Chương 610: Lý Mộ bế quan

Cảm nhận được sinh cơ bừng bừng trỗi dậy trong cơ thể, hai vị Thái Thượng trưởng lão của Phù Lục phái lòng đầy phức tạp.

Cách đây hai năm, họ đã linh cảm thấy đại hạn sắp tới, vốn đã định truyền công lực cho các đệ tử trong môn rồi thản nhiên đón nhận cái chết, coi như chút đóng góp cuối cùng cho tông môn.

Nếu lúc đó Lý Mộ không khuyên nhủ họ thì họ làm sao có được ngày hôm nay.

Trong lòng họ đồng thời cũng tiếc nuối cho những vị tiền bối từng phải hy sinh vì cạn kiệt thọ nguyên. Nếu lúc đó cũng có Lý Mộ thì họ đâu cần phải tự tuyệt lộ mình như thế.

Cả hai nhìn Lý Mộ với ánh mắt đầy mừng rỡ và mãn nguyện. Những lão già như họ giờ đã bị thế hệ trẻ vượt mặt, nhưng đó là tín hiệu đáng mừng vì tương lai của Phù Lục phái đều trông cậy cả vào hắn.

Các vị trưởng lão của ngũ tông còn lại cũng hướng về phía Lý Mộ, đồng loạt chắp tay trang trọng nói: "Đa tạ sư chất."

Giúp họ tăng thêm một giáp tuổi thọ là ân tình không thể nào báo đáp hết, lại thêm ơn giải mã Thiên Thư. Trong vô thức, họ nhận ra mình đã nợ Phù Lục phái quá nhiều.

Lý Mộ mỉm cười đáp: "Đều là người nhà cả, xin các vị sư thúc đừng khách sáo."

Huyền Cơ Tử cũng cười nói: "Ta đã cho đệ tử chuẩn bị yến tiệc tại chủ điện để mừng cho các vị sư thúc, mời các vị dời bước..."

Sau yến tiệc, các vị Thái Thượng trưởng lão không rời đi ngay mà nán lại Bạch Vân sơn để cùng nhau luận đạo. Cách vài ngày, họ lại tổ chức các buổi khai đàn giảng đạo tại các ngọn núi. Bất kỳ đệ tử Phù Lục phái nào cũng có thể tùy nghi tham gia thính giảng.

Những người tu hành từ bên ngoài tới Bạch Vân sơn mua bùa chú nếu muốn cũng có thể vào dự thính.

Phù Lục phái tuy cũng có các cao thủ chuyên về Đan đạo, trận pháp, luyện khí và luyện thể, nhưng trình độ của họ dĩ nhiên không thể bì kịp với các vị Thái Thượng trưởng lão của chư tông.

Việc cường giả đỉnh cấp của các phái cùng ngồi lại giảng đạo vốn chỉ xảy ra tại các đại hội giao lưu của Đạo môn, mà thường khi ấy người được cử đi cũng chỉ ở cấp bậc thủ tọa. Việc Thái Thượng trưởng lão đích thân xuất hiện giảng bài là đặc ân ngay cả Huyền tông cũng chưa từng có.

Dần dà, Phù Lục phái đã thay thế Huyền tông trở thành vị thủ lĩnh không ngai của Đạo môn.

Tin tức các Thái Thượng trưởng lão giảng đạo tại Bạch Vân sơn vừa lan ra đã thu hút vô số người tu hành kéo về, tạo nên cảnh tượng rộn rực chưa từng thấy. Tin này chẳng mấy chốc cũng truyền tới Huyền tông.

Kể từ sau khi Lý Mộ đại náo đại hội giao lưu, vận thế của Huyền tông ngày càng đi xuống.

Triều đình Đại Chu không cho họ lập đạo tràng trong nước khiến việc tuyển mộ đệ tử mới gặp muôn vàn khó khăn, tông môn thiếu hẳn nguồn máu mới.

Phường thị khổng lồ được xây dựng ngoài Thần Đô nhờ địa thế trời ban cùng sự ủng hộ hoàn toàn của các phái đã cướp đi chín phần mười việc làm ăn của Huyền tông. Một tháng trước, phường thị của Huyền tông đã phải đóng cửa.

Không chỉ có vậy, chỉ trong thời gian ngắn, từ một đại tông môn hàng đầu được mọi người ngưỡng vọng, Huyền tông giờ đây bị cả Yêu quốc và Quỷ vực cấm tiệt đệ tử bước chân vào.

Trước khi đắc tội với Lý Mộ, chẳng ai ngờ mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này.

Cũng chẳng ai ngờ hắn có thể khiến Nữ Hoàng Đại Chu, Vạn Yêu Nữ Vương và cả Quỷ Chủ đứng về phe đối địch với Huyền tông. Tất cả rốt cuộc là dựa vào cái gì?

Hiện giờ, các Thái Thượng trưởng lão của các phái công khai giảng đạo tại Phù Lục phái chẳng khác nào thừa nhận Phù Lục phái mới là kẻ dẫn đầu Đạo môn. Đối với đệ tử Huyền tông, đây là sự ghẻ lạnh khó lòng chấp nhận.

Những ngày qua, bên trong nội bộ Huyền tông cũng bắt đầu xuất hiện những tiếng nói bất mãn.

Ngày càng nhiều người lên tiếng phản đối hành động của Thái Thượng trưởng lão Đạo Thành Tử, yêu cầu giao nộp Thanh Thành Tử để cứu vãn danh dự tông môn. Tuy nhiên Thái Thượng trưởng lão vẫn khăng khăng theo ý mình, sau khi xử phạt nặng vài vị trưởng lão phản đối thì không còn ai dám nhắc lại nữa.

Bồng Lai sơn nhìn bề ngoài có vẻ bình thản, nhưng ai nấy đều rõ Huyền tông đã không còn là Huyền tông của ngày xưa nữa.

Trong một tòa đạo cung lơ lửng trên đỉnh núi cao nhất, Đạo Thành Tử đang ngồi trên ghế chưởng giáo. Tóc lão nửa đen nửa trắng, cả người toát ra vẻ tà quái.

Nửa khuôn mặt với mái tóc trắng thoáng hiện vẻ do dự, nói: "Giao Thanh Thành Tử ra đi, chuyện này vốn là lỗi của chúng ta..."

Nửa khuôn mặt tóc đen lại hừ lạnh, giọng nói âm u: "Chỉ cần có sư thúc ở đây, dù ngũ tông có hợp lại thì Huyền tông vẫn là thiên hạ đệ nhất. Đợi chúng ta bước vào Hợp Đạo, đó chính là lúc tiêu diệt Ma đạo, thống nhất Đạo môn..."

"Đó không phải là điều ta muốn!"

"Ngươi muốn nhưng chưa bao giờ dám tranh đấu. Nếu không vị trí chưởng môn này đã sớm là của ngươi rồi. Sau này cứ nghe theo ta, chỉ có ta mới có thể dẫn dắt Huyền tông trở lại đỉnh cao mạnh mẽ!"

Trong đại điện, cùng một giọng nói nhưng lại mang hai tông điệu khác biệt luận chiến qua lại làm bầu không khí trở nên u ám vô cùng.

Tại Phù Lục phái, đỉnh Bạch Vân phong, Lý Mộ đang tận hưởng những giây phút nhàn nhã cuối cùng trước khi bế quan.

Việc sắp bế quan luyện hóa đế khí hắn đã báo cho Liễu Hàm Yên và Lý Thanh biết. Hai đạo đế khí ban đầu dành cho họ giờ đã dung hợp làm một, vượt quá khả năng tiếp nhận của các nàng.

Sau khi tiếp nhận truyền thừa của Ngao Thanh, nhục thân của Lý Mộ mạnh ngang ngửa Long tộc. Ngoài Nữ Hoàng ra chỉ có hắn mới đủ sức tiếp nhận đạo đế khí phiên bản siêu cấp này.

Với tu vi hiện tại của Nữ Hoàng, trừ khi có thêm mười đạo đế khí nữa chứ luyện hóa thêm một hai đạo cũng không giúp tu vi nàng tiến bộ bao nhiêu. Xét đi xét lại, Lý Mộ vẫn là người cần nó nhất.

Lý Mộ không chọn Bạch Vân sơn làm nơi bế quan mà chọn Thần Đô.

Dạo gần đây bận bịu ngược xuôi chưa kịp hâm nóng tình cảm với Nữ Hoàng đã lại phải bế quan dài ngày, vậy nên nơi bế quan tốt nhất là ở cạnh nàng. Nhỡ có lúc nàng không vui thì Lý Mộ cũng không dễ sống.

Đưa Liễu Hàm Yên, Lý Thanh cùng Vãn Vãn, Tiểu Bạch về Thần Đô ở cùng vài ngày, Lý Mộ chính thức bắt đầu bế quan.

Đêm trước khi bế quan, hắn được tận hưởng niềm hạnh phúc tề nhân chi phúc hiếm có.

Sáng sớm, giữa hai đóa hoa mềm mại thơm ngát, Liễu Hàm Yên vẽ vài vòng trên ngực hăn hỏi: "Lần này khanh định đi bao lâu mới ra?"

Lý Mộ cân nhắc rồi nói: "Chắc khoảng một năm."

Lúc trước Nữ Hoàng luyện hóa mất nửa năm, Huyễn Cơ cũng đã bế quan vài tháng. Đó chỉ là đạo đế khí thường, còn đạo tăng cường này của Lý Mộ chắc chắn cần nhiều thời gian hơn.

Tại Lý phủ, khi mặt mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, Lý Mộ mới bước ra khỏi phòng.

Hắn ra sân xoa đầu Vãn Vãn và Tiểu Bạch dặn dò: "Ngoan ngoãn tu hành, đợi ta ở nhà."

Ôm nhẹ các nàng một cái rồi Lý Mộ mới rời phủ vào cung.

Nữ Hoàng đã đợi hắn sẵn ở Trường Lạc cung. Lý Mộ giao lại Đạo Chung và Xạ Nhật Cung cho nàng, nói: "Hai bảo vật này bệ hạ cứ giữ lấy để phòng hờ."

Tu vi nàng tuy chưa tới đệ bát cảnh nhưng có hai món pháp bảo công thủ toàn diện nhất này thì dẫu Ma Đạo Tam Tổ có tới cũng chẳng làm gì được nàng.

Hắn sẽ bế quan dưới địa cung phía sau Trường Lạc cung, vốn là nơi tu luyện thường nhật của Nữ Hoàng. Lý Mộ nhìn nàng khẽ nói: "Thần đi đây."

Chu Vũ gật đầu: "Đi đi."

Lúc Lý Mộ vừa quay lưng, Chu Vũ bỗng gọi: "Chờ chút."

Lý Mộ quay lại hỏi: "Bệ hạ còn việc gì dặn dò sao?"

Chu Vũ nhón chân hôn nhẹ lên môi hắn một cái, nói khẽ: "Ra sớm một chút nhé."

Phía sau cửa Trường Lạc cung, Linh Lung chứng kiến cảnh này bỗng đỏ bừng mặt.

Mai đại nhân liếc nàng rồi hỏi: "Ngươi đỏ mặt cái gì?"

Linh Lung công chúa xoắn hai tay vào nhau, hào hứng: "Ta cũng chẳng biết, tóm lại là thấy vui lắm..."

"Thật là chẳng hiểu ra làm sao..." Mai đại nhân không thèm chấp nàng, quay sang nhìn Thượng Quan Ly thì giật mình: "A Ly, sao mặt ngươi cũng đỏ lựng lên rồi!"

Đề xuất Linh Dị: Thiên Tài Câu Lạc Bộ
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN