Chương 597: Thất khiếu chi tâm

Gần đây Lý Mộ hiếm khi có được thời gian nhàn rỗi.

Huyễn Cơ đang bế quan ở Yêu quốc, lợi dụng niệm lực chi linh thu được từ việc bốn tộc yêu quái đấu kiếm để đột phá thất vĩ, Tô Hòa thì vừa phải tu hành, vừa phải học cách quản lý Quỷ Vực mới thống nhất nên cũng không rảnh để tâm đến hắn.

Hắn ở Thần Đô, phần lớn thời gian là dành để bồi bạn nương tử, hoặc cưỡi Xưng Tâm cùng Nữ Hoàng đi du ngoạn bốn phương, thỉnh thoảng đi họp triều một chút, rồi lại qua Cung Phụng ti dạo một vòng.

Triều đình vốn dĩ bị chia cắt bởi nhiều phe phái, giờ đây chỉ còn lại một phe Nữ Hoàng do Trương Xuân đứng đầu, hai nhà họ Tiêu và họ Chu trong hai năm qua vây cánh đã tan rã, dần dần mất đi thế lực, những nhân vật trọng yếu của hai nhà dường như cũng đã bỏ cuộc, hiếm khi xuất hiện trên triều đình.

Họ Chu và họ Tiêu từng là những thế lực khổng lồ mà Lý Mộ không thể vượt qua, cũng là trở ngại lớn cho việc cầm quyền của Nữ Hoàng.

Nhưng giờ đây họ đã khó lòng còn là đối thủ của Lý Mộ nữa.

Đối thủ của hắn hiện tại là Huyền Tông, là Ma Đạo, là những thế lực chính tà đứng đầu đại lục, so với hai thế lực này thì họ Tiêu và họ Chu chẳng đáng kể gì.

Một ngày nọ, Lý Mộ đưa Liễu Hàm Yên và Lý Thanh về Bạch Vân Sơn, tiện thể xem xét tình hình tông môn.

Sau khi rời Quỷ Vực, hắn đã để lại một lượng lớn linh ngọc và hồn lực cho tông môn để nâng cao tu vi cho các đệ tử cấp thấp. Chỉ trong vỏn vẹn mấy tháng ngắn ngủi, thực lực tổng hợp của Phù Lục phái đã tăng lên một bậc, về số lượng và chất lượng đệ tử cấp thấp đang đuổi theo Huyền Tông với tốc độ không hề chậm.

Sau đó Lý Mộ lại ghé qua Yêu quốc một chuyến.

Bốn tộc yêu quái hiếm khi hợp tác với nhau, toàn bộ Yêu quốc vô cùng đoàn kết, các tộc yêu quái lớn nhỏ đều được thu phục làm yêu dân, đồng thời Yêu quốc cũng ban bố luật pháp, một Yêu quốc vốn vô cùng hỗn loạn trước đây đang dần trở nên có trật tự.

Huyễn Cơ vẫn chưa xuất quan, nàng cũng giống như Nữ Hoàng, ở trong tình trạng pháp lực kém xa đệ thất cảnh mà lợi dụng niệm lực chi linh để cưỡng ép tăng cao tu vi, không được thuận lợi như Ngọc Dương Tử nên việc bế quan một năm rưỡi cũng được coi là rất nhanh rồi.

Trở lại Thần Đô, Lý Mộ vốn định nhân cơ hội hiếm có này để tiến triển thêm quan hệ với Nữ Hoàng, nhưng lại bị một tin tức lập tức thu hút tâm trí.

Ma Đạo bất ngờ xâm lược nước Ung, sứ thần nước Ung thỉnh cầu Đại Chu phái binh chi viện cho hoàng thất nước Ung.

Đối với nước Ung, Lý Mộ có hai ấn tượng sâu sắc.

Thứ nhất, nước Ung tuy nhỏ và ít dân nhưng dân tâm niệm lực vô cùng tập trung, chưa đến trăm năm mà bách tính trong nước đã ngưng tụ được ba đạo đế khí, ngay cả Đại Chu cũng khó lòng bì kịp.

Thứ hai, khẩu quyết Họa Đạo của Lý Mộ trước đây là do hắn lừa được từ tay một sứ thần trẻ tuổi của nước Ung.

Đối với yêu cầu cầu viện của nước Ung, Đại Chu không có lý do gì để từ chối.

Một mặt, Đại Chu giáp ranh với các nước phương nam nên một khi nước Ung sụp đổ, vùng biên giới đông nam của Đại Chu sẽ trực tiếp đối mặt với sự đe dọa từ Ma Đạo, nên việc kháng ma viện Ung là nhu cầu chiến lược của Đại Chu.

Mặt khác, Đại Chu và nước Ung có mối quan hệ giữa nước mẫu quốc và nước phụ thuộc, hàng năm nước Ung vẫn cống nạp không ít đồ cho Đại Chu, Đại Chu có nghĩa vụ bảo hộ họ, điều này đã được ghi trong minh ước.

Trong ngự thư phòng, Nữ Hoàng vừa tiếp kiến sứ thần nước Ung.

Đó là một trung niên nhân nho nhã, mặc nho bào, đang quỳ trước điện cầu khẩn: "Khẩn cầu thượng quốc xuất binh giúp nước Ung chúng tôi đánh đuổi Ma Đạo..."

Trước mặt người ngoài, Chu Vũ khôi phục vẻ uy nghiêm của Nữ Hoàng, thản nhiên nói: "Nước Ung là nước phụ thuộc của Đại Chu ta, nước Ung gặp nạn, Đại Chu đương nhiên sẽ không ngồi nhìn."

Nói xong nàng trầm giọng gọi: "Lý Mộ!"

Lý Mộ bước ra trước điện chắp tay: "Thần có mặt!"

Chu Vũ bảo: "Việc chi viện nước Ung giao cho ngươi đấy."

Lý Mộ dõng dạc: "Tuân chỉ!"

Hoàng thất nước Ung có ba vị cường giả Siêu Thoát mà ngay cả họ cũng không giải quyết nổi rắc rối này thì hẳn là rất nan giải, phía Ma Đạo chắc chắn đã xuất động không chỉ một vị trưởng lão đệ thất cảnh, không loại trừ khả năng có vị lão quái vật vạn năm nào đó tự mình ra tay.

Như vậy thì việc cử quân của Cung Phụng ti hay quân Nam, quân Đông cũng chẳng ích gì, e rằng chỉ có các viện trưởng của tứ đại thư viện hay chính Nữ Hoàng thân chinh mới có tác dụng.

Nữ Hoàng thì không thể rời Thần Đô vì chuyện giúp nước Ung, còn các viện trưởng của tứ đại thư viện thì có trọng trách trấn thủ Thần Đô.

Lý Mộ quyết định dứt khoát dùng truyền âm pháp khí liên lạc với Huyền Cơ Tử, nhờ ông mời các cường giả của Nam Tông, Bắc Tông và Đan Đỉnh phái tới nước Ung cứu viện, nước xa không cứu được lửa gần, ba tông này nằm ngay gần nước Ung nên có thể tới ứng cứu nhanh nhất.

Sau đó Lý Mộ triển khai thần thông Súc Địa Thành Thốn để tự mình tiến về nước Ung.

Thân phận của Nữ Hoàng không thể đích thân tới, trong triều có tư cách và thực lực đại diện cho Nữ Hoàng cũng chỉ có hắn.

Dùng thần thông Súc Địa Thành Thốn để đi đường nhanh hơn nhiều so với việc ngự không ngự khí, chỉ trong một canh giờ, trên không trung vương đô nước Ung ánh sáng lóe lên, hư không rung động, thân hình Lý Mộ bước ra.

Vừa tới vương đô nước Ung, Lý Mộ đã phát hiện ra vài luồng khí tức mạnh mẽ.

Tại một nơi nào đó trong vương đô nước Ung có khoảng sáu luồng khí tức đệ thất cảnh, trong đó ba đạo Lý Mộ thấy rất quen thuộc, đó là khí tức của Đạo môn chính tông, ba luồng còn lại cũng là đệ thất cảnh nhưng rất suy yếu, rõ ràng là bị thương không nhẹ.

Thân hình Lý Mộ biến mất, khi xuất hiện lại đã ở trong một đại điện trong hoàng cung nước Ung.

Ba lão giả nhìn hắn rồi cười bảo: "Sư điệt tới rồi."

Lý Mộ chắp tay với cả ba: "Bái kiến ba vị sư thúc."

Trừ Huyền Tông ra, đạo môn ngũ phái hiện nay thân thiết như người một nhà, nhận được tin báo của Huyền Cơ Tử, mỗi phái Nam Tông, Bắc Tông và Đan Đỉnh phái đã cử một vị Thái thượng trưởng lão lập tức tới nước Ung.

Chào hỏi đơn giản xong, Lý Mộ hỏi: "Người của Ma Đạo đâu rồi?"

Một vị lão giả đáp: "Sau khi ba người bọn ta tới đã cùng ba vị đạo hữu nước Ung liên thủ đánh lui bọn chúng."

Lý Mộ lại hỏi: "Phía Ma Đạo có những ai?"

Lão giả đó bảo: "Ba tên trưởng lão đệ thất cảnh, trong đó có một người thực lực rất mạnh, một mình nàng ta đã có thể chống chọi với bốn người bọn ta, không ngờ Ma Đạo lại có cường giả đáng sợ như vậy..."

Lý Mộ nói: "Có phải là một nữ tử áo trắng am hiểu thần thông Thi đạo không?"

Cả ba vị đều giật mình, Thái thượng trưởng lão của Đan Đỉnh phái hỏi: "Sư điệt biết người này sao?"

Lý Mộ gật đầu bảo: "Nàng ta là Ngũ Tổ của Ma Tông, thực lực thâm bất khả trắc, không ngờ thương thế của nàng ta lại phục hồi nhanh như vậy..."

Trưởng lão Đan Đỉnh phái kinh ngạc: "Người này thực lực mạnh như thế thì ai có thể làm nàng ta bị thương được chứ!"

Lý Mộ lắc đầu: "Chuyện đó chưa quan trọng, quan trọng là tại sao Ma Đạo lại bất ngờ xâm lược nước Ung?"

Hắn không thể nói là không hiểu rõ Ma Đạo, mấy nghìn năm qua tuy Ma Đạo gây họa trên đại lục nhưng mục đích của họ chỉ là Thiên Thư, hiếm khi chủ động xâm lược các quốc gia không liên quan, nhất là nước Ung nằm giáp biên giới Đại Chu và xung quanh có một loạt các nước nhỏ, Ma Đạo dù muốn nhúng tay vào các nước phương nam cũng không có lý do gì bắt đầu từ nước Ung.

Lúc này, một lão giả mặc hắc long bào trong điện cung kính cúi chào mấy người: "Đa tạ mấy vị đã ra tay giúp đỡ."

Một vị trưởng lão cười nói: "Không cần khách sáo, Ma Đạo gây họa trên đại lục, ai cũng có quyền tiêu diệt."

Lý Mộ nhìn ba vị cường giả hoàng thất nước Ung rồi đi thẳng vào vấn đề: "Mấy vị có biết tại sao Ma Đạo lại tiến công nước Ung không?"

Hai lão giả mấp máy môi muốn nói lại thôi, cuối cùng lão giả mặc hắc long bào thở dài: "Thôi, chuyện đã đến nước này rồi, bí mật đó cũng chẳng còn là bí mật nữa."

Ông nhìn Lý Mộ rồi bảo: "Tộc ta đang giữ một trang Thiên Thư, chuyện này vốn là mật của tộc nhưng không hiểu vì sao bỗng nhiên bị Ma Đạo biết được, vì thế mới có chuyện ngày hôm nay."

Lý Mộ sửng sốt: "Các vị có Thiên Thư sao!"

Hắn rốt cuộc đã biết tại sao Ngũ Tổ của Ma Đạo lại đích thân tới nước Ung.

Thất phu vô tội, mang ngọc mắc tội. Những lão quái vật đó sống dật dờ vạn năm nay chẳng phải vì Thiên Thư sao? Khắp Tổ Châu, bất kỳ ai hay thế lực nào nắm giữ Thiên Thư đều là mục tiêu của Ma Đạo.

Như đạo môn lục tông thì có thực lực giữ được Thiên Thư nên Ma Đạo không làm gì nổi.

Hay như phật môn tam tông ở nước Thân tuy có Thiên Thư nhưng không có thực lực, nên Thiên Thư đã bị Ma Đạo cướp mất dẫn tới bị đứt đoạn truyền thừa.

Hoàng thất nước Ung giấu kín Thiên Thư để âm thầm cảm ngộ thì không sao, chứ một khi bị Ma Đạo biết thì họ chắc chắn sẽ tới chiếm đoạt. Lý Mộ dồn dập hỏi: "Thiên Thư của các vị đâu?"

Lão giả lắc đầu: "Đã rơi vào tay nữ tử đó rồi."

Tuy Lý Mộ thấy tiếc nhưng không hề bất ngờ.

Mấy lão quái vật đó chẳng ai là hạng vừa, ba vị cường giả nước Ung này có cộng lại cũng không phải đối thủ của nàng ta, nếu không giao nộp Thiên Thư thì e là giờ này họ đã hồn phi phách tán và trở thành tài nguyên tu hành của Huyền Minh rồi.

Hắn nhìn ba vị cường giả nước Ung, thảo nào những năm gần đây nước Ung phát triển mạnh mẽ như vậy, chắc chắn cũng có liên quan tới Thiên Thư.

Lúc này lão giả mặc hắc long bào buồn rầu nói: "Thiên Thư bị cướp là do chúng ta tài hèn sức mọn không giữ nổi vật quý, nhưng Linh Lung cũng bị họ bắt đi mất rồi, con bé có Thất Khiếu Linh Lung Tâm có thể giải mã được Thiên Thư, nếu Ma Đạo ép con bé giải mã Thiên Thư thì sau này Ma Đạo nhất định sẽ càng mạnh hơn nữa..."

Lý Mộ ngẩn ra một lúc rồi hỏi: "Đợi chút, ông nói Linh Lung gì cơ? Thất Khiếu Linh Lung Tâm là thế nào?"

Lão giả thở dài: "Linh Lung là công chúa nước Ung ta, con bé bẩm sinh đã có một trái tim Thất Khiếu Linh Lung có thể giải mã được nội dung Thiên Thư, chuyện này vốn cũng là cơ mật của hoàng tộc chúng ta, không biết kẻ nào đã tiết lộ cho Ma Đạo..."

Lý Mộ nhất thời cạn lời, Thất Khiếu Linh Lung Tâm —— hóa ra là thực sự có thứ này sao!

Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN