Chương 608: Lưỡng long tranh chấp
Lý Mộ ban đầu cứ ngỡ rằng Ma Tông Tam Tổ sau khi tỉnh dậy sẽ lập tức trả thù hắn và Ung quốc để đoạt lại Thiên Thư.
Nào ngờ hắn ở lại Ung quốc nửa tháng trời mà chẳng thấy động tĩnh gì.
Dù là Ma Tông Tam Tổ hay Huyền Minh cũng chẳng hề có ý định giành lại Thiên Thư, mấy cái trận pháp truyền tống viễn hành của Lý Mộ coi như xây công cốc.
Lúc này Lý Mộ chợt nhớ tới lời Minh Nhất từng nói, hình như Tam Tổ cũng không thể tùy ý đặt chân lên đại lục.
Tuy chẳng rõ nguyên nhân vì sao, nhưng nếu Ma tông đã không có ý định đánh Ung quốc, Lý Mộ cũng chẳng cần ở lại đây nữa. Sở dĩ hắn nán lại lâu như vậy là để học tập thuật trị quốc của Ung quốc.
Nội ưu Đại Chu đã yên, ngoại hoạn đã dẹp, bước tiếp theo là phát triển trong hòa bình.
Về mặt này, hắn cần học hỏi Ung quốc.
Tại hoàng cung Ung quốc, Lý Mộ đưa tay về phía Linh Lung, nói: "Đi thôi."
Lần này trở về Thần Đô, hắn muốn mang Linh Lung công chúa theo cùng.
Thứ nhất, Thất Khiếu Linh Lung Tâm của nàng có sức hấp dẫn cực lớn với Ma đạo, để nàng ở lại Ung quốc thì Ung quốc không đủ sức bảo vệ.
Hơn nữa, chính Linh Lung cũng chủ động xin theo Lý Mộ về Thần Đô.
Nàng cảm thấy vô cùng áy náy vì đã tra tấn, sỉ nhục Lý Mộ mỗi ngày khi ở Quỷ Đảo. Dù biết đó là diễn kịch nhưng lúc đó nàng ra tay là thật, vậy nên nàng xin theo bên cạnh Lý Mộ để chuộc lỗi.
Lý Mộ đã nhiều lần giải thích đó chỉ là hạ sách khi lâm vào cảnh hiểm nghèo, nhưng về chuyện này Linh Lung công chúa hình như lại rất bướng bỉnh.
Đằng nào cũng phải dắt nàng đi, Lý Mộ cũng chiều theo ý nàng. Ngoài việc bảo vệ nàng, thực ra Lý Mộ còn có chút tư tâm. Dù Thiên Thư của Ung quốc bị Ma tông cướp mất nhưng Linh Lung chính là một "cuốn Thiên Thư sống", mang nàng về Thần Đô để nàng giúp Đại Chu cải cách dân sinh, chẳng phải hắn và Nữ Hoàng sẽ được rảnh tay sao?
Đám người tiễn bước nhìn bóng dáng hai người biến mất, hoàng đế Ung quốc bỗng chợt nhận ra gì đó, lẩm bẩm: "Hỏng rồi, trúng kế!"
Đại Chu, Thần Đô.
Theo thông lệ trước đây, hễ khi nào Lý đại nhân mai danh ẩn tích một thời gian thì có nghĩa là hắn đang mưu tính chuyện lớn.
Việc Đại Chu liên minh với Yêu quốc, Quỷ vực đều diễn ra trong những lúc hắn mất tích như thế.
Lần này, chuyện Lý đại nhân một mình xông pha hang ổ Ma tông, cứu thoát Linh Lung công chúa ngay dưới mắt đám cường giả Ma tông chẳng mấy chốc đã từ Ung quốc truyền về tới Thần Đô.
Cho dù dân chúng đã không còn lạ gì những chuyện hắn làm, nhưng nghe thấy kỳ tích lần này, họ vẫn phải cảm thán trong lòng: "Lý đại nhân mãi đỉnh".
Kể từ lúc hắn bước chân vào Thần Đô, có việc gì hắn làm mà không phải là việc người khác không thể, việc người khác không dám, ngay cả chuyện chọn người yêu cũng vậy.
Khắp cõi Đại Chu này chắc chỉ có mình hắn dám liếc mắt đưa tình với Nữ Hoàng bệ hạ.
Lúc này, tại Trường Lạc cung, Lý Mộ đang chuẩn bị báo cáo công tác với Nữ Hoàng.
Chu Vũ cảm nhận được Lý Mộ đã về, lòng vốn đầy niềm vui nhưng giây tiếp theo đã nhận ra có luồng khí tức nữ tử lạ lẫm bên cạnh hắn. Thấy Lý Mộ cùng một cô gái trẻ bước vào, nàng chỉ liếc hắn một cái rồi im lặng.
Lý Mộ hiểu Nữ Hoàng đến mức nào, chỉ cần một ánh mắt là biết nàng đang nghĩ gì, hên là hắn không nhanh không chậm giới thiệu: "Khởi bẩm bệ hạ, vị này là Linh Lung công chúa của Ung quốc, nàng có Thất Khiếu Linh Lung Tâm, là mục tiêu quan trọng của Ma đạo. Để bảo vệ nàng không bị Ma đạo bắt lại, thần tự ý đưa nàng về đây."
Linh Lung công chúa nhìn Nữ Hoàng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, vội hành lễ: "Linh Lung bái kiến Nữ Hoàng bệ hạ."
Chu Vũ bị ánh mắt của Linh Lung làm cho không thoải mái, ho nhẹ một tiếng rồi bảo: "Miễn lễ. A Ly, ngươi sắp xếp một cung điện cho Linh Lung công chúa ở lại."
Sứ thần nước khác thường là quý tộc, theo lễ nghi phải ở Hồng Lư tự, chưa bao giờ được sắp xếp ở trong cung. Lý Mộ lên tiếng: "Bệ hạ, để Linh Lung ở trong cung liệu có ổn không?"
Chu Vũ nhàn nhạt liếc hắn: "Vậy khanh thấy nàng nên ở đâu cho thỏa đáng? Lý phủ chăng?"
Lý Mộ im bặt tức khắc.
Khi A Ly và Mai đại nhân đi dọn dẹp cung điện cho Linh Lung, Nữ Hoàng bước ra ngoài Trường Lạc cung vờ như ngắm cảnh, rồi khẽ nói với Lý Mộ: "Trên mẩu giấy lần trước đâu có tên nàng ta."
Lý Mộ bất đắc dĩ giải thích: "Bệ hạ nghĩ đi đâu vậy, thần đưa nàng về chỉ là để bảo vệ, tiện thể để nàng giúp Đại Chu cải cách dân sinh một số việc thôi. Với lại, nàng chính là người hâm mộ bệ hạ đó..."
Chu Vũ bị Lý Mộ đánh lạc hướng, hỏi: "Hâm mộ trẫm chuyện gì?"
Lý Mộ nói: "Bệ hạ tuổi còn trẻ đã là cường giả đỉnh cấp đại lục, nắm trong tay đế quốc mạnh nhất Tổ Châu, là hình mẫu của biết bao nữ nhân. Linh Lung cũng không ngoại lệ, nàng không chỉ một lần nói với thần sự ngưỡng mộ dành cho bệ hạ..."
Ở một góc cung điện khác, Linh Lung công chúa nhìn Lý Mộ và Nữ Hoàng đứng sóng đôi xa xa, vui mừng nói: "Lý đại ca và bệ hạ thật đẹp đôi, nhìn thấy họ bên nhau là ta thấy vui rồi..."
Mai đại nhân thắc mắc: "Bệ hạ ở bên Lý Mộ thì liên quan gì mà ngươi vui?"
Linh Lung đáp: "Ta cũng chẳng rõ, tóm lại là ta thấy vui..."
Chu Vũ liếc trộm Linh Lung từ xa, hỏi Lý Mộ: "Chuyện này có gì mà vui?"
Lý Mộ giải thích: "Bệ hạ chắc không hiểu, khi nàng cùng lúc thần tượng cả hai chúng ta, nàng sẽ rất mong thấy chúng ta thành một đôi. Bách tính Thần Đô chẳng phải cũng vậy sao, bệ hạ hẳn biết tiếng lòng của bách tính dành cho chúng ta mà..."
Giải thích như vậy thì Chu Vũ đã hiểu, hàng vạn dân chúng Thần Đô đều mong nàng lập Lý Mộ làm hậu. Nàng không ngờ tận Ung quốc xa xôi cũng có người như thế.
Giây phút này, sự khó chịu trong lòng Chu Vũ về việc Lý Mộ mang một cô gái xinh đẹp về bỗng chốc tan biến.
Nàng liếc Lý Mộ, hất hàm: "Theo trẫm."
Lý Mộ theo chân Nữ Hoàng chẳng mấy chốc đã tới trước Tổ Miếu.
Nữ Hoàng bước vào, Lý Mộ cũng theo sát phía sau.
Trong Tổ Miếu, ba mươi sáu chiếc đỉnh niệm lực lấp lánh ánh vàng rực rỡ, những sợi tơ vàng dẫn ra từ mỗi đỉnh đều to gấp đôi lần trước Lý Mộ thấy.
Lý Mộ ngẩn người một lát rồi cũng hiểu ra.
Đại Chu hiện nay đã sớm khác xưa.
Sau khi Lý Mộ giúp Tô Hòa thống nhất Quỷ vực và ký hòa ước với Đại Chu, cục diện Tổ Châu đã hoàn toàn thay đổi.
Ngoại trừ Ma tông là thứ dân thường không chạm tới, thì nội ưu ngoại hoạn của Đại Chu đã dẹp sạch. Bách tính có thể hoàn toàn yên tâm an cư lạc nghiệp, đây chính là thời đại thái bình nhất của đại lục Tổ Châu suốt mấy ngàn năm qua.
Còn Đại Chu chắc chắn là triều đại mà dân chúng tin tưởng và tự hào nhất.
Khi bách tính tin cậy và tự hào về quốc gia, dân tâm niệm lực tự nhiên sẽ đạt tới đỉnh cao.
Trong chiếc đỉnh khổng lồ giữa Tổ Miếu, con rồng niệm lực đang ngủ gật, thân hình nó vô cùng lực lưỡng, không hề kém cạnh con Kim Long mà hoàng đế Ung quốc đã tặng hắn. Điều này chứng tỏ đạo linh hồn niệm lực trong Tổ Miếu Đại Chu cũng đã đến độ chín muồi.
Nhớ tới chuyện này, Lý Mộ nói với Nữ Hoàng: "Còn một việc nữa thần quên thưa với bệ hạ, để tạ ơn thần, hoàng đế Ung quốc đã tặng thần một món trọng lễ."
Chu Vũ nhìn hắn với vẻ nghi ngờ: "Hắn muốn gả con gái cho khanh sao?"
Lý Mộ cạn lời: "Bệ hạ nghĩ đi đâu vậy, ông ấy tặng thần một đạo đế khí."
Lý Mộ xòe tay, một con Kim Long khác bay ra từ không gian động phủ. Ngay lúc con rồng này xuất hiện trong Tổ Miếu, con Cự Long trong đỉnh kia bỗng mở mắt, hai đạo kim quang lóe lên rồi biến mất, nó nhìn chằm chằm về hướng Lý Mộ.
Chính xác là nhìn con Kim Long bên cạnh hắn.
Con rồng mà Lý Mộ vừa thả ra khựng lại một nhịp rồi gầm lên một tiếng, lao về phía con rồng trong đỉnh. Hai con rồng quấn lấy nhau ngay lập tức, đầu rồng cắn xé đối phương quyết liệt...
Đề xuất Voz: Chị quản lý dễ thương