Chương 575: Tin tức về Thiên Thư
Quỷ Vực không giống với yêu quốc, không thể tùy tiện chiếm lấy một ngọn núi là có thể làm động phủ tu hành.
Trong màn sương bao trùm Quỷ Vực khắp nơi đều là du hồn, lũ du hồn này tuy là hồn thể nhưng lại khác với quỷ tu, chúng không có linh trí và sẽ tấn công bất kỳ sinh linh nào, thậm chí cả đồng loại. Đồng thời chúng cực kỳ nhạy cảm với dao động linh khí, một khi phát hiện có người sống hay hồn thể ở gần, chúng sẽ lập tức tìm tới.
Bởi vậy, ngay cả quỷ tu cũng không dám lộ mặt lâu ngoài hoang dã.
Để tránh sự quấy nhiễu của lũ u hồn, họ đã xây dựng những thành trì trong Quỷ Vực, tụ tập lại sinh sống tạo thành các quỷ thành, và Phong Đô chính là một trong số đó.
Toàn bộ Quỷ Vực có năm thế lực lớn, bốn trong số đó thuộc về tứ đại Quỷ Vương, cái cuối cùng là Ma Đạo Hồn Điện. Chủ nhân đứng sau thành Phong Đô chính là La Sát Vương, một trong bốn vị cường giả đệ thất cảnh.
Phong Đô thành nằm chắn ngay trên con đường mà Lý Mộ phải đi, nếu muốn tiếp tục hành trình, hắn bắt buộc phải băng qua thành này.
Trong Quỷ Vực có một quy tắc sắt đá là phải tuân thủ nghiêm ngặt bản đồ, đó là kinh nghiệm xương máu của vô số tiền bối. Tự ý thay đổi lộ trình thường sẽ dẫn đến kết cục thảm khốc.
Trước cổng thành Phong Đô, hàng chục bóng người đang xếp hàng dài chờ vào thành.
Đa số trong đó là quỷ vật, chỉ có số ít là nhân loại.
Mối quan hệ giữa Quỷ Vực và Đại Chu không căng thẳng như với yêu quốc trước kia. Ở ngoài hoang dã, chuyện người săn quỷ, quỷ săn người, người hại người diễn ra thường xuyên, nhưng trong các thành chính, đôi bên lại giữ quy tắc nước sông không phạm nước giếng.
Lý Mộ đi tới cuối hàng, lẳng lặng theo chân bọn họ vào thành.
Vào thành Phong Đô không phải chuyện dễ, trước khi vào phải nộp phí năm mươi linh ngọc. Kẻ nào không có linh ngọc thì phải dùng các loại vật phẩm có giá trị hồn lực tương đương để thay thế, chẳng khác nào một trạm thu phí khổng lồ, khiến không ít tán tu nghèo túng thậm chí không trả nổi phí vào thành.
Chờ khoảng một khắc đồng hồ mới đến lượt Lý Mộ.
Hắn lấy ra chiếc Hồn Bình đã chuẩn bị sẵn, trích ra một đoàn hồn lực. Quỷ tốt thu phí ở cổng thành nhận lấy, chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi lạnh lùng nói: "Vào đi."
Trong thành có trận pháp che chắn nên không có sương mù. Lý Mộ bước vào thành, hiện ra trước mắt hắn đầu tiên là một con phố rộng thênh thang.
Việc xây dựng thành trì ở Quỷ Vực khó hơn bên ngoài rất nhiều, nên số lượng thành trì không nhiều nhưng tòa nào cũng vô cùng rộng lớn. Diện tích thành Phong Đô có thể sánh ngang mười cái Thần Đô, bóng quỷ đi lại trên phố nhộn nhịp, gần như toàn bộ dân cư là quỷ vật hồn thể, đúng nghĩa là một tòa quỷ thành.
Tất nhiên với Lý Mộ hiện nay, quỷ vật hồn thể đã sớm mất đi vẻ thần bí, chúng chỉ là một dạng tồn tại khác của sự sống, không có gì đáng sợ. Nói đúng hơn, kẻ nên sợ hãi khi gặp mặt phải là chúng mới đúng.
"Dưỡng Hồn Thảo đây, 10 cây chỉ 100 linh ngọc."
"Thu mua hồn lực u hồn số lượng lớn, giá cả thương lượng trực tiếp."
"Tìm đồng đội lập nhóm săn du hồn, yêu cầu tu vi đệ tam cảnh trở lên, ai nghiêm túc thì tới..."
...
Trên đại lộ Phong Đô bóng quỷ trùng điệp, những âm thanh này liên tục lọt vào tai Lý Mộ, nơi này ngoài việc âm khí nồng đậm ra thì chẳng khác mấy so với phố xá ở Thần Đô.
Lý Mộ dự định nán lại Phong Đô vài ngày để nghe ngóng tin tức.
Liên quan đến Thiên Thư ở Quỷ Vực, thông tin mà Huyễn Cơ và Nữ Hoàng nắm được không nhiều. Họ chỉ thông qua tai mắt bí mật biết được Thiên Thư từng xuất hiện ở Quỷ Vực, còn Lý Mộ đến giờ vẫn chưa có thêm manh mối nào cụ thể.
Hắn tìm một quán trọ nghỉ chân, ngồi khoanh chân trên giường, nhắm mắt tập trung, đôi tai bắt đầu tỏa ra ánh kim quang nhàn nhạt.
Đây là cảnh giới cao nhất của nhĩ thức trong Phật môn, gọi là "Thiên Nhĩ Thông", công dụng tương tự như Thuận Phong Nhĩ trong truyền thuyết, có thể bắt lấy bất kỳ âm thanh nào trong một phạm vi nhất định. Với tu vi hiện tại của Lý Mộ, hơn nửa thành Phong Đô đều nằm trong tầm thính giác của hắn.
Có điều thần thông này không thể xuyên qua trận pháp, những nơi có trận pháp bảo vệ sẽ nằm ngoài tầm nghe lén.
Lý Mộ vận chuyển thần thông, dần dần vô số âm thanh ùa vào tai hắn.
"Năm nay thuế của thành Phong Đô lại tăng thêm một phần, cuộc sống quỷ quái này thật khó khăn, hay là năm sau chuyển đi nơi khác cho rồi."
"Còn đi đâu được chứ, mấy thành lớn đều như nhau cả, so ra thì La Sát Vương đại nhân vẫn còn tử tế chán."
"Sang Hồn Điện đi, nghe nói ở đó chẳng phải nộp thuế gì hết."
"Hồn Điện không thu thuế nhưng lại lấy mạng đấy, gia nhập đó là phải bán mạng cho bọn chúng..."
"Nhưng lý do tăng thuế của Quỷ Vương đại nhân cũng quá đáng thật, mỗi lần Tiểu La Sát cưới vợ là lại thu một lần, mà hắn ta một tháng cưới những một lần, định không cho bọn này sống chắc..."
...
Không biết qua bao lâu, Lý Mộ mở mắt. Tin tức nghe được tuy nhiều nhưng về Thiên Thư thì chẳng có lấy một mẩu. Do môi trường đặc thù của Quỷ Vực không thể truyền tin từ xa, thông tin lan truyền gặp nhiều hạn chế, có lẽ chuyện về Thiên Thư vẫn chưa được nhiều người biết tới.
Tuy nhiên, việc đại sự như vậy chắc chắn chủ nhân thành Phong Đô là La Sát Vương phải biết rõ.
Nhưng phủ Quỷ Vương lại có trận pháp bao phủ nên Lý Mộ không thể nghe lén. Có điều hắn vừa nghe được rằng hôm nay là ngày đại hôn của con trai La Sát Vương. Mọi nhân vật có số má ở Phong Đô đều đến phủ chúc mừng, biết đâu đây lại là cơ hội để trà trộn vào.
Lý Mộ rời khỏi phòng trọ, bước xuống đường nhắm hướng phủ Quỷ Vương mà đi.
Hắn tuy chưa từng đến thành Phong Đô, nhưng nơi có trận pháp lợi hại nhất thành chắc chắn không đâu khác ngoài phủ Quỷ Vương.
Cả thành Phong Đô chìm trong âm khí quỷ dị, nhưng phủ Quỷ Vương lại giăng đèn kết hoa vô cùng náo nhiệt. Vô số cường giả quỷ tu xếp hàng dâng hạ lễ. Lý Mộ đứng từ xa quan sát một lát, nhận thấy việc lọt vào phủ hóa ra dễ hơn hắn tưởng.
Lính canh ở cửa chỉ xét lễ chứ không xét người, cứ dâng đủ lễ vật là được vào. Lý Mộ nhớ lại những gì vừa nghe được, phủ Quỷ Vương dường như coi việc cưới xin mỗi tháng một lần như một chiêu trò để vơ vét của cải, thực chất là một hình thức bóc lột quỷ tu trong thành.
Lý Mộ chậm rãi tiến tới cửa phủ, lấy ra một chiếc Hồn Bình to bằng nắm tay đã chuẩn bị sẵn, bên trong là chiến lợi phẩm vơ vét từ đám người Thanh Huyền Tử. Quỷ tốt gác cửa mở ra xem rồi gật đầu lạnh lùng: "Vào đi..."
Ngay cả tên tuổi cũng chẳng buồn đăng ký, ý đồ trục lợi của phủ Quỷ Vương đã rõ như ban ngày. Điều này cũng giúp Lý Mộ đỡ mất công bịa đặt thân phận. Hắn bước vào phủ, theo dòng người tiến vào một tòa đại điện rộng lớn.
Trong cung điện bày trí vô số bàn thấp, trên mỗi bàn đều có một bình rượu và vài đĩa thức ăn đơn giản.
Quỷ Vực toàn là nơi khí âm sát nồng nặc, lương thực rau quả từ thế giới bên ngoài không thể mọc được ở đây. Những nguyên liệu này đều phải mua từ bên ngoài nên vô cùng quý giá và hiếm gặp ở Quỷ Vực.
Trong điện đã có khá nhiều quỷ tu ngồi tụ tập năm ba người đang thì thầm bàn tán.
Lý Mộ tìm một vị trí trong góc ngồi xuống, tự rót cho mình một chén rượu, cầm trên tay nhấp từng ngụm nhỏ. Chợt ánh mắt hắn khẽ động, hắn liếc nhìn mấy kẻ phía trước, đôi tai lóe lên kim quang nhàn nhạt.
Mấy tên quỷ tu có tu vi đệ ngũ cảnh đang dùng thần niệm âm thầm giao tiếp.
"Nghe nói gì chưa, mấy ngày trước có một trang Thiên Thư xuất hiện ở Quỷ Vực chúng ta đấy."
"Thiên Thư là cái gì?"
"Thật không đấy, ngay cả Thiên Thư mà cũng không biết thì tu hành làm gì nữa. Thiên Thư là chí bảo của giới tu hành, mỗi lần xuất hiện dù chỉ một trang cũng gây ra sóng gió máu tanh, lần này e là cũng không ít kẻ phải bỏ mạng vì nó."
"Chẳng trách Quỷ Vương đại nhân hiếm khi rời Phong Đô mà giờ cũng đã đi rồi. Sức hút của Thiên Thư thì đừng nói đệ thất cảnh, ngay cả đệ bát đệ cửu cảnh cũng khó lòng cưỡng lại..."
...
Một tên quỷ tu mắt lóe lên tia sáng: "Thiên Thư ẩn chứa đại đạo tu hành, nghe nói trang này chính là Quỷ Đạo Thiên Thư mất tích bấy lâu. Nếu đoạt được nó, biết đâu chúng ta cũng có thể tu lên tới cảnh giới Quỷ Vương..."
Tên khác lắc đầu: "Thôi đi, Thiên Thư quý giá thế nào, chắc chắn các thế lực lớn trong Quỷ Vực sẽ tranh giành sứt đầu mẻ trán, tới lượt chúng ta đâu mà ham."
Tên kia vẫn cố chấp: "Cũng chưa biết được, vạn nhất vận khí tốt..."
"Vận khí?"
Đồng bọn liếc nhìn hắn: "Trang Thiên Thư đó xuất hiện lần cuối tại Thần Vẫn chi địa, ngươi có gan đến đó không?"
Tên quỷ tu vừa ôm mộng đẹp khi nghe tới bốn chữ "Thần Vẫn chi địa" thì rùng mình một cái, lập tức dẹp bỏ ngay ý định.
Quỷ Vực ngoài vài thành trì lớn và các nẻo đường nối liền chúng thì phần lớn là những vùng đất chưa từng được biết đến. Những nơi đó đầy rẫy hiểm nguy, một khi bước vào là khó lòng thoát ra. Trong số đó "Thần Vẫn chi địa" là một trong những khu vực nguy hiểm nhất, ngay cả cường giả đệ thất cảnh cũng không dám lấn sâu vào.
"Thần Vẫn chi địa?"
Trong góc đại điện, Lý Mộ đặt chén rượu xuống. Hắn thầm nghĩ số hồn lực kia quả nhiên không bỏ phí, thành Phong Đô này chắc chắn có không ít quỷ tu cấp cao nắm được tin tức về Thiên Thư.
Việc này không thể chậm trễ, Lý Mộ định lập tức khởi hành đến Thần Vẫn chi địa. Bỗng nhiên bên tai hắn lại nghe thấy những tiếng nói cực kỳ nhỏ bé.
"Sớm biết vậy thì đợi Lý đại nhân cho rồi..."
"Có Lý đại nhân ở đây cũng chẳng giải quyết được gì đâu, nếu có ngài ấy thì có khi cả đám đã bị Tu La Vương tóm gọn rồi."
"Giờ tính sao đây..."
...
Giọng nói đó phát ra từ một gian thiên điện nào đó trong phủ Quỷ Vương. Lý Mộ quay đầu nhìn về hướng đó, nét mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Kiếm Tu [Dịch]