Chương 531: Tiểu Bạch cừu nhân
Phù Lục Các, tầng ba.
Tiểu Bạch và Vãn Vãn đang chơi cờ Cá Ngựa, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía căn phòng cách đó không xa, bên trong liên tục vọng ra tiếng "ừm ừm", "a a" của Xưng Tâm và Lý Mộ.
Tiếng rồng thực sự rất khó học. Lúc đầu hai nàng cũng tò mò muốn học, nhưng vì độ khó kinh khủng quá nên cả hai nhanh chóng bỏ cuộc.
Trong phòng, Lý Mộ nhìn những ký tự kỳ quái Xưng Tâm viết trên giấy, miệng phát ra những âm tiết quái đản.
Xưng Tâm lắc đầu uốn nắn: "Không phải phát âm như vậy, huynh đọc theo muội này &...%."
Lý Mộ bắt chước: "&%..."
"Không đúng, là &...%."
"& %."
...
Xưng Tâm phải chỉnh đi chỉnh lại nhiều lần Lý Mộ mới học được một âm phù. Hắn vốn luôn tự tin mình thông minh, cho đến khi bắt đầu học tiếng rồng. Hồi xưa học tiếng Thân quốc hắn thấy dễ như ăn kẹo, nhưng tiếng rồng thì hoàn toàn khác, bắt buộc phải có một con rồng thực thụ "cầm tay chỉ việc", dạy miệng đối miệng.
Lý Mộ cũng biết kha khá ngôn ngữ và văn tự Yêu tộc, nhưng chưa thấy thứ tiếng nào khoai như tiếng rồng, khiến hắn đôi khi tự hỏi đây có phải là ngôn ngữ của thế giới này không nữa.
Học được một lúc, hắn bảo Xưng Tâm: "Tiếng của các muội khó quá. Đêm nay nếu không có việc gì thì muội ở lại phòng ta luôn nhé."
Với tu vi của một người một rồng, thức vài ngày vài đêm không ngủ cũng chẳng vấn đề gì. Lý Mộ hiện tại đang cực kỳ hiếu kỳ về Long tộc, nên việc đầu tiên cần làm là phải làm chủ được ngôn ngữ của họ.
Hội giao lưu của Huyền Tông kéo dài một tháng, lặn lội vạn dặm tới đây nên Lý Mộ cũng không vội vã về.
Những ngày sau đó, hắn cùng Xưng Tâm nhốt mình trong phòng, ngày đêm không rời để học tập. Kinh doanh của Phù Lục Các cũng phát triển vượt bậc. Trong số các cửa hàng của Lục phái, chỉ có duy nhất Phù Lục phái là sẵn sàng hạ mình, thực sự đứng ở góc độ khách hàng để phục vụ.
Thái độ phục vụ hoàn hảo, cộng thêm vô số chương trình giảm giá, khuyến mãi, Phù Lục Các nhanh chóng tạo được uy tín lớn trong phường thị. Lượng khách đổ về ngày một đông, thậm chí nhiều người mua đan dược hay pháp bảo cấp thấp cũng chọn nơi đây thay vì Đan Đỉnh Các hay Luyện Khí Các.
Tình hình tại Đan Đỉnh Các, Luyện Khí Các và Linh Trận Các thì hoàn toàn trái ngược.
Đệ tử các phái đều nhận ra kỳ hội giao lưu này lượng khách của họ sụt giảm nghiêm trọng. Sau khi tìm hiểu mới biết đa phần khách hàng đã bị Phù Lục Các lôi kéo đi hết.
Tuy nhiên họ cũng chẳng mấy bận tâm. Người tu hành lấy việc tu luyện làm trọng, nếu không phải do tông môn yêu cầu, họ cũng chẳng thèm phí thời gian một tháng quý báu ở đây để làm chuyện buôn bán.
Các phái khác không quan tâm, Huyền Tông lại càng không.
Phù Lục phái làm ăn càng tốt thì Huyền Tông thu lợi càng nhiều. Bất kể các môn phái hay thế gia tranh giành khách hàng ra sao, Huyền Tông vẫn luôn là kẻ thắng cuộc sau cùng.
Mấy ngày sau, dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ ngày đêm của Xưng Tâm, việc học tiếng rồng của Lý Mộ rốt cuộc cũng coi như nhập môn.
Tất nhiên, để đọc hiểu cuốn nhật ký của Long Vương kia thì vẫn còn là một chặng đường dài.
Hôm nay có trưởng lão Huyền Tông giảng đạo, Lý Mộ dự định đi nghe thử. Phần là để ra ngoài hít thở không khí, phần là vì hắn đã nhận lời mời tham gia của Huyền Tông. Hội giao lưu lần này Phù Lục phái chỉ có mỗi Lý Mộ là đệ tử đời thứ hai, nên hắn cũng phải nể mặt Huyền Tông đôi chút.
Phù Lục Các hôm nay khá vắng, ngay cả lượng người trên phường thị cũng thưa thớt hẳn.
Trong khi đó, tại một đạo tràng rộng lớn ở hòn đảo lân cận lại chật kín người. Cường giả Huyền Tông sẽ giảng đạo tại đây và giải đáp các thắc mắc về tu hành. Một lời chỉ điểm của họ có thể giúp người tu hành bớt được vài tháng, thậm chí vài năm khổ tu, nên dù là người đến đây với mục đích giao dịch cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Phía trên cùng của đạo tràng có đặt vài chiếc ghế.
Đó là chỗ dành cho tiền bối của Lục phái Đạo môn. Thông thường, người được ngồi ở đó tối thiểu phải là đệ tử đời thứ hai, có tu vi Động Huyền, ngoại trừ thanh niên đang ngồi phía bên trái kia.
Vài ngày trước hắn từng vung tiền như rác trên phường thị, làm mất mặt Thanh Huyền Tử, sau đó thiên hạ bắt đầu lùng sục thông tin và biết hắn là đệ tử của Phù Đạo Tử - Thái thượng trưởng lão Phù Lục phái. Dù tu vi chưa tới Động Huyền, nhưng hắn thực sự là đệ tử đời thứ hai của Phù Lục phái, bối phận ngang hàng với chưởng giáo và thủ tọa Lục phái.
Phía dưới các vị trí này là khoảng vài chục chỗ ngồi dành cho các thế gia tu hành và môn phái trung đẳng có tiếng ở Tổ Châu, cùng các đệ tử Huyền Tông. Còn lại tất cả mọi người chỉ có thể khoanh chân ngồi dưới mặt đất.
"Vị kia là Thẩm gia chủ của Cảnh quốc, nhà họ Thẩm giàu lên nhờ mỏ linh ngọc, thực lực gia tộc tương đương môn phái trung đẳng đấy."
"Nghe nói anh ta mới tậu một tấm Tạo Hóa Phù của Phù Lục phái. Một tấm phù Thiên giai như thế ít cũng phải một trăm ngàn linh ngọc trở lên, lại còn phải tự chuẩn bị mười phần phù dịch nữa, nhà họ Thẩm đúng là vốn liếng kinh người..."
"Nói về vốn liếng thì phải kể đến Lục đại phái. Phù Lục phái bán một tấm phù những một trăm ngàn mà còn bắt khách tự lo nguyên liệu, đúng là kiểu cướp tiền mà..."
"Đâu có thể nói vậy, ai chẳng biết vẽ phù Thiên giai tỷ lệ hỏng cực cao, mười phần nguyên liệu chưa chắc đã xong một tấm. Với cả nghe bảo Phù Lục Các đổi quy củ rồi, bùa vẽ không thành thì không thu tiền, đúng là có tâm nhất vùng Lục phái rồi đấy..."
...
Trong lúc đám đông bàn tán, hơn mười đệ tử trẻ tuổi của Huyền Tông từ trên cao bay xuống, tọa lạc vào các vị trí dành cho họ, khiến cả đạo tràng xôn xao hẳn lên.
"Là Thanh Vân Tử kìa! Mới ngoài ba mươi mà tu vi đã đạt Động Huyền, đệ nhất nhân trong hàng đệ tử đời tư Lục phái, chưởng giáo đời kế tiếp của Huyền Tông chắc chắn là anh ta rồi."
"Dù tu vi đó là do Huyền Tông dùng tài nguyên chất đống thành, nhưng để cán mốc Động Huyền nhanh như thế thì thiên phú cũng không phải dạng vừa..."
"Thanh Thành Tử, Thanh Huyền Tử, Thanh Sương Tử đều có mặt cả, đúng là quần anh hội tụ. Thật ghen tị với họ, thiên phú đã đỉnh lại còn có tông môn hùng hậu chống lưng, sớm muộn cũng thành chí cường giả thôi."
...
Lý Mộ đưa mắt lướt qua hàng ngũ đệ tử trẻ tuổi, khi nhìn tới một người, hắn bỗng có cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
Vị đệ tử tên Thanh Thành Tử mang lại cho hắn cảm giác vô cùng quen thuộc.
Tuy nhiên Lý Mộ trước đây chưa bao giờ tới Huyền Tông, cũng chẳng quen biết đệ tử nào ở đây.
Hắn nhanh chóng lục lại ký ức, và rồi bóng hình người này dần trùng khớp với một hình bóng trong quá khứ của hắn.
Mấy năm trước khi Lý Mộ còn làm việc ở quận nha Bắc quận, vợ của Thử Vương (thuộc hạ của Bạch Yêu Vương) từng bị một người tu hành làm trọng thương.
Và chính kẻ đó cũng là hung thủ đã sát hại toàn tộc của Tiểu Bạch.
Thanh Thành Tử của Huyền Tông có ngoại hình y hệt kẻ đó.
Không chỉ vậy, khí tức trên người hắn cũng giống hệt khí tức còn sót lại trong cơ thể mỗ mỗ của Tiểu Bạch và vợ Thử Vương khi đó.
Ngay khi Lý Mộ vừa xác nhận được thân phận danh tính kẻ này, từ một chiếc bồ đoàn ở hàng ghế đầu tiên bỗng vang lên một tiếng quát nảy lửa.
"Trả mạng mỗ mỗ lại đây cho ta!"
Một bóng trắng vọt lên khỏi bồ đoàn, kiếm đã tuốt khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào Thanh Thành Tử.
Biến cố quá bất ngờ khiến mọi người hàng ghế đầu kinh động.
Người tu hành trên đạo tràng vô cùng kinh ngạc, không ngờ lại có kẻ to gan đến thế, dám ngay tại sơn môn Huyền Tông, trước mặt các trưởng lão mà hành thích đệ tử Huyền Tông. Hành động tự sát này quả thực là điên rồ.
Thanh Thành Tử và các đệ tử trẻ tuổi khác cũng không ngờ có chuyện này xảy ra. Đối diện với bóng hình đang lao tới, những người khác không nhúc nhích vì tin tưởng một mình Thanh Thành Tử đủ sức xử lý.
Thanh Thành Tử sững người giây lát rồi lập tức rút kiếm sau lưng nghênh chiến.
Chỉ qua một chiêu giao thủ, hắn kinh ngạc nhận ra tu vi của thiếu nữ xinh đẹp này ngang ngửa mình. Hắn vừa kinh vừa nghi, không hiểu mình đã kết oán với cường giả cấp độ này từ bao giờ?
Đối mặt đối thủ nặng ký, Thanh Thành Tử không dám lơ là, tung ngay mấy đạo thần thông mạnh nhất. Nhưng thiếu nữ kia chỉ chăm chăm tấn công mà không thèm phòng thủ, mỗi khi đòn đánh của hắn trúng người nàng đều bị hóa giải vô hình.
Qua vài hiệp đấu, Thanh Thành Tử nhận ra thiếu nữ này ngoài tu vi không tầm thường còn sở hữu bảo vật phòng ngự cực mạnh, nhất thời hắn không tài nào thắng nổi.
Ngay lúc hắn đang nóng lòng, một lão giả ở hàng ghế đầu đứng bật dậy, hừ lạnh một tiếng quát lớn: "Yêu nghiệt phương nào, dám làm loạn tại Huyền Tông ta!"
Dứt lời, một bàn tay khổng lồ trong suốt hiện ra trong hư không, chộp về phía thiếu nữ.
Dưới áp lực của bàn tay đó, những người tu hành tu vi thấp trên đạo tràng cảm thấy như bị núi Thái Sơn đè xuống, nghẹt thở khó khăn. Ngay cả cường giả Tạo Hóa cảnh cũng thấy khó chịu trước uy lực Động Huyền.
Khí tức bàn tay khổng lồ khóa chặt mục tiêu, Tiểu Bạch không thể di chuyển, chỉ biết trơ mắt nhìn bàn tay chộp tới.
Giây sau, một bóng người tuy không quá to lớn nhưng mang lại sự an tâm tuyệt đối đã chắn ngay trước mặt nàng.
Lý Mộ lơ lửng trên không trước mặt Tiểu Bạch, chẳng cần động chân động tay, chỉ cần một đạo khí tức tỏa ra từ cơ thể đã đánh tan bàn tay khổng lồ kia. Đạo tràng im lặng trong tích tắc rồi bùng lên tiếng xôn xao dữ dội.
"Chẳng phải vị tiền bối của Phù Lục phái sao? Sao ngài ấy lại đứng ra bảo vệ thích khách thế kia?"
"Ông không thấy sao, nữ thích khách đó chính là mỹ nhân luôn theo sát vị tiền bối kia mà."
"Thanh Thành Tử có chuyện gì thế nhỉ? Có vẻ hai người họ có thù sâu như biển khói..."
"Phen này kịch hay to rồi, Phù Lục phái đối đầu trực diện với Huyền Tông..."
Giữa đám đông đang bàn tán, bỗng có người nhận ra điểm quan trọng: "Người vừa ra tay là Diệu Nguyên Tử tiền bối của Huyền Tông, ngài đã đạt Động Huyền từ lâu rồi. Vị tiền bối Phù Lục phái kia tu vi chỉ mới Đệ ngũ cảnh mà lại nhẹ nhàng hóa giải được đòn tấn công đầy nộ khí của Diệu Nguyên Tử, thật là không thể tin nổi..."
Mọi người lúc này mới bàng hoàng ý thức được sức mạnh của Lý Mộ, kinh hãi nhìn bóng dáng đang lơ lửng của hắn. Trong hàng ngũ đệ tử Huyền Tông, Thanh Huyền Tử mặt cắt không còn giọt máu. Một chưởng vừa rồi của Diệu Nguyên Tử nếu trúng hắn thì hắn không chết cũng tàn phế, vậy mà lại bị người này hóa giải dễ như bỡn. Nhớ lại vụ xung đột trước đây, Thanh Huyền Tử cảm thấy một cơn rùng mình ớn lạnh.
Lý Mộ từ từ hạ xuống, quay đầu nhìn Tiểu Bạch. Nàng đang cắn chặt môi, nước mắt rưng rưng, nức nở: "Ân công, em..."
Lý Mộ dùng một tay ôm nàng vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng trấn an: "Ta hiểu rồi, mọi việc còn lại cứ giao cho ta."
Vãn Vãn và Xưng Tâm cũng nhanh chóng lách khỏi đám đông đứng về phía Tiểu Bạch.
Lý Mộ phất tay, một dải kim quang bay ra. Thanh Thành Tử thấy quanh hông thắt lại, pháp lực trong người không thể vận hành, rồi bị một lực mạnh kéo tới trước mặt Lý Mộ.
Ở phía trên cùng đạo tràng, Diệu Nguyên Tử mặt mày u ám nhìn Lý Mộ, gằn giọng: "Đạo hữu có ý gì đây?"
Lý Mộ rung cổ tay khiến Thanh Thành Tử bị trói chặt quỳ sụp xuống đất. Hắn nhìn thẳng vào Diệu Nguyên Tử với vẻ mặt lạnh lùng: "Mấy người các ông dung túng đệ tử làm loạn ở Đại Chu, sát hại bộ tộc của muội muội ta, ông còn mặt mũi nào mà hỏi ngược lại ta?"
Hai ánh mắt chạm nhau, bầu không khí căng thẳng đến cực độ.
Cạnh Diệu Nguyên Tử, một nữ tu đứng dậy giảng hòa: "Diệu Nguyên Tử sư huynh, Linh Cơ Tử sư đệ, có chuyện gì mọi người cứ ngồi xuống bình tĩnh mà nói. Có lẽ ở đây có sự hiểu lầm nào đó, Lục phái chúng ta vốn là một nhà, không nên làm tổn thương hòa khí."
Người của Đan Đỉnh phái đã lên tiếng, Diệu Nguyên Tử sắc mặt dù dịu đi đôi chút nhưng vẫn hầm hầm: "Ngọc Dương Tử sư muội cũng thấy rồi đấy, hôm nay là Phù Lục phái khiêu chiến trước, chứ không phải Huyền Tông ta thất lễ."
Ngọc Dương Tử đi tới trước mặt Lý Mộ khuyên giải: "Linh Cơ Tử sư đệ, đệ cứ thả tên đệ tử này ra trước đã, có chuyện gì mình từ từ bàn..."
Dù sao đây cũng là lãnh địa của Huyền Tông, Lý Mộ không phải kẻ ngang ngược vô lý. Hắn thu lại Khốn Tiên Tỏa. Diệu Nguyên Tử phất tay áo cuốn lấy Thanh Thành Tử rồi bay lên đạo cung phía trên.
Lý Mộ dẫn bọn Tiểu Bạch và Vãn Vãn bám sát theo sau. Ngọc Dương Tử và trưởng lão bốn phái còn lại thấy vậy chỉ biết liếc nhìn nhau, lắc đầu thở dài rồi cũng bay theo.
Dù có trưởng lão Huyền Tông chủ trì, nhưng dưới đạo tràng vẫn náo loạn không ngừng.
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
"Huyền Tông là danh môn chính đạo, sao đệ tử lại có thể làm ra chuyện giết người diệt tộc chứ?"
"Chắc là hiểu lầm thôi."
"Tôi cũng nghĩ thế..."
Mấy đệ tử Huyền Tông ở lại cũng đang xì xào. Thanh Tùng Tử lắc đầu thở dài: "Tôi đã khuyên Thanh Thành Tử sư huynh nhiều lần rồi, bảo huynh ấy đừng nôn nóng trong tu hành quá, mà huynh ấy chẳng nghe bao giờ. Cứ thích đi săn yêu đoạt đan và hồn phách, lần này thì hay rồi, người ta tìm tận cửa hỏi tội..."
Thanh Tùng Tử nói với đồng môn tuy cố ý hạ thấp giọng, nhưng đạo tràng có cả vạn người, nhiều kẻ tu vi không thấp nên dễ dàng nghe thấy.
"Cái gì? Thanh Thành Tử thích săn giết yêu vật sao? Chẳng phải các đại tông môn cấm chuyện đó sao? Với cả triều đình Đại Chu giờ cũng không cho phép làm vậy."
"Cấm là một chuyện, mà giết yêu chứ có phải giết người đâu. Đệ tử hạch tâm như hắn thì lo gì bị phạt vì giết mấy con yêu quái..."
"Vậy lời của vị tiền bối kia là thật sao?"
"Thật hay giả thì đã sao? Phù Lục phái sao so được với Huyền Tông. Nếu ông là chưởng giáo Huyền Tông, ông có vì mấy con yêu quái mà phạt đệ tử giỏi của mình, làm mất mặt tông môn không?"
Nghe đám đông bàn tán, một nữ đệ tử Huyền Tông lườm Thanh Tùng Tử quát: "Thanh Tùng Tử, anh im miệng ngay cho tôi!"
Thanh Tùng Tử vẻ mặt vô tội: "Tôi cũng chỉ muốn tốt cho Thanh Thành Tử sư huynh thôi mà. Thôi chúng ta lên xem thử, không biết chưởng giáo sẽ xử trí huynh ấy thế nào..."
Phát triển thế lực, bối cảnh rộng lớn, nhiều thế giới, nhân vật chính phụ có chiều sâu, đấu trí đấu dũng, cùng thưởng thức nào!
Đề xuất Tiên Hiệp: Gia Tộc Tu Tiên: Từ Ngự Thú Bắt Đầu Quật Khởi