyện lệnh Trung Sơn ngồi trong phòng, nói với một người trung niên: "Hoàng Huyện úy, bản quan đề nghị ngươi cũng nên ở lại huyện nha cho an toàn. Gần đây tình hình không ổn định, ta nghe nói ở quận Hán Dương và Đan Dương cũng có quan địa phương bị giết, mọi người tập trung lại một chỗ vẫn hơn..."
Người trung niên mỉm cười đáp: "Ta chỉ là một Huyện úy nhỏ bé, kẻ gian chắc cũng chẳng thèm để vào mắt đâu, không sao cả."
Nói đoạn, ông ta chậm rãi bước ra khỏi huyện nha.
Huyện lệnh Trung Sơn nhìn theo bóng lưng ông ta với vẻ bất mãn. Ông ta muốn giữ Hoàng Huyện úy ở lại dĩ nhiên không phải vì lo cho an toàn của đối phương, mà vì Hoàng Huyện úy có tu vi Đệ tứ cảnh Thần Thông, có một cao thủ như vậy ở cạnh ông ta mới thấy yên tâm.
Hoàng Huyện úy ra khỏi huyện nha, đi qua hai con phố thì dừng lại trước một tòa nhà.
Làm Huyện úy nhưng ông ta không ở trong huyện nha mà thuê một sân nhỏ ở nơi hẻo lánh trong huyện. Lần thuê này đã kéo dài suốt mười bốn năm.
Ông ta mở cửa bước vào, thấy một bóng người đang đứng trong sân.
Bóng người đó cao ráo thanh mảnh, nhìn dáng vẻ chắc hẳn là một nữ tử.
Nữ tử đứng quay lưng về phía cửa, trên đầu đội một chiếc mũ rộng vành có rủ lớp vải đen che kín khuôn mặt.
Hoàng Huyện úy nhìn bóng lưng đó, bước chân khựng lại. Một giây sau, ông ta vẫn bước vào sân, quay người đóng chặt cửa lại, ngẩng đầu nhìn bóng lưng nữ tử, thở dài: "Ta ở nơi này, đã đợi mười bốn năm rồi..."
Nữ tử xoay người lại, ánh mắt xuyên qua lớp vải đen nhìn chằm chằm vào ông ta.
Gương mặt Hoàng Huyện úy thoáng hiện vẻ u buồn, ông ta tự nhủ: "Mười bốn năm qua, ta chưa từng có một giấc ngủ yên. Ta biết sớm muộn gì ngươi cũng sẽ tìm tới. Ta vừa hy vọng ngươi đến, lại vừa không hy vọng ngươi tới..."
"Tại sao?"
Giọng của nữ tử thanh lãnh, dường như không mang theo chút cảm xúc con người nào.
Hoàng Huyện úy chậm rãi nói: "Mười bốn năm qua ta sống quá đau khổ, ta hy vọng ngươi có thể giúp ta giải thoát. Nhưng ta cũng biết nếu ngươi tìm đến đây thì chứng tỏ ngươi đã dấn thân vào con đường này, đây là con đường không có lối về, một khi đã bước lên thì không còn cách nào quay lại nữa..."
Ông ta nhìn nữ tử, khuyên nhủ: "Người đã mất thì đã vĩnh viễn mất đi rồi, người còn sống mới cần phải sống thật tốt."
Nữ tử lạnh lùng đáp: "Có những kẻ không xứng đáng được sống."
Hoàng Huyện úy im lặng một lát, gật đầu: "Đúng là có những kẻ không xứng đáng được sống. Nhưng... ngươi có thể tha cho người nhà của ta không? Chuyện năm đó không liên quan gì đến họ."
Nữ tử im lặng một chồi, rồi bình thản đáp: "Được."
"Đa tạ." Hoàng Huyện úy thở phào nhẹ nhõm: "Mười bốn năm trước ta đã đưa họ về quê quán, một mình ở lại đây đợi ngươi suốt mười bốn năm, rốt cuộc ngươi cũng tới rồi."
Giọng ông ta rất bình tĩnh, trong sự bình tĩnh đó mang theo một tia giải thoát.
Nữ tử nhìn ông ta, hỏi: "Tại sao?"
Hoàng Huyện úy biết nàng đang hỏi gì, ông ta lắc đầu: "Bây giờ nói những chuyện đó đã không còn ý nghĩa gì nữa. Con người ta phải chịu trách nhiệm về những sai lầm mình đã gây ra. Đại nhân đối với ta ơn nặng như núi, là ta đã phụ công ơn của ngài ấy..."
Ông ta quỳ xuống trước mặt nữ tử, giọng nói run run đầy vẻ giải thoát: "Xin lỗi..."
Nói xong, đầu ông ta chậm rãi gục xuống.
Ngay khoảnh khắc đó, vị cao thủ Đệ tứ cảnh này đã tự mình tán đi tam hồn thất phách.
Một ngày sau.
Trong sân nhà.
Quận thủ Ngọc Sơn đứng trước thi thể Hoàng Huyện úy đang trong tư thế quỳ, sắc mặt cực kỳ âm trầm, nghiến răng nói: "Ngông cuồng, quá mức ngông cuồng! Bản quan mà không bắt được ngươi thì thề không làm người!"
Huyện lệnh Trung Sơn cảm thán: "Hoàng đại nhân à Hoàng đại nhân, bản quan đã khuyên ngài rồi, bảo ngài ở lại huyện nha cùng ta mà ngài không nghe, giờ thì hay rồi, bị kẻ gian hãm hại..."
Quận thừa Ngọc Sơn quan sát thi thể Hoàng Huyện úy, lộ vẻ nghi hoặc, cau mày nói: "Cái chết của Hoàng Huyện úy không giống bị giết, mà giống như tự tán hồn phách hơn..."
Quận thủ Ngọc Sơn hỏi: "Hắn có lý do gì để làm vậy?"
Quận thừa lắc đầu: "Chuyện này thì chịu..."
"Giết người xong lại ngụy tạo thành tự sát, thủ đoạn vụng về như vậy mà định qua mắt bản quan sao?" Trong vòng vài ngày mà địa bàn chết mất hai vị quan viên, pháp lực trong người Quận thủ Ngọc Sơn cuộn trào, rõ ràng là giận dữ đến cực điểm: "Ngươi ở lại quận Ngọc Sơn tiếp tục điều tra hung thủ, bản quan phải đi Thần Đô một chuyến, nhất định phải yêu cầu triều đình nghiêm tra việc này, đòi lại công đạo cho bách tính trong quận!"
...
Lý phủ.
Lý Mộ xách theo hộp cơm bước ra khỏi cửa chính.
Vốn dĩ hắn dự định nấu bữa sáng cho Nữ Hoàng vào ngày hôm sau, nhưng sáng nay hắn và Liễu Hàm Yên quyến luyến trong chăn hơi lâu nên lỡ giờ, đành để con cá trích đó nuôi thêm ba ngày.
Hắn không thể mang canh cá lên triều, nên trước khi bắt đầu buổi chầu, hắn đã giao hộp cơm cho Mai đại nhân.
Mai đại nhân mở hộp cơm ra ngửi, liếc nhìn Lý Mộ một cái rồi nói: "Coi như ngươi còn có lương tâm."
Ngày thường buổi chầu đa phần chỉ bàn những chuyện vặt vãnh, không có đại sự gì, nhưng hôm nay lại có vài tình huống bất ngờ xảy ra.
Các nơi đồng loạt tấu báo gần đây dấu vết hoạt động của Ma tông rõ ràng gia tăng, gây ra nhiều yếu tố bất ổn cho các quận.
Quận thủ Ngọc Sơn thậm chí còn đích thân tới Thần Đô bẩm báo vụ án hai quan viên quận Ngọc Sơn bị sát hại, triều thần nghe xong đều vô cùng phẫn nộ.
"Mưu hại mệnh quan triều đình, tuyệt không thể nương tay!"
"Lũ Ma tông đáng chết kia quả thực là họa lớn của Đại Chu ta!"
"Sớm muộn gì triều đình cũng phải tận diệt đám yêu nghiệt Ma tông này!"
Cũng có người thắc mắc: "Kỳ quái, Ma tông tuy luôn muốn lật đổ triều đình nhưng rất hiếm khi trực tiếp ra tay với quan viên..."
Một vị quan viên suy nghĩ rồi hỏi: "Liệu có phải vì thời gian trước Quan trạng nguyên giết quá nhiều cao thủ Ma tông nên chúng mới trả thù không?"
Lời vừa thốt ra lại dấy lên một làn sóng thảo luận mới.
"Cái gì? Có chuyện như vậy sao?"
"Ngươi chưa biết à? Nghe nói lúc Thượng Quan thống lĩnh bị Thôi Minh gài bẫy, chính Quan trạng nguyên đã cứu họ, bắt sống Thôi Minh và giết một cao thủ Ma tông. Sau đó Quan trạng nguyên bị Ma tông truy nã gắt gao, nhiều cao thủ tới sát hại hắn đều bị hắn giết ngược lại. Chỉ riêng Đệ ngũ cảnh thôi hắn đã giết hơn hai mươi người, thậm chí có lời đồn ngay cả Đại trưởng lão Hồn Tông là U Minh Thánh Quân Đệ lục cảnh cũng chết dưới tay hắn..."
"Chuyện này hơi quá rồi, hơn hai mươi Đệ ngũ cảnh, một Đệ lục cảnh, trong khi tu vi Quan trạng nguyên mới Đệ tứ cảnh thôi mà..."
"Hắn tuy tu vi không cao nhưng trên người chắc chắn có pháp bảo bệ hạ ban thưởng. Ta nghe nói ở quận Giang Âm có người từng thấy phân thần của Nữ Hoàng giáng lâm, U Minh Thánh Quân đó chắc chắn là chết dưới tay phân thần của Nữ Hoàng rồi..."
...
Trên triều đình, các quan viên bàn tán xôn xao, chủ đề nhanh chóng xoay quanh Ma tông và Lý Mộ.
Nghe tin Lý Mộ giết mười mấy tên cường giả Đệ ngũ cảnh của Ma tông, không ít người kinh ngạc đến mức không tin nổi.
Hơn hai mươi người Đệ ngũ cảnh đấy! Hiện tại đứng trên Kim điện này mới có khoảng hai mươi người Đệ ngũ cảnh, tính ra có khi chẳng đủ cho một mình Lý Mộ giết.
Đại Chu có ba mươi sáu quận, Quận thủ và Quận thừa đều là cao thủ Đệ ngũ cảnh, cộng lại cũng chẳng quá trăm người. Nếu đám người này bị Ma tông giết mất hơn hai mươi người, e là các cường giả Siêu Thoát của Đại Chu sẽ liên thủ san bằng sào huyệt Ma tông luôn rồi.
Huống hồ Ma tông còn mất thêm một vị Đại trưởng lão Đệ lục cảnh. Tính ra nếu chúng chỉ giết hai quan nhỏ của triều đình để hả giận thì Ma tông đã rất lý trí rồi...
Thậm chí còn lý trí hơn cả triều đình Đại Chu.
Chiến tích lẫy lừng như vậy lại xuất hiện trên người một tu sĩ Đệ tứ cảnh, đúng là không tưởng. Nhưng điều này cũng chứng tỏ cho một sự thật: Nữ Hoàng sủng ái Lý Mộ đến nhường nào.
Nàng chắc chắn đã trao cho Lý Mộ vô số phù lục cao giai và pháp bảo, thậm chí không tiếc tổn hao tu vi để phân thần cứu hắn —— Đãi ngộ này mà gọi là dành cho sủng thần sao? Dù là dành cho sủng phi cũng chỉ đến mức này là cùng chứ gì?
Từ xưa đến nay, mấy vị hôn quân nổi tiếng u mê yêu phi yêu hậu cũng mới sủng ái kiểu đó, dĩ nhiên kết cục của họ đều là mất nước.
Đám cao thủ Ma tông bao gồm cả U Minh Thánh Quân kia chết dưới tay một tu sĩ Đệ tứ cảnh, chắc hẳn lúc chết uất ức lắm, đến cả vài vị triều thần cũng thầm thấy tội nghiệp cho họ.
Bởi lẽ đối thủ của họ không phải Lý Mộ, mà là cả bảo khố của hoàng gia Đại Chu. Mọi người thầm đoán nếu Ma tông cử cao thủ Đệ thất cảnh tới giết Lý Mộ, khéo Nữ Hoàng sẽ đích thân xuất chinh luôn mất...
Ma tông mất nhiều cao thủ như vậy triều thần chỉ lấy làm kinh ngạc một lát.
Nhưng triều đình mất đi hai vị quan Thất phẩm thì nhất định phải điều tra nghiêm ngặt.
Đây chính là nguyên tắc làm việc của triều đình.
Cung Phụng ti lần này cử năm vị cung phụng Tạo Hóa cảnh đi cùng Quận thủ Ngọc Sơn tới huyện Ngọc để truy bắt hung thủ, đủ thấy triều đình coi trọng vụ án này đến mức nào.
Lý Mộ bước ra khỏi Tử Vi điện, trong lòng thầm thấy bất mãn.
Hắn giết nhiều cao thủ Ma tông như vậy là lập công lớn cho triều đình, vậy mà mấy tên quan viên hồ đồ kia lại muốn đổ trách nhiệm cái chết của hai quan viên quận Ngọc Sơn lên đầu hắn...
Việc này liên quan gì đến hắn chứ? Ma tông muốn trả thù thì hắn làm sao ngăn được?
Tuy nhiên nếu hai vị quan đó thực sự vì sự trả thù của Ma tông mà chết, Lý Mộ trong lòng cũng thấy cực kỳ áy náy.
Lũ Ma tông rác rưởi đó có giỏi thì tới tìm hắn mà báo thù, chứ tìm người vô tội hả giận làm gì? Đợi đến khi tu vi của hắn tinh tiến thêm chút nữa, rồi hắn sắm cho mỗi người bên Phù Lục phái một xấp Thiên giai phù lục, sớm muộn gì cũng san bằng sào huyệt Ma đạo Thập tông...
...
Sau khi bãi triều, Chu Vũ quay về Trường Lạc cung.
Mai đại nhân bưng một bát canh tới, nói: "Bệ hạ, đây là canh Lý Mộ nấu cho ngài. Hắn đưa cho thần trước khi vào triều, còn dặn ngài phải dùng lúc còn nóng."
Chu Vũ đã ngửi thấy mùi hương bát canh cá đậu phụ mà nàng yêu thích nhất. Đã lâu lắm rồi nàng chưa được uống canh do chính tay Lý Mộ nấu. Mai đại nhân múc cho nàng một bát, nàng cầm thìa nếm một ngụm nhỏ.
Ngay sau đó, đôi mày nàng khẽ nhíu lại, nói: "Không đúng..."
Mai đại nhân ngạc nhiên: "Sao thế ạ? Canh không ngon sao?"
Chu Vũ lắc đầu: "Hương vị rất ngon, nhưng không phải do hắn nấu."
Nàng nhắm mắt lại, bấm ngón tay tính toán, vẻ mặt thoáng chút phức tạp.
Uống thêm một ngụm canh nữa, nàng nhìn Mai đại nhân bảo: "Thôi cứ ban cho nàng ấy một đạo cáo mệnh đi..."
Mai đại nhân sững người, nhanh chóng hiểu ra bệ hạ đang nhắc đến ai, liền hỏi thêm: "Vậy còn đôi vòng ngọc và trâm vàng..."
"Không cho..."
Đề xuất Tiên Hiệp: Ám Hà Truyện (Dịch)