Chương 523: Đông Hải Huyền Tông

Trên mặt nước Đông Hải, sóng nước lấp lánh, gió nhẹ hiu hiu, bốn bóng người vọt ra từ mặt nước, trên người không hề có chút dấu vết bị ướt.

Gương mặt nhỏ nhắn của Vãn Vãn và Tiểu Bạch hồng nhuận, đây là lần đầu tiên các nàng thấy biển, cũng là lần đầu thấy thế giới dưới đáy biển rực rỡ sắc màu, cảnh đẹp vừa rồi hiển nhiên đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng các nàng.

Thực ra không chỉ có các nàng, Lý Mộ cũng là lần đầu tiên được thấy cảnh đẹp như vậy.

Kiếp trước hắn mặc dù đã từng đi thủy cung, nhưng cảm giác nhìn qua lớp kính dày sao có thể so sánh với việc thực sự thân mình ở dưới đáy biển.

Lý Mộ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Vãn Vãn, ôn nhu nói: "Muội đã không còn nợ bọn họ cái gì nữa, hãy quên đi những chuyện không vui đó đi, thế giới này còn rất nhiều chuyện tốt đẹp đáng để muội khám phá."

Vãn Vãn đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy Lý Mộ, tựa đầu vào ngực hắn, khẽ nói: "Đa tạ công tử."

Sau đó nàng chủ động tách khỏi Lý Mộ, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt, tia u sầu sâu trong ánh mắt cũng theo đó mà tan biến.

Nhìn Vãn Vãn trong nháy mắt trưởng thành hơn rất nhiều, Lý Mộ vừa đau lòng vừa vui mừng.

Đau lòng vì nàng phải dùng đến hai lần bị người thân phản bội mới đổi lấy được sự trưởng thành cuối cùng.

Vui mừng vì nàng rốt cuộc đã bước ra khỏi nỗi đau của tuổi thơ.

Ôm chặt lấy Vãn Vãn, Lý Mộ để Xưng Tâm biến thành hình người, thu lại sừng rồng, giấu đi long khí, sau đó mới dẫn theo ba nữ tử bay về phía một vùng mây mù bao phủ ở phía trước.

...

Huyền Tông Đạo môn tọa lạc trên Đông Hải, tách biệt với đời, không thường xuyên giao lưu với ngoại giới.

Chỉ có đại hội giao lưu Đạo môn năm năm một lần, Huyền Tông mới vén mở một góc bức màn bí ẩn.

Đạo môn đệ nhất tông Huyền Tông rốt cuộc mạnh đến mức nào, không ai biết rõ, nhưng mọi người đều biết rằng, so với bùa chú, đan dược, trận pháp, thì thần thông đạo pháp mới là chính thống của Đạo môn, mà Huyền Tông chính là nổi danh thiên hạ với thần thông đạo pháp.

Trong Lục tông Đạo môn, Ngũ tông còn lại cường giả Đệ thất cảnh thông thường chỉ có hai đến ba vị, còn trưởng lão Đệ thất cảnh của Huyền Tông có tới năm vị, ngoại giới thậm chí còn có tin đồn rằng trong Huyền Tông vẫn còn có cường giả Đệ bát cảnh chưa hề viên tịch.

Khi Lý Mộ dẫn theo ba vị thiếu nữ bay đến một quần đảo nhỏ rộng lớn ở trên Đông Hải, cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho rung động.

Trên mặt biển, mấy chục hòn đảo hợp thành một trận pháp sắc bén, trên bầu trời từng tầng từng tầng treo ngược vô số ngọn núi, giữa các ngọn núi được kết nối bằng hào quang ngũ sắc, tiên hạc bay lượn ở giữa, thỉnh thoảng có từng đạo lưu quang tản ra khí tức cường đại.

Tổ đình Phù Lục phái so với tổ đình Huyền Tông lộ ra vô cùng nghèo nàn, Lý Mộ với tư cách là chưởng giáo tương lai, đứng nhìn từ xa sơn môn Huyền Tông, cũng cảm thấy hơi đỏ mặt.

Hèn gì Huyền Cơ Tử chính mình không đến, Lý Mộ nếu là chưởng giáo thì cũng không mặt mũi nào mà tới.

Nhìn tông môn của người ta, rồi nhìn lại tông môn mình, quay về Bạch Vân sơn quả thật không có mặt mũi nào gặp tiền bối đã cống hiến cả đời cho môn phái.

Lý Mộ nhìn tổ đình Huyền Tông, hít sâu một hơi, sẽ có một ngày hắn muốn đưa Phù Lục phái trở thành tông môn đứng đầu Đạo môn, đến lúc đó cũng sẽ tổ chức một cuộc hội giao lưu, mời rộng rãi người tu hành thiên hạ, biến Bạch Vân sơn thành thánh địa Đạo môn.

Nhưng hiện tại, thánh địa Đạo môn vẫn là tổ đình Huyền Tông, Bồng Lai sơn.

Trên thế giới này có Thập Châu Tam Đảo, vị trí Thập Châu mọi người đều biết, nhưng vị trí Tam Đảo không cố định, truyền thuyết kể rằng Phương Trượng, Bồng Lai, Côn Lôn được ba con rùa khổng lồ cõng trên lưng, di chuyển trên biển, chỉ cần tìm được ba tiên đảo này là có thể thấy được bí ẩn của trường sinh.

Từng có vô số người tu hành ra khơi tìm kiếm ba tiên đảo này, trong đó không thiếu cường giả Đệ lục cảnh và Đệ thất cảnh, đặc biệt là những người thọ nguyên sắp cạn, muốn tìm kiếm một tia sinh cơ, nhưng chưa từng nghe nói có ai tìm thấy.

Huyền Tông đặt tên sơn môn của mình là Bồng Lai sơn, chính là tự coi mình là tiên sơn, làm nổi bật địa vị của họ, tuy có chút hiềm nghi tự tâng bốc nhưng nhìn khắp Tổ Châu, cũng chỉ có họ có thực lực này.

Vào gần địa giới Huyền Tông có đại trận bảo vệ, cấm bay lượn, Lý Mộ dẫn theo ba nữ tử đáp xuống trước sơn môn, cùng những người tu hành vừa mới tới nơi này tiến vào sơn môn Huyền Tông.

Hội giao lưu này không phải ai cũng có thể vào, phí vào cửa cần mười khối linh ngọc, đối với loại người được hai vị Nữ Vương bao dưỡng như Lý Mộ thì mười khối linh ngọc chẳng đáng là bao, nhưng một số tán tu muốn gom được mười khối linh ngọc cũng phải tốn không ít công sức.

Với tư cách là đại tông môn số một Đạo môn, cách làm này của Huyền Tông khó tránh khỏi có chút hẹp hòi, nhưng cũng không có gì đáng trách.

Đệ tử Huyền Tông phụ trách thu linh ngọc ở cửa sơn môn tu vi không cao, chỉ ở Đệ nhị cảnh, Đệ tam cảnh, nhưng trên mặt tràn đầy vẻ kiêu ngạo, ngay cả cường giả Đệ ngũ cảnh cũng không thèm nhìn thẳng.

Chuyện này cũng bình thường, bọn họ ở đại tông môn số một Đạo môn, dù chỉ là đệ tử giữ cửa thì cũng là đệ tử giữ cửa của Huyền Tông, trong mắt bọn họ, ngay cả chó của Huyền Tông cũng cao hơn người ngoài một bậc.

Lý Mộ nộp bốn mươi khối linh ngọc, dẫn ba nữ tử bước vào sơn môn Huyền Tông.

Người tu hành đến đây có người đi một mình, nhưng nhiều nhất vẫn là tốp năm tốp ba, đại đa số tới đây đều muốn đổi lấy bảo bối, khi ở trong Huyền Tông không cần lo lắng an toàn bản thân, nhưng một khi rời khỏi Huyền Tông thì không ai bảo đảm được.

Mỗi lần hội giao lưu kết thúc, chuyện thấy tài nảy lòng tham, giết người đoạt bảo vẫn thường xuyên xảy ra, lâu dần những người tu hành đến đây tìm kiếm cơ duyên học được cách kết bạn mà đi.

Cho dù những người tu hành đến đây đều đi thành đoàn, nhưng giống như Lý Mộ, một nam nhân đi cùng ba mỹ nhân tuyệt sắc thì vẫn là cực kỳ hiếm thấy, thu hút không ít sự chú ý.

Các nam tu đều lộ vẻ hâm mộ, chỉ trỏ sau lưng Lý Mộ.

"Tên này thật có diễm phúc!"

"Hắn trừ vẻ ngoài tuấn tú ra, nhìn qua cũng thường thường thôi, bên cạnh lại có ba mỹ nhân tuyệt sắc, chẳng lẽ là xuất thân từ thế gia tu hành nào đó, hay là đệ tử đại phái?"

"Giới tu hành nữ tử đâu có nông cạn chỉ nhìn mặt, ta thấy hắn chắc chắn có bối cảnh không tầm thường..."

Các nữ tu tiến vào sơn môn Huyền Tông cũng đang xì xào bàn tán.

"Nhìn khí độ của hắn, chắc chắn là đệ tử danh môn."

"Ta thấy chưa chắc, hắn trông tuấn tú trắng trẻo thế kia, nói không chừng là tiểu bạch kiểm được nữ tu cao giai nuôi nấng..."

"Chắc chắn không phải, nếu hắn được nuôi nấng thì làm sao bên cạnh có ba mỹ nhân này được, chẳng lẽ ba mỹ nhân này nuôi hắn sao?"

"Ngươi thì hiểu cái gì, chính vì được nữ tu cao giai nuôi nấng nên hắn mới có tiền nuôi người khác, đương nhiên cũng có khả năng hắn có tài lẻ gì đó mới khiến ba mỹ nhân đi theo..."

"Nếu hắn là đệ tử đại tông môn thì tốt rồi, nhìn hắn có vẻ là kẻ háo sắc, với tư sắc của ta, nếu được hắn để mắt tới chẳng phải từ nay về sau không phải lo tài nguyên tu hành sao?"

"Thôi đi, với tư sắc của cô, cho không người ta cũng chẳng thèm, sớm dẹp ý định đó đi..."

...

Lý Mộ dẫn theo Vãn Vãn và những người khác đi phía trước, nghe thấy những lời đàm tiếu phía sau mà mặt đen lại.

Thế mà đám phụ nữ bát quái này lại nói trúng.

Pháp bảo, linh dược, linh ngọc trên người hắn cơ bản đều là của Nữ Hoàng và Huyễn Cơ đưa cho.

Nhưng chuyện này không còn cách nào khác, đừng nói hiện tại hắn chưa phải chưởng giáo Phù Lục phái, ngay cả sau này hắn trở thành chưởng giáo, toàn bộ Phù Lục phái là của hắn, hắn cũng chẳng giàu bằng Huyễn Cơ, chẳng giàu bằng Nữ Hoàng, sau lưng họ là cả Yêu quốc và Đại Chu, sức mạnh của một người một phái làm sao so được với một quốc gia?

Lời của đám phụ nữ này Lý Mộ muốn phản bác cũng không có cách nào phản bác, chỉ có thể dẫn ba nữ tử đi nhanh mấy bước, tiến lên một quảng trường cực lớn ở phía trước.

Mặt đất quảng trường được lát bằng vô số linh ngọc, toàn bộ quảng trường được chia thành các con đường dọc ngang, đường phố rộng rãi bày đầy các sạp hàng, trên sạp kê bàn ghế, bày biện đủ loại vật phẩm tu hành.

Có đan dược, bùa chú, pháp khí, sách vở, vân vân và vân vân...

Sau bàn còn có người lớn tiếng rao hàng.

"Huyền giai Thần Hành Phù, mười khối linh ngọc một tấm."

"Trung phẩm Bồi Nguyên Đan, một bình một trăm linh ngọc."

"Năm mươi linh ngọc, phi kiếm Huyền phẩm mang về nhà luôn..."

"Bùa chú cơ bản, Trận pháp cơ bản đại toàn, giá cả gặp mặt thương lượng..."

...

Đứng trước quảng trường này, nhìn vô số tòa tiên sơn treo ngược, nhìn khung cảnh náo nhiệt chẳng khác gì phố xá Thần Đô, Đông Hải Huyền Tông - đại phái đứng đầu Đạo môn trong lòng Lý Mộ dường như cũng chỉ đến thế mà thôi...

Thể loại võng du kết hợp tiên hiệp, truyện hay hấp dẫn, tình tiết lôi cuốn, câu văn dễ đọc... mời mọi người nhảy hố!

Đề xuất Linh Dị: [Dịch] Cửu Long Kéo Quan
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN