Chương 529: Thương nghiệp nhân tài
Tại Phù Lục Các, hai vị gia chủ thế gia quay lại cửa hàng, lo lắng nhìn Lý Mộ đang trả lại linh ngọc, hỏi: "Tiền bối, chuyện này là sao... Nếu ngài cảm thấy giá cả thấp quá, chúng ta có thể thương lượng thêm."
Lý Mộ trao đống linh ngọc lại cho bọn họ, nói: "Đây là quy định mới của Phù Lục phái. Đối với những loại phù quý giá từ Thiên giai trở lên, khi vẽ xong xuôi mới 'tiền trao cháo múc', để tránh trường hợp vẽ hỏng lại phải mất công trả lại tiền cho các ông. Như thế này đi, một tháng sau, các ông hãy đến Thần Đô của Đại Chu để nhận phù..."
Hai người nghe vậy mới yên tâm, nhận lại linh ngọc rồi cười nói: "Như vậy cũng tốt, chuyến này về chúng tôi vốn định ghé qua Thần Đô xem thử, coi như tiện đường."
Khi bước ra khỏi Phù Lục Các, cả hai cảm thán rằng cùng là lãnh tụ Đạo môn, nhưng thái độ đối đãi với những tông môn và thế gia trung tiểu của Huyền Tông và Phù Lục phái lại hoàn toàn khác nhau.
Huyền Tông thì cao cao tại thượng, các cửa hàng mở ở đây mỗi khi bán được món đồ gì đều phải nộp lại bốn phần thu nhập cho họ. So với Huyền Tông, Phù Lục phái thực sự rất ưu ái bọn họ, không hổ danh là đại tông lãnh tụ Đạo môn.
Tiễn hai người đi xong, Lý Mộ cuối cùng cũng hiểu được sơn môn lộng lẫy và quảng trường linh ngọc của Huyền Tông từ đâu mà có.
Từ Ngũ tông Đạo môn cho đến các môn phái lớn nhỏ ở Tổ Châu, các thế gia tu hành và vô số tán tu, tất cả đều đang góp từng viên gạch để xây dựng Huyền Tông.
Trong khi đa số quốc gia ở Tổ Châu vẫn còn trong xã hội phong kiến, Huyền Tông đã đi trước một bước bước vào chủ nghĩa tư bản.
Lãng phí mồm mép là hắn, cắm đầu vẽ bùa cực khổ cũng là hắn, kết quả lại là làm không công cho Huyền Tông. Lý Mộ cảm thấy một cơn lửa giận bùng lên, tức tối hỏi: "Phù Lục phái chúng ta không có sơn môn riêng hay sao mà phải đến đất của kẻ khác để làm ăn?"
Thanh Tịnh Tử đáp: "Đây là ý của chưởng môn, người nói Bạch Vân sơn là thánh địa Đạo môn, không nên nhuốm mùi tiền bạc..."
Lý Mộ hất tay áo, bực bội: "Đừng có nhắc đến hắn với ta. Tên phá gia chi tử Huyền Cơ Tử đó, bao nhiêu năm qua đã kiếm được biết bao nhiêu linh ngọc cho kẻ khác, vậy mà nhà mình đến cả nguyên liệu Thiên Cơ Phù cũng gom không nổi, hắn còn mặt mũi nào mà ngồi ghế chưởng giáo chứ..."
Thanh Tịnh Tử im lặng cúi đầu, sư thúc mắng chưởng môn, lão không thể và cũng không dám xen vào.
Lý Mộ mắng vài câu rồi cũng nhanh chóng bình tĩnh lại.
Huyền Tông cung cấp mặt bằng, thu phí giao dịch thì cũng dễ hiểu, nhưng họ ăn quá dày. Năm mươi ngàn linh ngọc cứ thế mất không, lòng Lý Mộ đau như cắt, vừa bực vừa tiếc tiền.
Khi rảo bước xuống tầng một, nhìn thấy cảnh tượng trong tiệm, hắn lại càng thêm tức giận.
Dù khách xếp hàng bên ngoài rất đông, nhưng đệ tử Phù Lục phái lo tiếp khách bên trong chẳng có mấy người. Nhân lực vốn đã thiếu, vậy mà mấy tên đệ tử được giao chân chạy việc lại túm năm tụm ba nói cười vui vẻ, mặc kệ khách khứa, thái độ vô cùng thờ ơ.
Có mấy vị khách vào dạo một vòng không thấy ai tiếp đón liền quay ngoắt sang cửa hàng khác.
Ngoài Phù Lục phái ra, các môn phái khác và nhiều thế gia cũng giỏi về phù thuật, bùa chú cấp trung và thấp của họ chất lượng cũng rất ổn. Người đi mua bùa chú không nhất thiết chỉ có duy nhất lựa chọn là Phù Lục phái.
Những đệ tử này ngày thường chỉ biết tu hành trong tông môn, làm sao hiểu được đạo phục vụ và kinh doanh. Biết bao nhiêu khách hàng vì thái độ kiêu ngạo của họ mà bỏ sang nhà khác.
Ánh mắt Lý Mộ tình cờ liếc thấy một bóng dáng quen thuộc ở tầng một.
Chính là gã chủ sạp mà Lý Mộ đã mua số lượng lớn quần áo trang sức lúc trước, gã đang mặc cả với một đệ tử trong shop.
Hắn cầm một tấm phù, bám lấy tên đệ tử đó: "Bớt chút đi mà, một ngàn linh ngọc thực sự đắt quá. Hay là tôi mua hai tấm, ông giảm cho tôi hai mươi phần trăm nhé?"
Tên đệ tử Phù Lục phái đó vẫn lạnh lùng: "Giá phù do các trưởng lão định định, không mặc cả. Muốn mua thì mua, không mua thì đi chỗ khác, cả con phố này thiếu gì nơi bán phù..."
Thanh niên đó nhìn tấm phù treo trong tủ kính, đắn đo mãi rồi cũng quyết định bỏ cuộc. Khi hắn định bước ra khỏi cửa hàng, phía sau vang lên một tiếng gọi.
"Đợi đã."
Thanh niên quay lại, thấy vị thanh niên từng vung tay chi hai mươi ngàn linh ngọc đứng sau lưng mình, hắn sững người rồi sắc mặt biến đổi, vội vã: "Ngài định đổi ý sao? Hàng của shop tôi bán đi rồi nếu không phải lỗi chất lượng thì không trả lại đâu..."
Lý Mộ xua tay: "Yên tâm, ta không phải đến trả hàng. Đi theo ta."
Nói xong hắn quay người lên tầng hai, thanh niên do dự giây lát rồi cũng phải đi theo.
Lên đến tầng hai, Lý Mộ tự nhiên ngồi xuống, bảo gã kia: "Ngồi đi."
Thanh niên lập tức lắc đầu: "Tiền bối có việc gì cứ dặn ạ, vãn bối đứng nghe là được."
Lý Mộ nhìn hắn, hỏi: "Ngươi tên gì?"
Thanh niên thật thà: "Tiểu nhân là Mã Phong, chữ Mã trong tuấn mã, chữ Phong trong cơn gió."
Người này dù tu vi không cao nhưng đầu óc kinh doanh rất nhạy bén, cái miệng quả thực là dẻo như kẹo kéo. Nếu đám đệ tử Phù Lục Các có được một nửa bản lĩnh của hắn thì bùa chú trong tiệm đã sớm cháy hàng.
Lý Mộ rót cho mình chén trà, bình thản: "Mã Phong, tên hay đấy. Ngươi sư thừa từ ai, thuộc môn phái nào?"
Mã Phong đến giờ vẫn chưa hiểu vị cao nhân Phù Lục phái này tìm mình làm gì, không dám giấu giếm: "Bẩm tiền bối, tiểu nhân không có sư phụ, cũng chẳng thuộc môn phái nào. Bén duyên với con đường tu hành là nhờ hồi nhỏ nhặt được một cuốn sách Luyện khí cơ bản ở sạp sách cũ, rồi tự mình mày mò mà vào được..."
Lý Mộ nhìn hắn, đột nhiên hỏi: "Ngươi có muốn bái nhập Phù Lục phái của ta không?"
Mã Phong sững người. Là một tán tu không môn phái không bối cảnh, tu hành không ai dẫn dắt, mong muốn lớn nhất của hắn là được vào tông môn. Nhưng thiên phú hắn kém cỏi, đến cả môn phái nhỏ cũng chẳng thèm nhận.
Bái vào Đạo môn Lục tông là chuyện hắn có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Sau khi hoàn hồn, hắn lập tức quỳ sụp xuống, hô lớn: "Đệ tử nguyện ý!"
Lý Mộ gật đầu: "Rất tốt, từ nay trở đi, ngươi là đệ tử đời thứ tư của Phù Lục phái."
Mã Phong lập tức cởi bọc hành lý đang mang trên vai xuống, đặt trước mặt Lý Mộ: "Đây là số linh ngọc sư thúc tổ mua tiên y trang sức, đệ tử xin trả lại đầy đủ..."
Hắn vừa chứng kiến chuyện xảy ra trên phường thị, đoán được thân phận Lý Mộ nên lập tức thay đổi cách xưng hô cho phải phép.
Lý Mộ xua tay: "Thứ đó là thuộc về ngươi, tự giữ lấy đi."
Mã Phong lại vác bọc lên vai, cung kính: "Tạ ơn sư thúc tổ."
Lý Mộ bảo: "Đứng lên đi, ta có chuyện muốn hỏi ngươi."
Mã Phong đứng dậy, thưa: "Sư thúc tổ cứ hỏi, đệ tử biết gì nói nấy, không dám giấu diếm nửa lời."
Lý Mộ hỏi: "Nếu giao Phù Lục Các cho ngươi quản lý, ngươi sẽ làm thế nào?"
Mã Phong lại sững sờ: "Giao Phù Lục Các cho đệ tử quản lý?"
Lý Mộ gật đầu: "Ngươi cứ mạnh dạn nói ra suy nghĩ của mình."
Mã Phong trầm tư. Hắn thiên phú kém, ngoại hình thấp bé xấu xí, đến cả môn phái nhỏ cũng không nhận, vị tiền bối này lại đặc cách cho hắn vào một trong Lục tông Đạo môn, chắc chắn là có nguyên do.
Đây là cơ hội trời ban, nếu nắm bắt được thì con đường tu hành sau này sẽ hanh thông, nếu không thì cả đời chỉ là một kẻ tán tu nhỏ bé.
Hắn hít sâu một hơi, nói: "Khởi bẩm sư thúc tổ, đệ tử thấy Phù Lục Các hiện tại đang tồn tại những vấn đề rất lớn."
Lý Mộ ra hiệu: "Ngồi xuống mà nói từ từ."
Mã Phong chỉ ngồi ghé nửa mông, mạnh dạn: "Thứ nhất, thái độ của các vị sư huynh trong tiệm đối với khách quá tệ. Ở đây không chỉ mình chúng ta bán phù, chúng ta là bên bán thì phải coi khách là thượng đế. Nhiều khách vào tiệm không được tiếp đón kịp thời liền bỏ sang tiệm khác. Với các loại phù cấp trung và thấp, chất lượng của chúng ta không hơn tiệm khác bao nhiêu mà giá lại đắt, không có sức cạnh tranh, dẫn đến mất lượng lớn khách hàng..."
Vừa nói hắn vừa quan sát sắc mặt Lý Mộ, thấy Lý Mộ không giận mới dám tiếp tục: "Thứ hai, cách thức bán hàng quá cứng nhắc. Một tấm phù một trăm linh ngọc, mười tấm một ngàn, chẳng có chút linh hoạt hay khuyến mãi nào, khó lòng kích thích ham muốn mua sắm của khách. Chúng ta nên thiết kế các chương trình đa dạng, ví dụ tiêu phí năm trăm linh ngọc được giảm năm mươi, tiêu một ngàn giảm một trăm năm mươi, hoặc mua hai tấm phù Địa giai thì tặng một tấm Huyền giai..."
Lý Mộ gật đầu: "Nói đúng lắm, tiếp đi..."
Những chiêu trò này tuy hắn cũng rành, nhưng với thân phận của hắn không tiện nhúng tay vào các việc vặt vãnh này. Hắn cần một người phụ tá đắc lực, và vị thanh niên ngoại hình kém cạnh nhưng đầu óc đầy sạn này rõ ràng là lựa chọn số một.
Được Lý Mộ khích lệ, Mã Phong càng hăng hái: "Hội giao lưu của Huyền Tông năm năm mới có một lần, lại còn thu của chúng ta quá nhiều linh ngọc. Tại sao chúng ta không mở cửa hàng riêng ở tông môn, thậm chí ở các quận của Đại Chu hay các nước Tổ Châu? Với danh tiếng Phù Lục phái, làm ăn chắc chắn sẽ tốt hơn hiện nay gấp bội. Hội giao lưu lần này là dịp tuyệt vời khi các tán tu và thế gia tụ hội về đây, chúng ta phải làm sao để Phù Lục Các để lại ấn tượng tốt sâu sắc trong lòng họ..."
Mã Phong càng nói càng hăng, tầm nhìn không còn bó hẹp trong một cái Phù Lục Các nữa mà đã hướng ra toàn Tổ Châu, vạch ra một lộ trình phát triển bền vững cho Phù Lục phái.
Sau một canh giờ, hắn vẫn say sưa: "Vị trí của Huyền Tông không thuận lợi, nằm ở tận cùng phía đông Tổ Châu, nhiều người phải lặn lội vạn dặm tới đây. Trong khi Thần Đô của Đại Chu là trung tâm Tổ Châu, nếu chúng ta có thể xây dựng một phường thị ở Thần Đô, mời các môn phái và thế gia mở shop ở đó, chúng ta đứng giữa thu phí mặt bằng, nhất định sẽ thu hút được mọi người. Đáng tiếc làm vậy sẽ đắc tội Huyền Tông, và triều đình Đại Chu cũng chưa chắc đồng ý..."
Lý Mộ tuy cũng từng nghĩ đến chuyện này – việc mang lại nguồn thu thuế khổng lồ cho triều đình, nhưng rõ ràng nó sẽ khiến Huyền Tông mất sạch đường làm ăn. Đắc tội với đại tông môn số một Đạo môn – thế lực mạnh nhất Tổ Châu – lúc này rõ ràng không phải là lựa chọn khôn ngoan.
"Chuyện đó tính sau đi." Lý Mộ đứng dậy, vỗ vai Mã Phong: "Từ giờ trở đi, Phù Lục Các giao cho ngươi quản đấy."
Phát triển thế lực, bối cảnh rộng lớn, nhiều thế giới, nhân vật chính phụ có chiều sâu, đấu trí đấu dũng, cùng thưởng thức nào!
Đề xuất Huyền Huyễn: [Dịch] Tiên Tử Xin Nghe Ta Giải Thích