Chương 614: Tái chiến Huyền Minh

Lý Mộ ở lại Yêu quốc chỉ vỏn vẹn ba ngày.

Dù Vạn Yêu Nữ Vương có quyến rũ đến đâu, nhưng Quỷ Chủ Quỷ vực cũng chẳng phải là người dễ dãi. Nếu để Tô Hòa biết Lý Mộ đã xuất quan mà mãi không tới tìm nàng, lại cứ quấn quýt bên Huyễn Cơ ở Yêu quốc thì rắc rối to.

Bên cạnh càng nhiều hồng nhan, Lý Mộ càng phải công bằng, không để ai cảm thấy bị bỏ rơi.

Quỷ vực bị bao phủ bởi làn sương mù kỳ quái nên không thể trực tiếp truyền tin, không giống Huyễn Cơ hay Nữ Hoàng có thể liên lạc với Lý Mộ bất cứ lúc nào. Đến giờ nàng vẫn chưa biết Lý Mộ đã xuất quan.

Rời Yêu quốc, Lý Mộ đi thẳng về hướng Tây Nam.

Phong Đô thành vốn của La Sát Vương nay là thủ phủ của cả Quỷ vực. Nơi đó gần Đại Chu nhất và không gian cũng ổn định nhất. Trận pháp truyền tống của Quỷ vực được xây bên ngoài Phong Đô thành hai trăm dặm.

Lý Mộ ban đầu định xây ngay trong Phong Đô, nhưng không gian Quỷ vực sau đại chiến thời Thượng cổ đã vụn vỡ nhạy cảm, không chịu nổi lực lượng không gian khổng lồ khi dịch chuyển, sẽ dễ dẫn tới sụp đổ không gian và bị cuốn vào dòng loạn lưu. Để an toàn, Lý Mộ mới đặt trận pháp ở vùng biên giới Quỷ vực.

Hai trăm dặm với những cường giả đệ thất cảnh như La Sát Vương hay Diêm La Vương không phải là xa, nếu có chuyện xảy ra thì Quỷ vực chỉ bị chậm trễ đôi chút khi cứu viện mà thôi.

Tốc độ của Lý Mộ bây giờ đã khác xưa rất nhiều. Chỉ trong chốc lát, vùng sương mù bao quanh Quỷ vực đã hiện ra trước mắt.

Hắn dừng thi triển Súc Địa Thành Thốn, hóa thành luồng ánh sáng bay vào trong sương mù.

Lúc này bên ngoài thành Phong Đô, sương mù đang cuồn cuộn một cách bất thường.

Minh Nhất đang đối đầu với Minh Nhị và Minh Tam ở phía xa. Minh Tam trầm giọng bảo lão: "Chúng ta biết lão bị ép buộc, lần này Ngũ Tổ tới đây là để cứu lão, mau tránh ra!"

Lòng Minh Nhất đầy phức tạp. Nếu Ngũ Tổ thật lòng cứu lão thì lúc đối diện với cây cung của Lý Mộ đã không bỏ mặc lão mà chạy thoát thân một mình rồi.

Hơn nửa năm ở Quỷ vực hoàn toàn khác với thời gian ở Quỷ Đảo.

Làm việc cho Tam Tổ và Ngũ Tổ lúc nào cũng phải khép nép cung kính và làm những nhiệm vụ nguy hiểm. Còn ở đây, Quỷ Chủ và Lý Mộ chẳng hề quát tháo lão bao giờ. Lão và nhóm của La Sát Vương ban đầu có phần xa cách nhưng sau vài lần tiếp xúc đã thành bằng hữu, thỉnh thoảng lại tụ tập uống rượu. Cảm giác nhàn nhã này trước đây lão chưa từng có.

Dù im lặng nhưng Minh Nhất vẫn đứng cản trước mặt Minh Nhị và Minh Tam không hề lùi bước, lão ngưng tụ một ngọn hồn thương chỉ thẳng về phía hai người.

Thấy vậy Minh Nhị nổi giận: "Minh Nhất, chẳng lẽ lão đã phản bội Thánh tông rồi sao!"

Sắc mặt Minh Tam cũng tối sầm: "Đừng phí lời với lão nữa, bắt lấy lão giao cho Ngũ Tổ xử lý."

Dứt lời, cả hai lao tới Minh Nhất. Ba lão của U Minh xưa nay thực lực ngang ngửa, Minh Nhất lấy một địch hai nhanh chóng rơi vào thế yếu. Đúng lúc đó, một luồng hắc vụ từ xa lao tới, giọng La Sát Vương vang lên: "Lão quỷ đừng sợ, ta tới giúp lão đây!"

Có La Sát Vương hỗ trợ, Minh Nhất giảm bớt áp lực. Nhưng phía Diêm La Vương, Dạ Xoa Vương và Tu La Vương lại đang gặp khó khăn.

Lần này Ma Đạo Ngũ Tổ hiển nhiên đã chuẩn bị kỹ, nắm rõ lực lượng của Phong Đô. Phái tới sáu vị đệ thất cảnh, vừa vặn hơn họ một người nên hoàn toàn áp chế được họ.

Trong trận chiến ngang hàng, hơn một người đã đủ để định đoạt thắng thua.

Phía trên thành Phong Đô bị che phủ bởi một đóa Hắc Liên khổng lồ. Tô Hòa thi triển ngự quỷ thuật nhưng chẳng có tác dụng gì, tu vi đệ lục cảnh của nàng lúc này không thể tham gia vào trận chiến cấp cao này.

Minh Nhất và bốn vị Quỷ Vương đều bị cầm chân. Huyền Minh cùng một nam tử áo đen khác đang hoàn toàn ép vế Quỷ Bộc.

Thực lực của Huyền Minh vốn ngang Quỷ Bộc, nay thêm gã nam tử áo đen có thực lực phi thường kia thì Quỷ Bộc không sao chống đỡ nổi khi bị vây đánh.

Quỷ Bộc bị thương mấy lần, khí thế suy yếu hẳn. Đúng lúc đó, Huyền Minh khẽ bảo gã áo đen: "Ngươi giữ chân lão ta đi."

Nói xong nàng rời khỏi vòng chiến, bay thẳng tới chỗ Tô Hòa đang đứng trên tường thành.

Quỷ Bộc biến sắc muốn dịch chuyển tới cứu nhưng lại bị gã áo đen cản lại. Huyền Minh đã khóa chặt khí tức của Tô Hòa, đưa bàn tay trắng bệch mảnh khảnh vồ lấy nàng.

Ngay khi nàng sắp chạm tới Tô Hòa thì một nắm đấm thình lình xuất hiện từ hư không.

Oanh!

Nắm đấm và bàn tay va chạm, một luồng pháp lực cực mạnh tỏa ra. Những chấn động đó bị trận pháp trên tường thành hấp thu hết, nhưng mặt đất bên ngoài thành thì bị lún xuống vài trượng.

Sau lưng nữ tử trên tường thành hiện ra bóng hình của một nam tử.

Huyền Minh hơi biến sắc, cú đấm vừa rồi mang pháp lực không hề kém cạnh nàng. Thậm chí qua cú đấm đó, nàng nhận ra nhục thân của đối phương mạnh tới mức nàng chưa từng thấy ở ai khác, trừ những thi tu cường đại hoặc tộc Long.

Khi nhận ra gương mặt kẻ đó, Huyền Minh kinh hãi, vội lùi lại thật xa. Hắn bám sát nàng như hình với bóng.

Ma tông vốn biết Lý Mộ đang bế quan luyện đế khí, chẳng qua Huyền Minh không ngờ hăn lại luyện xong nhanh đến thế. Với tu vi đệ thất cảnh cộng thêm cây Xạ Nhật Cung kinh hồn bạt vía kia, nàng không còn là đối thủ của Lý Mộ nữa.

Thấy Lý Mộ áp sát, móng tay Huyền Minh dài ra sắc lẹm như mười thanh kiếm đâm về phía hắn.

Đối với thi tu, nhục thân chính là thứ vũ khí mạnh nhất.

Lý Mộ không dùng thần thông mà chọn đấu tay đôi.

Toàn thân hăn tỏa kim quang rực rỡ, cánh tay mang hào quang vàng ròng đỡ lấy móng tay của nàng. Những tia lửa nổ tung giữa không trung, cả hai lùi ra xa trăm trượng.

Đòn đánh này bất phân thắng bại.

Lý Mộ thầm mừng thầm trong bụng, kể từ nay về sau cái thời bị Huyền Minh áp chế đã lùi vào dĩ vãng. Hắn không dùng Xạ Nhật Cung mà cầm Phá Thiên Thương trong tay, bóng dáng hăn thoắt ẩn thoắt hiện.

Huyền Minh cũng lập tức rút kiếm ra ứng chiến.

Nàng không do dự đâm thẳng kiếm tới, mũi thương và mũi kiếm va chạm giữa hư không, chấn động tỏa ra làm ảnh hưởng tới cả những người đang chiến đấu xung quanh.

Cả nhóm của La Sát Vương và các cường giả Ma đạo đều dừng lại, dạt sang hai bên nhìn với vẻ chấn động.

Minh Nhị và Minh Tam không ngờ nổi kẻ từng phải chật vật chạy trốn trước họ nay lại có thể đánh ngang ngửa với Ngũ Tổ.

Bọn La Sát Vương thì rùng mình kinh hãi. Hơn nửa năm trước Lý Mộ còn phải dựa vào cây cung khủng khiếp kia mới đẩy lui được nữ tử áo trắng này, vậy mà giờ không cần cung hăn vẫn đường hoàng đối địch được, tốc độ thăng tiến này quá đỗi kinh người.

Nháy mắt, hai bóng người này trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Ai cũng hiểu thắng bại của trận chiến này sẽ quyết định cục diện của đôi bên, nên đều ăn ý không ai can thiệp vào.

Lý Mộ cảm nhận được lực đẩy mạnh mẽ từ mũi thương, thân thể lại bị bắn lùi ra. Thanh kiếm của nàng rõ ràng là một pháp bảo không kém gì Phá Thiên Thương của hăn.

Ở cấp độ cường giả đỉnh phong giao thủ, rất khó để phân thắng bại nhanh chóng. Hiếm có thần thông nào của đệ thất cảnh có thể hạ gục đối thủ cùng cấp ngay tức khắc.

Xạ Nhật Cung đáng sợ chính là vì nó có sức sát thương bộc phát tức thời mà không thần thông nào sánh nổi.

Lý Mộ và Huyền Minh đứng cách nhau trăm trượng nhưng không ai ra tay tiếp.

Cả hai đều hiểu trong điều kiện bình thường thì chẳng ai làm gì được ai, chỉ có thể đánh tiêu hao xem ai kiệt sức trước thôi.

Tất nhiên đó là trong điều kiện bình thường.

Khi Lý Mộ thu lại Phá Thiên Thương, sắc mặt Huyền Minh đại biến, nàng vẫy tay áo cuốn lấy mấy thủ hạ của mình rồi bóng người dần mờ đi.

"Định!"

Đúng lúc đó Lý Mộ khẽ thốt lên một tiếng.

Khi bóng nàng vừa mờ đi thì khựng lại trong nháy mắt rồi mới thực sự biến mất.

Nhưng bên cạnh nàng, hai bóng người đã bị để lại.

Minh Nhị và Minh Tam ngẩn ngơ đứng đó, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tu La Vương, Diêm La Vương, La Sát Vương, Dạ Xoa Vương, Minh Nhất và Quỷ Bộc đang từ từ hướng về phía họ.

Đề xuất Huyền Huyễn: Hủ Bại Thế Giới
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN