Chương 482: Chu Vũ đối đầu Huyễn Cơ
Lý Mộ cuối cùng vẫn không thể thản nhiên dùng sự giả dối để đáp lại chân tình của người khác. Trước mặt Nữ Hoàng, hắn là Lý Mộ; trước mặt Huyễn Cơ, hắn là Tiểu Xà, hai chuyện này cũng chẳng có gì xung đột.
Bờ vai của Huyễn Cơ vẫn mềm mại như xưa, Lý Mộ đứng sau lưng nàng, cảm giác như thời gian quay ngược về những ngày trước đó.
Một lúc sau, Huyễn Cơ thình lình tựa đầu vào người hắn.
Rồi nàng bắt đầu nức nở nhỏ.
Trước mặt Hồ Lục và Hồ Cửu, nàng phải luôn tỏ ra mạnh mẽ vì nàng là chỗ tựa cho họ.
Chỉ khi ở cạnh Lý Mộ, nàng mới không cần phải gồng mình giữ kẽ, vả lại trước mặt hắn nàng cũng chẳng còn hình tượng gì để mà giữ.
Hai tháng qua, nàng đã phải trải qua biến cố kinh thiên động địa, trốn chạy sự truy sát của thuộc hạ Bạch Huyền, giữa lúc tuyệt vọng nhất lại đón nhận tia hy vọng. Cho tới hôm nay, cha đã tái hiện, Tiểu Xà đã trở lại, họ cũng giành lại được Thiên Hồ quốc, tất cả diễn ra như một giấc mộng.
Nàng rất sợ đây chỉ là giấc mơ, khi tỉnh dậy lại phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã.
Lý Mộ cứ mặc cho nàng nương tựa. Những ngày này Huyễn Cơ thực sự đã trải qua quá nhiều, nếu không được trút ra, những u uất tích tụ trong lòng sẽ rất dễ dẫn đến tâm ma.
Khóc một hổi, Huyễn Cơ đứng dậy, quay lưng lại với Lý Mộ để lau khô nước mắt, nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
Từ phút này, nàng chính là Nữ Vương của Thiên Hồ quốc, sẽ không dễ dàng để rơi nước mắt thêm nữa.
Đúng lúc này, Lý Mộ thình lình cảm nhận được Linh Loa rung động.
Kể từ ngày rời Thần Đô, Linh Loa mỗi ngày đều rung lên vài lần, nhưng vì ở Thiên Hồ quốc, Lý Mộ không tiện liên lạc với Nữ Hoàng. Nữ Hoàng cũng hiểu ý hắn nên chỉ rung vài lượt rồi thôi.
Lần này, Lý Mộ không để Nữ Hoàng phải chờ lâu nữa.
Chuyện Thiên Hồ quốc đã xong xuôi, hắn có thể đường hoàng nói chuyện với Nữ Hoàng, đồng thời báo cáo tiến độ nhiệm vụ cho nàng.
Lý Mộ vừa lấy Linh Loa ra thì nó đã ngừng rung, chắc là Nữ Hoàng ở đầu dây bên kia đã cúp máy. Lý Mộ liền truyền pháp lực vào và gọi ngược lại.
Thần Đô, tại Lý phủ.
Chu Vũ mặt hiện rõ vẻ thất vọng, theo thói quen định cất Linh Loa đi thì nó bỗng nhẹ nhàng rung lên.
Một tia vui mừng thoáng hiện trên mặt nàng, lập tức truyền pháp lực vào. Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Lý Mộ: "Xin lỗi, thần đã để Bệ hạ lo lắng."
Chu Vũ vội hỏi: "Khi nào ngươi mới về?"
Lý Mộ đáp: "Xin Bệ hạ yên tâm, thần đã giúp nhà họ Huyễn giành lại quyền kiểm soát Thiên Hồ quốc. Ma Tông và Thiên Lang quốc muốn thông nhất yêu quốc sẽ không dễ dàng như thế đâu."
Chu Vũ hỏi lại: "Có nghĩa là hiện giờ ngươi sử dụng Linh Loa nói chuyện với trẫm không cần phải lén lút nữa đúng không?"
Lý Mộ xác nhận: "Vâng, từ nay thần có thể liên lạc với Bệ hạ bất cứ lúc nào."
Chu Vũ hối hả: "Lấy Thiên Lý Kính ra đi, Tiểu Bạch và Vãn Vãn đều nhớ ngươi lắm, bọn họ muốn nhìn thấy ngươi."
Bạch Thính Tâm cũng chen vào, vội vã: "Cả em nữa..."
Vãn Vãn và Tiểu Bạch nghe tiếng cũng từ trong phòng chạy ùa ra sân. Bạch Ngâm Tâm thậm chí bỏ dở lò đan đang luyện, nhanh chóng chạy tới sân.
Lý Mộ lấy từ không gian chứa đồ ra một tấm gương cao bằng người, gọi là Thiên Lý Kính. Đây cũng là một món pháp bảo truyền tin, nếu Linh Loa chỉ truyền được âm thanh thì Thiên Lý Kính truyền được hình ảnh, kết hợp cả hai có thể thực hiện "video call" trực tiếp.
Tấm gương này vốn của triều đình, cả Đại Chu chỉ có hai chiếc. Trước đây Nữ Hoàng không tiện lấy đồ công thưởng cho Lý Mộ, nhưng lần này vì hắn thực hiện nhiệm vụ bí mật quan trọng nên nàng đã giao nó cho hắn.
Trước khi đi, nàng đã đưa cho Lý Mộ rất nhiều bảo bối, tới giờ hắn vẫn còn hơn nửa chưa dùng tới.
Lý Mộ dựng tấm gương trước mặt, truyền pháp lực vào. Mặt gương lập tức hiện lên một vòng xoáy, rồi hình ảnh nhanh chóng xuất hiện.
Đó là khung cảnh sân nhà quen thuộc của hắn. Nữ Hoàng, chị em Ngâm Tâm – Thính Tâm cùng Vãn Vãn, Tiểu Bạch đang đứng trong sân, mong ngóng nhìn vào gương để gặp Lý Mộ.
Nụ cười trên mặt Chu Vũ bỗng chốc ngưng đọng khi nhìn thấy mặt Lý Mộ.
Nàng nhìn chằm chằm vào mặt hắn, lạnh giọng hỏi: "Mặt của ngươi bị làm sao thế kia?"
Lý Mộ đưa tay rờ mặt, chợt nhớ ra các vết thương trên mặt vẫn chưa lành. Dù chỉ cần vài canh giờ là có thể làm chúng biến mất, nhưng để tránh bị nghi ngờ, hắn đã luôn để mặc chúng như vậy suốt thời gian qua.
Dù qua Thiên Lý Kính, Lý Mộ vẫn cảm nhận rõ cơn giận dữ của Nữ Hoàng.
Lý Mộ giải thích: "Mấy vết thương nhỏ thôi, không sao đâu Bệ hạ."
Lý Mộ định nói qua loa cho xong, nhưng Nữ Hoàng không hề có ý định bỏ qua. Nàng nhìn những vết sẹo kéo dài từ mặt xuống tận dưới cổ, trầm giọng bảo: "Cởi áo ra."
Lý Mộ sững người, rồi lắc đầu: "Bệ hạ, chuyện này e không tiện lắm..."
Chu Vũ nhắc lại lần nữa: "Cởi ra!"
Giọng nàng trầm xuống, ngữ khí không cho phép cự tuyệt.
Lý Mộ im lặng một lúc, rồi chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngoài, để lộ thân hình chằng chịt vết thương.
Vãn Vãn và Tiểu Bạch nhìn thấy cảnh đó thì giật mình, vội lấy tay che miệng, nước mắt bắt đầu chực trào.
Bạch Ngâm Tâm lộ vẻ lo lắng, Bạch Thính Tâm nắm chặt tay kiếm, nghiến răng: "Kẻ nào làm chuyện này, em phải giết chết hắn!"
Nữ Hoàng không nói gì, nhưng Lý Mộ hiểu rõ rằng sự im lặng của nàng chứng tỏ nàng đang giận dữ tột độ. Hắn vội vàng trấn an: "Bệ hạ đừng lo, toàn vết thương ngoài da thôi, hai ba ngày nữa là hết sạch."
Chu Vũ nhìn những vết roi trên người Lý Mộ, hỏi gặng: "Kẻ nào đã thương tổn ngươi? Có phải con hồ ly tinh nọ ở Thiên Hồ quốc không?"
Huyễn Cơ sải bước tới đứng trước Lý Mộ, nhìn thẳng vào Chu Vũ trong gương, hằn học đáp: "Cô gọi ai là hồ ly tinh hả? Tại sao hắn lại bị nhiều vết thương như vậy, người khác không biết chẳng lẽ cô không biết? Nếu không vì cô, hắn việc gì phải lặn lội làm nội gián bên cạnh Bạch Huyền? Hắn đã phải liều cả mạng sống mới chiếm được lòng tin của Bạch Huyền. Tất thảy những gì hắn làm đều là vì cô, cô có quyền gì mà trách người khác?"
Huyễn Cơ nhìn người phụ nữ trong gương, trút hết nỗi uất ức kìm nén trong lòng bấy lâu.
Cơn giận này nàng đã giữ kín suốt thời gian qua.
Nàng tự thấy mình đối xử với Tiểu Xà tốt không kém gì Chu Vũ đối với Lý Mộ, nhưng cùng là phận thuộc hạ, hắn lại trung thành tuyệt đối với Chu Vũ. Huyễn Cơ vốn dĩ không phục chuyện này, nay có dịp liền xả hết tâm tư.
Trong Thiên Lý Kính, lồng ngực Chu Vũ phập phồng không ngớt, mãi một lúc sau mới lấy được bình tĩnh. Nàng nhìn Lý Mộ, ra lệnh: "Trẫm muốn ngươi quay về ngay lập tức. Bây giờ, ngay lập tức! Đừng bận tâm chuyện của yêu quốc nữa, mặc chúng có thống nhất hay không. Nếu chúng dám xâm phạm Đại Chu, trẫm sẽ huy động toàn lực cả nước san bằng yêu quốc, trừ tuyệt hậu họa!"
Lý Mộ hiểu Nữ Hoàng đang giận đến mất khôn, nàng hoàn toàn có thể làm chuyện cực đoan như thế.
Nhưng bao công sức bấy lâu của hắn là để giải quyết chuyện yêu quốc một cách hòa bình. Nếu Đại Chu và yêu quốc thực sự khai chiến, người khổ nhất vẫn là dân chúng. Khi ấy, bao nỗ lực ngưng tụ dân tâm của hắn và Nữ Hoàng sẽ đổ sông đổ biển. Một khi dân tâm niệm lực sụt giảm, nàng sẽ mãi mãi bị kẹt lại trên ngai vàng, không bao giờ thoát ra được.
Lý Mộ vội nói với gương: "Bệ hạ bớt giận, chuyện yêu quốc cứ giao cho thần. Xong việc ở đây thần sẽ về ngay..."
Nói đoạn, hắn chẳng đợi Nữ Hoàng kịp trả lời đã lập tức cất Thiên Lý Kính đi.
Sau một hơi thở phào, Lý Mộ bất đắc dĩ nhìn Huyễn Cơ, trách khéo: "Đang yên đang lành, nàng nói những chuyện đó làm gì?"
Huyễn Cơ chống nạnh, hậm hực đáp: "Cô ta vu oan cho ta, sao ta không được nói? Vả lại, chính vì làm việc cho cô ta nên ngươi mới bị thương thế này, ai cũng có thể trách ta nhưng cô ta thì tuyệt đối không có quyền đó..."
Lý Mộ phẩy tay: "Được rồi, được rồi, không trách nàng."
Vừa mới thoát khỏi Nữ Hoàng, hắn không muốn lại bị Huyễn Cơ quấy rầy nữa.
Nhưng Huyễn Cơ vẫn không tha cho hắn, hỏi: "Trong lòng ngươi, Chu Vũ quan trọng hay là ta quan trọng?"
Lý Mộ suy nghĩ một lát rồi đáp: "Trong lòng Lý Mộ, Bệ hạ quan trọng; còn trong lòng Tiểu Xà, nàng quan trọng."
Dù sao hai người họ sẽ không bao giờ gặp mặt nhau, lần sau dùng Thiên Lý Kính "video call" với Nữ Hoàng chỉ cần tránh mặt Huyễn Cơ là mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa.
Huyễn Cơ không ép Lý Mộ thêm nữa, vì nàng biết câu trả lời này với nàng mà nói đã là mỹ mãn nhất rồi.
Nàng khẽ cắn môi, bảo: "Bây giờ ngươi là Tiểu Xà, mau đi múc nước đi, ta muốn rửa chân."
Lý Mộ liếc nàng một cái, trêu chọc: "Có cần ta tiện thể tắm cho nàng luôn không?"
Hắn chỉ muốn xoa dịu cảm xúc của con tiểu hồ ly này thôi. Lý Mộ giờ đã khác xưa, hắn có thể nhường nàng một chút, nhưng đừng hòng nàng lại coi hắn như một tỳ nữ để sai bảo.
Huyễn Cơ không hề tỏ ra kháng cự, thản nhiên đáp: "Được thôi, ngươi có muốn tắm cùng không? Dù sao nợ ân tình của ngươi ta cũng chẳng đếm xuể nữa rồi, hay là ngươi cứ làm Hoàng hậu của ta đi, sau này ta dùng cả đời để trả dần. Bạch Huyền đằng nào cũng chuẩn bị xong xuôi hết cả rồi..."
Lý Mộ phẩy tay: "Bạch Huyền cũng là tộc Thiên Hồ, hắn không nói mấy chuyện đó đâu. Ân tình cái gì chứ, nàng đừng cứ mãi để tâm."
Huyễn Cơ hừ lạnh: "Hắn mà xứng là tộc Thiên Hồ sao, nhân quả còn chưa gỡ hết, hắn mãi mãi chẳng thành nổi Thiên Hồ đâu."
Cảnh giới đệ cửu cảnh vốn đã không còn tồn tại trên đời, cũng chẳng ai tu luyện tới được, nên những quy tắc của tộc Thiên Hồ thực ra không cần quá chú trọng. Lý Mộ đang định giảng giải thêm cho Huyễn Cơ thì bỗng nhiên quay phắt người nhìn ra ngoài điện.
Phía cuối chân trời đằng xa, một luồng yêu khí vô cùng mạnh mẽ đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
Đề xuất Đô Thị: [ĐMBK - Nhàn tản] Ghi chép thôn Vũ