Chương 486: Cách kính đối tuyến!

Tác dụng của Phá Cảnh Đan đã được Lý Mộ kiểm chứng trên người Thanh Ngưu và Hổ Vương trước đây. Dù sao thì việc thăng từ đệ tứ cảnh lên đệ ngũ cảnh, chỉ cần pháp lực tích lũy đủ đến đỉnh phong, việc đột phá chỉ là chuyện một viên đan dược.

Nhưng để từ đệ ngũ cảnh thăng lên đệ lục cảnh thì không dễ dàng như vậy, đẳng cấp đan dược đó hiện tại không ai luyện được, cũng thiếu hụt nguyên liệu, nếu không Lý Mộ đã tặng cho Huyễn Cơ một viên để đưa nàng lên đệ lục cảnh, lúc đó ở Thiên Hồ quốc ai dám có ý kiến nữa?

Dưới trướng Hồ Cửu và Hồ Lục có không ít yêu vật kẹt ở đỉnh phong đệ tứ cảnh, bình thường muốn vượt qua bước này phải mất vài năm, vài chục năm thậm chí là cả đời, nhưng sau khi uống Phá Cảnh Đan, trong vòng ba ngày đã có mười mấy vị thành công thăng cấp.

Những kẻ chưa thăng cấp ngay thì pháp lực cũng được tăng cường đáng kể, chỉ cần nỗ lực tu hành thêm một hai năm nữa là sẽ đột phá.

Lý Mộ tiện thể đòi thêm Huyễn Cơ ít dược liệu, luyện chế thêm một số đan dược tăng trưởng pháp lực để nâng tầm thực lực tổng thể cho đám tiểu yêu, nhờ vậy thực lực Thiên Hồ quốc rốt cuộc đã khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong.

Ngoài ra, Lý Mộ còn căn cứ vào cơ cấu nhân sự của triều đình Đại Chu để thiết kế riêng cho Thiên Hồ quốc một hệ thống triều đường mới.

Trước đây cách quản lý của họ quá lộn xộn, sau này mỗi Yêu Ti sẽ có chức trách riêng, quyền lực cuối cùng tập trung trong tay Huyễn Cơ, sẽ không còn tình trạng quyền lực của Nữ vương bị phân tán hay tước mất như trước.

Những quan viên Yêu Ti này do các cường giả Yêu tộc vừa được thăng cấp đảm nhiệm. Nhóm người này được nàng một tay đề bạt nên là nhóm dòng chính đầu tiên, so với những trưởng lão Mị Tông trước kia thì tuyệt đối trung thành, không có hai lòng.

Tại một ngọn núi đã bị san bằng ở Thiên Hồ quốc.

Lý Mộ đang cẩn thận từng li từng tí khắc trận văn lên một khối linh ngọc khổng lồ, Huyễn Cơ chắp tay sau lưng đứng bên cạnh tò mò quan sát.

Nàng chẳng hiểu Lý Mộ đang làm gì, nhưng cũng không hỏi, vì nàng biết mọi việc hắn làm đều là vì nàng.

Trước mặt Lý Mộ còn dựng một chiếc gương.

Trong gương không phản chiếu Lý Mộ mà là Nữ hoàng và Thính Tâm, thỉnh thoảng Ngâm Tâm, Vãn Vãn và Tiểu Bạch cũng ghé mắt nhìn một chút.

Tuy việc bị Thiên Lý Kính giám sát mọi lúc khiến Lý Mộ không mấy thoải mái, nhưng đây là lệnh của Nữ hoàng nên hắn không dám trái, nếu không lại mang tiếng là có tật giật mình.

Việc khắc trận văn lên linh ngọc không hề đơn giản, chỉ cần pháp lực dao động một chút là cả khối linh ngọc sẽ hỏng bét, Lý Mộ hết sức tập trung, mồ hôi rịn ra trên trán sắp chảy vào mắt.

Huyễn Cơ rút khăn tay định lau cho hắn, thì từ trong Thiên Lý Kính, một giọng nói giận dữ vang lên qua Linh Loa: "Dừng tay!"

Bạch Thính Tâm cách chiếc gương nhìn nàng với vẻ mặt tức tối.

Huyễn Cơ bĩu môi chẳng thèm để ý, vẫn nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Lý Mộ.

Trong gương, Bạch Thính Tâm kéo kéo tay áo Chu Vũ: "Nữ hoàng tỷ tỷ, tỷ xem nàng ta kìa..."

Chu Vũ thần sắc lạnh nhạt, nàng không phải kiểu nữ tử hành động theo cảm tính như Thính Tâm. Mai đại nhân đã khuyên nàng rằng Lý Mộ ở Thiên Hồ quốc là vì triều đình, vì nàng, nên dù có giận trong lòng nàng cũng không thể thể hiện ra ngoài, không thể để mất phong thái Nữ hoàng Đại Chu trước mặt con hồ ly tinh kia.

Trên ngọn núi, Huyễn Cơ cất khăn tay rồi bảo Lý Mộ: "Huynh có muốn suy nghĩ lại không, cứ ở lại đây luôn đi. Ta có thể tặng huynh một phủ đệ lớn hơn, nữ tử các tộc trong Yêu quốc huynh thích ai cứ chọn, linh ngọc và linh dược trong kho huynh cũng tùy ý lấy. Ta cũng sẽ đón tiểu nha hoàn và tiểu hồ ly của huynh đến đây, sống ở Yêu quốc chẳng phải sẽ tốt hơn cho tiểu hồ ly nhà huynh sao..."

Tiểu Bạch ló đầu ra bảo: "Ta không đi đâu! Ân công, đừng nghe lời nàng ta!"

Lý Mộ lắc đầu đáp: "Điều này không thể nào."

Huyễn Cơ im lặng, ánh mắt nhìn vào gương đối diện với Chu Vũ, hai vị nữ chủ tể cách nhau ngàn dặm vẫn va chạm ra những tia lửa kịch liệt.

Ánh mắt Huyễn Cơ mang theo vẻ khiêu khích, còn Chu Vũ vẫn giữ vẻ bình thản.

Nhưng bàn tay giấu trong tay áo của Chu Vũ đã siết chặt, thầm hừ lạnh trong lòng: Cứ để ngươi đắc ý nốt mấy ngày này đi, chờ chuyện kết thúc Yêu quốc sẽ là cấm địa của Lý Mộ, ta sẽ không để hắn đặt chân tới đó nữa, ngươi sẽ chẳng bao giờ được gặp lại hắn. Nàng là Nữ hoàng Đại Chu, nàng phải giữ bình tĩnh, không thể để con cáo hoang này chọc giận.

Huyễn Cơ nhìn Chu Vũ một lát, bỗng quay sang Lý Mộ: "Ta nói chuyện này huynh hãy nghĩ kỹ đi, làm Hoàng hậu Thiên Hồ quốc chẳng phải tốt hơn làm thần tử cho kẻ khác sao?"

Bị cướp người ngay trước mặt, Chu Vũ không thể giữ bình tĩnh được nữa, mắt lóe hàn quang: "Hồ ly tinh, ngươi to gan thật!"

Qua Thiên Lý Kính, Huyễn Cơ đương nhiên chẳng sợ Chu Vũ, hỏi ngược lại: "Ta nói sai sao? Một bên làm thần tử cho người ta sai bảo như trâu ngựa, một bên làm Hoàng hậu sai bảo kẻ khác như trâu ngựa, người thông minh đều biết chọn cái gì..."

Con hồ ly này đúng là muốn thiên hạ đại loạn, Lý Mộ lườm nàng một cái: "Đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, làm sao có thể làm hậu cho nữ tử, nàng dẹp ngay ý định đó đi..."

Huyễn Cơ khoanh tay: "Chính huynh nói đấy nhé, sau này mà đi làm Hoàng hậu cho kẻ khác thì ta là người đầu tiên coi thường huynh."

Chu Vũ lạnh lùng: "Chuyện này liên quan gì đến ngươi?"

Huyễn Cơ hỏi: "Ngươi vội vàng làm gì, chẳng lẽ ngươi cũng muốn hắn làm Hoàng hậu của ngươi?"

Thấy ngực Chu Vũ phập phồng vì giận, Bạch Thính Tâm vội thu Thiên Lý Kính lại, an ủi: "Nữ hoàng tỷ tỷ bớt giận, chúng ta không chấp con hồ ly tinh đó, hồ ly tinh mà, lúc nào chẳng thích quyến rũ người khác, tỷ phải tin tưởng hắn chứ..."

Tiểu Bạch đứng bên cạnh có chút ủy khuất: "Hồ ly tinh cũng đâu phải ai cũng thích quyến rũ người khác đâu..."

Không nhắc thì thôi, nhắc tới chuyện này Bạch Thính Tâm liền lườm Tiểu Bạch một cái: "Ngươi còn mặt mũi mà nói sao? Thật làm xấu mặt giới hồ ly tinh quá, nếu ngươi biết quyến rũ một chút thì chắc giờ đã sinh cả đàn tiểu hồ ly rồi, làm gì còn chỗ cho con cáo hoang ở ngoài kia chen vào..."

...

Tại Thiên Hồ quốc, trên đỉnh núi cô độc, Lý Mộ đã khắc xong nét cuối cùng, thở phào nhẹ nhõm.

Hắn chôn mấy khối linh ngọc khổng lồ ở các vị trí khác nhau, dùng phù văn kết nối chúng lại tạo thành một trận pháp, cuối cùng dùng pháp lực kích hoạt. Tòa Tụ Linh Trận cỡ lớn này chính thức vận hành lần đầu tiên.

Lý Mộ trước đây từng bố trí không ít Tụ Linh Trận, nhưng đều dùng linh ngọc thường, chưa bao giờ thử qua loại cực phẩm này.

Thể tích của mấy khối này gấp hàng trăm lần linh ngọc phổ thông, ngay cả Lý Mộ cũng không rõ hiệu quả của nó sẽ khủng khiếp đến mức nào, nhưng với dàn trận cơ cao cấp thế này, năng lực tụ tập linh khí chắc chắn sẽ rất kinh người.

Thực lực Thiên Hồ quốc so với Thiên Lang tộc vẫn còn rất yếu, bố trí một Tụ Linh Trận cấp cao cho phép những yêu tộc có công lên đây tu luyện vừa là một sự khích lệ, vừa giúp củng cố lòng trung thành.

Ngoài ra, Lý Mộ còn có một toan tính nhỏ.

So với con người, Yêu tộc tu hành khó khăn hơn nhiều.

Đa số yêu vật chỉ có thể thông qua hấp thụ linh khí thiên nhiên, nơi nào có linh khí đậm đặc thì nơi đó là thánh địa của họ. Vì thế bất cứ yêu vật nào có chút linh trí đều tìm nơi linh khí dồi dào mà trú ngụ.

Tụ Linh Trận không tự sinh ra linh khí mà chỉ hút linh khí xung quanh về một mối.

Sau khi trận pháp hoàn thành, linh khí càng gần Thiên Hồ quốc sẽ càng đậm đặc, còn càng xa thì càng thưa thớt. Những yêu vật chưa khai linh trí sẽ bản năng tìm về đây, còn những yêu vật đã bắt đầu tu hành cũng sẽ tự động di cư tới...

Để chúng tự mình tìm đến phạm vi thế lực Thiên Hồ quốc chẳng phải cao minh hơn nhiều lần việc phái người đi đánh chiếm từng ngọn núi sao?

Chính sách Lý Mộ vạch ra cho Thiên Hồ quốc là phát triển hòa bình, hắn muốn cho Yêu tộc khắp nơi biết Thiên Hồ quốc không giống lũ sói con lấy bạo lực giết chóc làm đầu.

Huyễn Cơ đứng cạnh Lý Mộ, buông một câu đầy ẩn ý: "Huynh mới thực sự là một con cáo già..."

...

Khoảnh khắc Tụ Linh Trận kích hoạt, không ít yêu dân trong Thiên Hồ quốc bỗng ngẩng đầu nhìn lên trời.

Bầu trời vẫn xanh trong không một gợn mây, dường như chẳng có gì thay đổi, nhưng lại tựa hồ có gì đó khác lạ.

Đang lúc chúng yêu nghi hoặc, một tiếng kinh hô vang lên: "Linh khí, linh khí xung quanh hình như đậm đặc hơn rồi!"

Có yêu thử cảm nhận, mừng rỡ: "Thật vậy!"

Sau khi xem xét kỹ, chúng yêu phát hiện ra nguyên do: "Linh khí từ phương xa đang đổ dồn về đây..."

Bất kỳ sinh linh tu hành nào, dù người hay yêu, hàng ngày hấp thụ linh khí đều rất nhạy cảm với biến động này. Linh khí đậm hay loãng ảnh hưởng trực tiếp đến tốc độ tu luyện. Nếu Thiên Hồ quốc có linh khí dồi dào hơn, tốc độ của họ sẽ được tăng vọt.

Lúc này, gần như toàn bộ yêu vật ở Thiên Hồ quốc đều dừng việc đang làm, chăm chú cảm nhận sự thay đổi của linh khí.

Họ muốn biết nồng độ linh khí sẽ đạt đến mức nào, vì đó là tương lai tu hành của họ.

Dần dần, họ kinh ngạc nhận ra linh khí dường như không có giới hạn, cứ liên tục tăng cao. Hơn nữa càng gần ngọn núi bị sương mù bao phủ kia thì nồng độ càng khủng khiếp. Có thể tưởng tượng được nếu được tu hành trên đó thì hạnh phúc biết bao nhiêu?

Yêu dân Thiên Hồ quốc tràn ngập trong niềm hạnh phúc đột ngột này.

Cách Thiên Hồ quốc không biết bao xa, một tiểu yêu hóa hình đang nấp trong động phủ, khó khăn hấp thụ từng chút linh khí thưa thớt giữa đất trời.

Với những sơn tinh dã quái này, tu hành là việc vô cùng gian nan.

Tại Yêu quốc, những danh sơn đại xuyên có linh khí dồi dào nhất đều bị các đại tộc như Thiên Lang, Thiên Hồ hay Cửu Thiên Huyền Xà chiếm giữ, không cho kẻ khác bén mảng.

Những nơi linh khí bậc hai thì cũng rơi vào tay các tộc Báo, Hổ, Ưng.

Các tiểu bộ tộc hoặc các cường giả độc hành chỉ có thể chiếm lấy những đỉnh núi nhỏ linh khí mỏng manh, còn tiểu yêu thực lực thấp không có bộ tộc thì đành lang thang sơn dã, nhặt nhạnh linh khí rời rạc.

Con hầu yêu này đang nỗ lực tu hành như mọi ngày thì bỗng mở mắt, vẻ mặt đầy hốt hoảng.

Ngay vừa rồi, hắn không còn hấp thụ được chút linh khí nào nữa.

Nơi này linh khí tuy loãng nhưng chưa bao giờ hết sạch. Hắn thử đi thử lại, nhận ra chút linh khí vừa bị hắn hút tới đã lập tức bị một sức mạnh nào đó kéo ngược trở đi...

Linh khí là mạng sống của tu sĩ, hầu yêu thận trọng bước ra khỏi động, đi theo hướng linh khí đang di chuyển.

Cùng lúc đó, trong vòng bán kính hàng trăm dặm quanh Thiên Hồ quốc, vô số yêu vật cũng đang lầm lũi tiến về phía trung tâm của luồng linh khí ấy...

Đề xuất Voz: Cỗ Giỗ
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN