Chương 462: Trùng phùng
Thực tế chứng minh rằng có quan hệ tốt thì làm việc gì cũng trôi chảy. Dưới sự dẫn dắt của mấy vị đại yêu, bầy yêu Bắc quận đã nhanh chóng làm thủ tục nhập yêu tịch, chính thức trở thành yêu dân Đại Chu.
Nhưng ngoại trừ Bắc quận, Lý Mộ không có được những mối giao hảo như vậy ở các quận khác.
Đại Chu có những ba mươi sáu quận, mà mới chỉ có mình Bắc quận hưởng ứng lời kêu gọi của triều đình thì vẫn còn xa mới đủ.
Lý Mộ tập hợp Thanh Ngưu tinh, Hổ yêu, Thử yêu cùng đám đệ tử lại, hỏi: "Ở các quận khác, các ông còn có thân bằng hảo hữu nào không? Tốt nhất là những người quen thân và có bản tính không tệ ấy..."
Đám yêu đồng loạt lắc đầu, chúng vốn là yêu quái bản địa Bắc quận, chẳng mấy khi đi lại với bên ngoài.
Hổ Vương ngẫm nghĩ một hồi rồi đột nhiên thốt lên: "Cô cô của tôi mấy chục năm trước chuyển qua quận Vân Trung, tôi có một đứa em họ bên đó, chỉ là đã vài năm rồi chưa liên lạc."
Lý Mộ hỏi: "Tu vi nó thế nào?"
Hổ Vương đáp: "Ba năm trước đã ngưng tụ yêu đan, giờ chắc cũng Đệ tứ cảnh rồi."
Lý Mộ đập tay xuống bàn: "Chính là nó."
Quận Vân Trung không cách Bắc quận bao xa, Hổ Vương lấy lý do mình vừa thăng cấp Yêu Vương, phái đàn em là đám tiểu yêu sang quận Vân Trung mời đứa em họ nhiều năm không gặp sang ăn mừng.
Hai anh em tuy lâu rồi không gặp, tình cảm có chút phai nhạt, nhưng nghe tin biểu huynh thăng cấp Yêu Vương, Hổ Cường lập tức chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh, đích thân tìm đến.
Tại Đại Chu, một Yêu Vương Đệ ngũ cảnh là tồn tại có thể đi ngang thiên hạ, chỉ cần đừng có dại mà lảng vảng quanh vùng Thần đô.
Có một biểu huynh là Yêu Vương ở Bắc quận, yêu quái các nơi khác thấy hắn cũng phải nể mặt vài phần.
Nhất định phải nhân cơ hội này nối lại tình cảm với ông anh họ mới được.
Trong rừng núi Bắc quận, Hổ Cường cưỡi một con hổ dữ, vỗ vỗ đầu con hổ hỏi: "Đã đến chưa?"
Con hổ kia há miệng nói tiếng người: "Báo cáo đại vương, sắp đến nơi rồi ạ."
Sau mười lăm phút chạy rát mặt trong rừng, cuối cùng cũng thấy một ngọn núi hiện ra.
Hai tên yêu quái đã hóa hình chặn đường, quát: "Kẻ nào tới đây, xưng tên ra!"
Con hổ kia đáp: "Vị trên lưng ta là biểu đệ của Hổ Vương, mau mau tránh đường."
Sau khi kiểm tra thiệp mời, hai tên yêu quái lập tức tránh ra cho đi.
Hổ Cường xuống hổ, bước vào một tòa môn lâu cao lớn, trên tấm biển đề bốn chữ "Yêu Ti Bắc Quận" đỏ chót. Tòa môn lâu này cao tới ba trượng, phía trên khắc đầy phù văn huyền diệu, Hổ Cường nhìn kỹ một chút đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, vội thu tầm mắt lại không dám nhìn thêm.
Vừa bước qua cửa, tiến thêm một bước nữa, chân Hổ Cường chợt khựng lại.
Không khí nơi đây tràn ngập linh khí nồng đậm, so với động phủ của hắn ở quận Vân Trung thì cứ như một trời một vực.
Hắn hít sâu một hơi, liền bị luồng linh khí ấy làm cho ho sặc sụa.
Mắt Hổ Cường sáng rực lên, nếu được tu luyện ở một nơi như thế này thì tu vi chẳng phải sẽ tăng vọt sao?
Đắm mình trong linh khí thế này, chỉ cần mười năm nữa, không, năm năm thôi là hắn cũng có thể lên tới Đệ ngũ cảnh rồi.
"Ha ha ha, biểu đệ, lâu rồi không gặp." Một giọng cười sảng khoái vang tới, Hổ Cường nhìn về phía trước, mặt tươi rói bước nhanh tới chào: "Chúc mừng biểu ca đã thăng cấp Yêu Vương..."
Hổ Vương bá vai hắn, bảo: "Đi nào, hôm nay anh em mình phải làm vài chén mới được."
Theo chân Hổ Vương đi thêm vài bước, thấy những căn trạch viện rộng lớn san sát nhau, nếu không phải đang ở trong núi thì Hổ Cường cứ ngỡ mình đang lạc vào một thị trấn của loài người.
Hổ Cường vừa đi vừa hỏi: "Biểu ca, chuyện này là sao thế?"
Hổ Vương cười lớn: "Biểu ca chú giờ là Yêu lệnh của Bắc quận, thống lĩnh bầy yêu cả quận này, nơi ở tất nhiên cũng phải ra dáng một chút, không thể bừa bãi như xưa được."
Hổ Cường kinh ngạc: "Biểu ca quy thuận triều đình rồi sao?"
Hổ Vương không hài lòng: "Quy thuận cái gì mà quy thuận, tôi ở đây quản lý đồng loại mình, bảo vệ Yêu tộc, làm việc cho bầy yêu, sao gọi là quy thuận được?"
"Vâng vâng, không phải..." Hổ Cường phụ họa theo, rồi đầy mong chờ hỏi: "Biểu ca, sau này tôi sang đây tu luyện được không?"
Hổ Vương đáp: "Chú ở quận Vân Trung đang tốt, sang đây làm gì?"
Hổ Cường thật thà: "Linh khí ở đây xịn hơn chỗ tôi nhiều, tu luyện ở đây chắc chắn nhanh hơn..."
Hổ Vương liếc hắn một cái: "Nhìn cái tiền đồ của chú kìa. Chẳng qua chỉ là một cái Tụ Linh Trận thôi mà, bữa nào tôi bảo người sang dựng cho chú một cái."
Hổ Cường vội xua tay: "Thôi thôi, tôi cứ đi theo biểu ca tu luyện là tốt nhất..."
Hắn đâu có ngốc, không có thực lực chống đỡ mà lập Tụ Linh Trận thì có ích gì?
Ở Đại Chu, những nơi linh địa trù phú đều bị loài người chiếm sạch, những chỗ khác mà lũ người tu hành chê bai thì bầy yêu mạnh cũng giành lấy rồi. Hắn – một tiểu yêu Đệ tứ cảnh mà dám tu luyện ở nơi linh khí nồng đậm như thế, chẳng mấy chốc sẽ bị lũ mạnh hơn tới chiếm chỗ, lột da hổ làm thảm, cắt súng hổ ngâm rượu không chừng...
Với kẻ yếu, sở hữu thứ không tương xứng với thực lực chính là đang mong mình chết sớm.
Hổ Vương đưa hắn vào căn nhà mới xây xong, bảo: "Thật ra tôi gọi chú sang đây là có chuyện hệ trọng. Chú cũng biết triều đình định lập Yêu ti ở các quận để quản lý Yêu tộc, Vân Trung quận hiện vẫn chưa có ai thích hợp, chú có muốn làm Yêu lệnh bên đó không?"
Hổ Cường sững người một lát rồi lắc đầu lia lịa. Yêu tộc vốn ghi cốt việc con người không thể tin tưởng, làm chó săn cho triều đình không chỉ nguy hiểm mà còn bị đồng loại khinh bỉ.
Hổ Vương cũng không ép, bảo: "Nếu chú không muốn thì coi như tôi chưa nói."
Dứt lời, hắn lấy ra một thanh phi kiếm và vài bình đan dược đặt lên bàn.
Mắt hổ của Hổ Cường dán chặt vào chúng, thanh phi kiếm kia linh khí bức người, rõ ràng là cực phẩm, còn mấy bình đan dược kia linh lực tỏa ra cuồn cuộn khiến hắn ngứa ngáy hết cả người.
Hắn nhìn Hổ Vương, lòng đầy hy vọng, chẳng lẽ biểu ca tặng cho mình?
Hổ Vương thong thả nói: "Quận Vân Trung chú am hiểu hơn tôi. Số đồ này chú cầm về, giúp tôi thăm dò xem có con yêu nào tầm Ngưng Đan kỳ muốn làm Yêu lệnh không thì giao số này cho nó. Phi kiếm này là hàng của Bắc Tông, đan dược giúp tăng pháp lực. Chờ pháp lực đủ rồi, triều đình sẽ cấp một viên Phá Cảnh Đan giúp nó thăng lên Đệ ngũ cảnh. Triều đình định trong ba năm tới sẽ giúp toàn bộ Yêu lệnh thăng lên Đệ ngũ cảnh hết, coi như là thù lao cho những đóng góp của họ..."
Hổ Cường hít một hơi thật sâu, cất số đồ đó vào, trịnh trọng bảo: "Yên tâm đi biểu ca, tôi sẽ truyền đạt đúng lời anh."
Hắn ở lại đó một đêm, sáng sớm hôm sau lập tức rời đi.
Ba ngày sau, hắn phái người về báo tin: quận Vân Trung không có con yêu nào muốn làm Yêu lệnh cả, nhưng để không phụ lòng tin của biểu ca, hắn tình nguyện gánh vác trách nhiệm này, liên hợp yêu vật quận Vân Trung tham gia phối hợp với triều đình, vì mục tiêu xây dựng một Đại Chu văn mình, hài hòa, bình đẳng mà tận hiến sức mình.
Tại Yêu ti Bắc quận, Lý Mộ đang hết sức tập trung nhìn chằm chằm vào lò đan trước mặt.
Luyện đan khó hơn vẽ bùa nhiều, hắn phải kiểm soát ngọn lửa thật chuẩn, đồng thời điều phối linh dược trong lò không sai một li.
Mỗi khi trán hắn lấm tấm mồ hôi, Ngâm Tâm đứng bên cạnh lập tức dùng khăn tay nhẹ nhàng thấm đi cho hắn.
Muốn thu phục Yêu tộc khắp nơi không hề dễ dàng như ở Bắc quận vốn dĩ có danh tiếng của Bạch Yêu Vương. Muốn lôi kéo kẻ khác, phải đưa ra lợi ích đủ lớn.
Lợi ích mới là sợi dây liên kết bền chặt nhất.
So với loài người, yêu vật sở hữu quá ít tài nguyên. Những nơi linh địa đều bị chiếm hết, họ toàn phải ở nơi rừng thiêng nước độc. Người ta tu luyện có linh ngọc, đan dược, còn họ chỉ biết hớp linh khí loãng thế này.
Trong Thiên thư của Yêu tộc có rất nhiều đơn thuốc giúp nâng cao tu vi.
Lý Mộ tuy không có linh dược cao cấp nhất, nhưng luyện chế đan dược cho lũ yêu tầm Hoá Hình hay Ngưng Đan thì vẫn dư sức.
Yêu tộc tu luyện gian nan, không ai có thể cưỡng lại được sự cám dỗ của đan dược.
Lý Mộ đã bảo Thanh Ngưu và Hổ Vương huy động mọi mối quan hệ, mời đại yêu các quận lân cận sang "tham quan", để chúng tận mắt thấy rồi tự đưa ra lựa chọn.
Kết quả thu được rất khả quan.
Linh khí nồng đậm của Yêu ti Bắc quận và chế độ đãi ngộ của Yêu lệnh khiến chúng vô cùng thèm khát. Nhưng thứ khiến chúng "đổ gục" hoàn toàn chính là kế hoạch giúp toàn bộ Yêu lệnh lên Đệ ngũ cảnh trong ba năm.
Đây đúng là cơ hội đổi đời nghìn năm có một. Nếu tự tu luyện, từ Đệ tứ cảnh lên Đệ ngũ cảnh mất ít thì vài năm, nhiều thì vài chục năm, thậm chí cả đời không qua được cái ngưỡng đó. Bỏ lỡ lần này chắc chắn sẽ là hối tiếc cả đời.
Thanh Ngưu và Hổ Vương chính là minh chứng sống. Mới mấy tháng trước tu vi còn ngang ngửa chúng, mà giờ đã là một trời một vực rồi.
Ngay sau đó, có bốn quận đại yêu lên tiếng sẵn sàng hợp tác với triều đình để lập Yêu ti quản lý yêu chúng.
Sau khi tiễn đám đại yêu về, Thanh Ngưu thở phào: "Giờ chỉ còn mỗi quận Cửu Giang thôi."
Lần này họ mời đại yêu của năm quận, nhưng chỉ có quận Cửu Giang không hồi âm, thậm chí hai tiểu yêu phái đi truyền tin cũng biệt tăm biệt tích.
Lý Mộ hỏi: "Quận Cửu Giang có đại yêu nào lợi hại?"
Hổ Vương đáp: "Bên đó có bộ tộc Hắc Hùng nắm quyền, thống lĩnh bầy yêu Cửu Giang. Hắc Hùng Vương đã lên Đệ ngũ cảnh từ lâu, thực lực ngang ngửa anh Thanh Ngưu nhà mình. Dưới trướng hắn còn có mấy con gấu con trình độ Đệ tứ cảnh, là một thế lực đáng gờm."
Thanh Ngưu tinh đề nghị: "Hay để tôi sang đó xem sao?"
Lý Mộ bảo: "Để ta đích thân đi."
Quận Cửu Giang giáp ranh Yêu quốc, lại không có môn phái chính đạo nào trấn giữ, có thể coi là nơi loạn lạc nhất nhì Đại Chu. Yêu quái ở đó làm việc ngang ngược cực kỳ, vì thế việc thu phục chúng là tối quan trọng.
Dưới sự hộ tống của Ngâm Tâm, Lý Mộ đích thân bay về phía địa bàn tộc Hắc Hùng ở quận Cửu Giang.
Trên phi thuyền, Bạch Ngâm Tâm thắc mắc: "Các Yêu Vương lân cận đều quen biết nhau cả. Năm đó phụ thân từng đưa em và Thính Tâm qua bộ tộc Hắc Hùng. Hắc Hùng Vương nhìn thì dữ tợn nhưng thật ra cũng là kẻ hiểu lý lẽ, bình thường vẫn ngăn cấm đàn em giết hại con người. Lẽ ra hắn nên đồng ý với việc đôi bên cùng có lợi này chứ nhỉ."
Bất kể hắn có hiểu lý lẽ hay không, việc hợp nhất Yêu tộc là quốc sách, không vì ai mà thay đổi.
Yêu quái có thể chọn không hợp tác, không nhập yêu tịch, nhưng đứa nào dám công khai đối đầu với triều đình thì chắc chắn không có kết cục tốt.
Cả hai bay hơn một canh giờ đã vào địa giới quận Cửu Giang. Bạch Ngâm Tâm chỉ ngọn núi phía trước: "Chỗ đó chính là động phủ của tộc Hắc Hùng."
Lý Mộ cùng nàng đáp xuống. Bạch Ngâm Tâm ngạc nhiên: "Lạ nhỉ, bình thường chỗ này phải có gấu tuần tra chứ, chúng đi đâu hết rồi?"
Lý Mộ cảm nhận một chút, phát hiện vài luồng yêu khí cực mạnh ở đằng xa, hắn thì thào: "Đừng nói gì cả, theo ta."
Lĩnh Hắc Hùng.
Cái tên này có lẽ hơi xa lạ với bách tính Cửu Giang bởi họ hiếm khi dám vào sâu trong núi.
Nhưng với giới yêu quái Cửu Giang, chẳng có con nào là không biết lĩnh Hắc Hùng cả.
Đó là lãnh địa của bộ tộc gấu đen. Thủ lĩnh của chúng là một con gấu Đệ ngũ cảnh, cường giả nức tiếng trong quận, bình thường chẳng ai dám bén mảng tới chọc giận chúng.
Vậy mà lúc này, bộ tộc gấu đen oai phong một thời lại đang rơi vào cảnh thê lương.
Vài con gấu chưa hóa hình bị trói vào cây, bị quất roi đến da sứt thịt nát, gầm rú thảm thiết.
Mấy con gấu Ngưng Đan đã hóa hình dù mắt long sòng sọc vì phẫn nộ nhưng bản thân lại đang bị vây khốn, không cách nào phản kháng trước cuộc tấn công của đối thủ.
Con gấu đen Đệ ngũ cảnh duy nhất thì bị nhốt trong một lồng ánh sáng khổng lồ, không sao thoát ra được.
Một nam tử có vẻ ngoài tuấn tú nhìn con gấu trong lồng, cười bảo: "Sao hả, đồng ý với điều kiện của chúng ta thì ta thả đàn em ngươi ra ngay. Còn nếu cứ ngoan cố, cứ mỗi khắc ta lại giết một con gấu, chặt tay nó nấu cháo..."
Con gấu đen gầm lên phẫn nộ: "Ta vốn không muốn đối đầu với các ngươi, cũng không có ý định quy thuận triều đình Đại Chu, sao các ngươi lại cứ ép người quá đáng thế này?"
Nam tử tuấn tú lắc đầu: "Với bọn ta, không phải bạn tức là thù. Ngươi đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi, chờ chặt hết tay gấu của bọn nó thì sẽ tới lượt ngươi."
Gấu đen gầm nhẹ: "Triều đình Đại Chu sẽ không để yên cho các ngươi đâu!"
Ánh mắt nam tử tuấn tú lóe lên sát cơ, hắn lạnh lùng: "Ta ghét nhất kẻ nào lấy triều đình ra dọa ta. Xem ra ngươi đã chọn cái chết rồi."
Hắn nhìn kẻ bên cạnh bảo: "Làm đi."
Kẻ kia rút đao, tiến về phía đám gấu bị trói.
"Đêm nay có món nhắm xịn rồi." Hắn nhìn một con gấu đen, liếm môi, rồi vung đao chém xuống.
"Phịch."
Tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên.
Nhưng đó là thanh đao rơi xuống, còn kẻ cầm đao cũng đổ nhào, miệng sủi bọt mép, mặt ám một màu xanh xao.
"Phịch! Phịch!"
Xung quanh, đám người lần lượt ngã lăn quay. Chỉ chớp mắt, chỉ còn ba người là đứng vững.
Nam tử tuấn tú lập tức dựng lên một màn chắn ánh sáng, chặn đứng một mũi tên độc đang nhắm thẳng vào cổ họng mình.
Hai tên còn lại cũng kịp né tránh, bay đến đứng sau lưng hắn, cảnh giác nhìn xung quanh.
Nam tử tuấn tú nhìn đám đàn em nằm rạp, mặt tối sầm hét lớn: "Kẻ nào dùng ám tiễn hại người, giỏi thì bước ra đây!"
Hai bóng người bước ra từ sau một thân cây cổ thụ.
Đó là một đôi nam nữ trẻ tuổi tuấn tú. Chàng thanh niên nhìn nam tử tuấn tú phía đối diện, mỉa mai: "Hóa ra là con hồ ly nhà ngươi đang làm trò quỷ ở đây."
Nam tử tuấn tú nheo mắt hỏi: "Ngươi là ai?"
Lý Mộ chẳng buồn tốn lời, vung tay lên, một đạo kim quang bắn ra trói chặt cả ba tên đó lại.
Khốn Tiên Tỏa là món pháp bảo thực dụng nhất mà Nữ Hoàng tặng cho hắn, tốc độ của nó nhanh đến mức người tu hành Đệ ngũ cảnh bình thường khó mà phản ứng kịp.
Việc thu phục Yêu tộc có lợi cho triều đình, nên Ma Tông tất nhiên sẽ không đứng nhìn.
Chỉ là không biết con hồ ly thuộc Mị Tông này do ai sai phái, vì người của Huyễn Cơ chắc chắn không làm chuyện thất đức này.
Lý Mộ bước tới trước cái lồng ánh sáng đang nhốt con gấu Đệ ngũ cảnh, vung tay vỗ nhẹ, lồng vàng lập tức vỡ tan. Con gấu thoát ra, cúi đầu cung kính: "Đa tạ công tử đã cứu giúp..."
Lý Mộ bảo: "Không cần khách khí, dù là người hay yêu đều là dân Đại Chu, cứu giúp dân lành chính là trách nhiệm của Cung Phụng ti."
Mắt gấu đen lóe sáng, lại cúi đầu lạy lần nữa rồi vội vã đi cứu đàn em.
Cả ba cường giả Đệ ngũ cảnh, bao gồm cả nam tử tuấn tú, không ngờ mình vừa chạm mặt đã bị thanh niên đối diện bắt sống, pháp lực không cách nào thi triển, lòng đầy kinh hãi.
Ngay lúc đó, có ba luồng khí thế mạnh mẽ đang lao nhanh tới.
Cảm nhận được ba luồng khí thế này, sắc mặt Lý Mộ có chút lạ lùng nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
Ngược lại, ba kẻ đang bị xích bằng Khốn Tiên Tỏa thì mừng rỡ ra mặt, gào lên: "Huyễn Cơ đại nhân, cứu mạng!"
Ba bóng người đáp xuống, gồm hai yêu một quỷ, đứng đối diện Lý Mộ.
Lý Mộ nhìn Huyễn Cơ, Hồ Cửu và Hồ Lục, thản nhiên: "Ba con hồ ly, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Huyễn Cơ nhìn ba kẻ bị trói, bảo: "Giao họ cho ta."
Lý Mộ hỏi: "Ngươi có biết họ đã làm gì không?"
Huyễn Cơ đáp: "Ta không ra lệnh cho họ làm thế, ta sẽ đưa họ về xử lý."
Lý Mộ suy nghĩ một lát rồi nói: "Triều đình nợ phe các ngươi vài phần ân tình, ta có thể nể mặt ngươi mà thả họ ra, nhưng với điều kiện là ta phải phế tu vi của họ để trừng trị."
Ba kẻ kia kinh hãi: "Huyễn Cơ đại nhân, không được đâu!"
Ánh mắt Huyễn Cơ thoáng vẻ do dự, nhưng nhìn đống đổ nát và thương tích của tộc gấu đen, nàng cuối cùng cũng gật đầu.
Lý Mộ nhanh như chớp điểm vào người ba tên đó. Khí thế của chúng lập tức xẹp lép, pháp lực tan biến hơn nửa, chỉ có thể gắng gượng duy trì hình người.
Lý Mộ thu lại Khốn Tiên Tỏa, Huyễn Cơ phất tay thu ba kẻ đó vào không gian Hồ Thiên.
Nàng ngước lên nhìn Lý Mộ, vẻ mặt phức tạp: "Không ngờ ngươi thực sự làm được."
Lý Mộ đáp: "Quân tử nhất ngôn, thần này đã hứa thì phải giữ lời."
Huyễn Cơ trầm mặc một hồi rồi bảo: "Nếu những lời ngươi nói là thật, Mị Tông sau này sẽ không đối đầu với triều đình Đại Chu nữa."
Nàng không nói thêm gì, gật đầu với Hồ Lục và Hồ Cửu: "Chúng ta đi."
Hồ Cửu liếc nhìn Ngâm Tâm đứng cạnh Lý Mộ, mỉa mai: "Ta không nhìn lầm mà, ngươi quả nhiên khoái chơi rắn. Lý Mộ này, lời đề nghị lần trước của ta, ngươi cứ suy nghĩ lại đi. Xà yêu bên Thiên Hồ quốc ta cũng không thiếu, lại còn có cặp chị em song sinh nữa, bảo đảm làm ngươi hài lòng..."
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đế Trở Về (Dịch)