Chương 616: Lý Mộ lo lắng âm thầm

Tại Phong Đô, Quỷ vực.

Trong một căn phòng tĩnh mịch, Lý Mộ áp lòng bàn tay vào sau lưng Linh Thi, dẫn luồng hàn khí tuôn chảy liên tục vào cơ thể nàng ta. Khắp mật thất dán đầy những lá bùa phát ra khí lạnh thấu xương, làm cả căn phòng đóng một lớp băng dày.

Loại hỏa độc từ thi hỏa của Huyền Minh vô cùng đáng sợ. Lý Mộ phải mất tới vài canh giờ mới có thể thanh lọc hoàn toàn cho nàng ta.

Khi tia hỏa độc cuối cùng biến mất, đôi mắt Linh Thi bỗng mở trừng.

Cảm giác có người phía sau, nàng ta dường như nhớ ra điều gì, lập tức hiện rõ vẻ cảnh giác. Cơ thể nàng ta xoay phắt lại, hai chiếc răng nanh nhọn hoắt hiện ra, định ngoạm vào cổ Lý Mộ.

Lý Mộ nhanh tay bóp chặt miệng nàng ta, nhắc nhở: "Đừng có cắn bậy, là tôi đây..."

Nhận ra Lý Mộ, vẻ phòng bị trên mặt Linh Thi tan biến. Những chiếc móng tay dài ra lúc nãy cũng rụt lại, nàng ta bắt đầu dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn quanh quẩn khắp nơi.

Mãi cho tới khi nhìn thấy Tô Hòa đang đứng ngoài cửa phòng, gương mặt nàng ta mới hiện rõ vẻ vui mừng tự nhiên.

Lý Mộ đứng dậy, phủi tay rồi bước ra ngoài, bảo Tô Hòa: "Nàng vào nói chuyện với nàng ta đi."

Linh Thi này từ khi sinh ra đã ở trong tế đàn dưới lòng đất, mới ra ngoài được vài năm nên đầu óc chỉ như đứa trẻ vài tuổi, chắc chỉ có Tô Hòa mới giao tiếp bình thường được với nàng ta.

Lý Mộ bước ra ngoài điện. Minh Nhị và Minh Tam lúc này đã bị bắt giữ, dù trước đó hung hăng bao nhiêu thì giờ cả hai đều cúi gầm mặt như đà điểu.

Thực ra chính Minh Nhất đã thuyết phục họ trước khi Lý Mộ quay về.

Ba lão của U Minh vốn là huynh đệ khác họ từ trước khi gia nhập Ma tông, sống cùng nhau mấy chục năm nên rất hiểu nhau. Hành động của Minh Nhất đã giúp Lý Mộ đỡ tốn bao nhiêu công sức. Hắn lệnh cho hai kẻ kia giao nộp hồn huyết, rồi bắt đầu suy tính một việc quan trọng.

Do địa lý đặc thù của Quỷ vực nên việc truyền tin và cứu viện cực kỳ bất tiện. Lần này Lý Mộ tình cờ có mặt, nhưng chuyện may mắn đó chưa chắc lặp lại lần sau.

Cân nhắc kỹ, hắn định di dời thành Phong Đô tới sát vùng biên giới với Đại Chu hơn.

Làm như vậy, nhỡ lần sau Huyền Minh có quay lại gây hấn thì các bên chỉ việc mở trận pháp truyền tống là có thể ứng cứu tức khắc.

Đợi một lúc, Tô Hòa bước ra cùng với bản sao giống hệt mình. Linh Thi kia cứ bám sát gót nàng, coi nàng như chỗ dựa duy nhất.

Tâm trí Linh Thi chỉ tương đương đứa trẻ dưới mười tuổi. Hai Tô Hòa đi cạnh nhau, một người mặn mà quyến rũ, một người ngơ ngác thơ ngây, tạo nên sự tương phản vô cùng thú vị.

Lý Mộ hỏi thăm thì biết sau lần ly biệt trước, Linh Thi đã tự mình tìm tới Quỷ vực theo bản năng, chọn một nơi dồi dào âm khí để tu luyện.

Sau đó nàng ta bị Huyền Minh bắt đi nhốt trong một không gian chật hẹp, rồi bị đem ra làm con tin.

Ban đầu Lý Mộ không hiểu sao Huyền Minh lại tìm thấy nàng ta dễ thế, sau nghĩ lại mới thấy tòa tế đàn dưới Bích Thủy Loan lộ liễu thế chắc chắn do Ma tông dựng lên.

Kết hợp với những gì ghi trong Thiên Thư, Lý Mộ đoán đó là tế đàn Huyền Minh chuẩn bị để luyện vật chứa cho mình, nào ngờ lại tình cờ tạo ra Linh Thi cho nhục thân của Tô Hòa.

Hắn nhìn Linh Thi đang nép sau lưng Tô Hòa, bèn bảo: "Nàng ta cứ theo nàng mãi thế này cũng nên đặt cho nàng ta cái tên để dễ gọi. Nàng là Tô Hòa, hay gọi nàng ta là Tô Miêu (Mầm) đi?"

Tô Hòa lườm hắn: "Tên gì mà kỳ cục thế?"

Lý Mộ lý giải: "Nàng biểu trưng cho lúa, nàng ta là mầm, vốn dĩ là một thể, ta thấy hợp lắm mà..."

Tô Hòa còn chưa kịp đáp thì Linh Thi sau lưng đã bập bẹ: "Tô... Miêu... tên... của tôi..."

Thế là cái tên Tô Miêu được quyết định một cách hú họa qua lời Lý Mộ.

Linh Thi coi Tô Hòa như chị ruột, hèn gì Lý Mộ cứ cảm thấy như mình vừa có thêm cô em vợ sinh đôi nhưng đầu óc không được lanh lợi cho lắm.

Nhớ tới việc chính, hắn bàn với Tô Hòa: "Ta có chuyện muốn thương lượng với nàng. Ta muốn dời Phong Đô về biên giới Quỷ vực để thuận tiện cứu viện và liên lạc sau này."

Quỷ vực quá khép kín quả thực là cái dở lớn. Tô Hòa gật đầu đồng ý: "Chuyện này cứ để huynh quyết định đi."

Ba ngày sau, cổng thành Phong Đô đóng chặt. Mọi cư dân quỷ đều được lệnh tập trung trong nhà, không được phép ra ngoài.

Binh lính Quỷ Chủ phủ thông báo thành sắp di dời khiến dân chúng xôn xao, không tài nào tượng tượng được cái thành lớn thế này thì dời đi kiểu gì.

Đúng vào giờ Ngọ, mặt đất dưới chân đột ngột rung chuyển dữ dội.

Dù tò mò đến chết đi được nhưng vì lệnh cấm nên chẳng quỷ nào dám ló mặt ra xem.

Trong thành chấn động không dứt, nếu nhìn từ bên ngoài sẽ thấy cả tòa thành Phong Đô đã bật khỏi mặt đất, lơ lửng trên độ cao hàng trăm trượng.

Một chiếc chuông khổng lồ bao trùm lấy thành phố. Trong thành có vài pháp trận được kích hoạt, mỗi trận có một bóng người đang ngồi giữ.

Lý Mộ ngồi ở pháp trận trung tâm. Để dời thành, hăn đã huy động mọi nhân lực đệ thất cảnh của Quỷ vực.

Tứ đại Quỷ Vương, bà lão u Minh, Quỷ Bộc cùng Lý Mộ, tổng cộng chín vị đệ thất cảnh hợp lực thi pháp. Họ dễ dàng nhấc bổng Phong Đô lên và dưới sự bảo hộ của Đạo Chung, từ từ đưa nó về phương Đông.

Không gian Quỷ vực vốn yếu ớt nên tốc độ di chuyển không thể quá nhanh. Phải mất bảy ngày họ mới đưa được thành Phong Đô tới vị trí mới đã định trước.

Lý Mộ đã cho người san bằng vài ngọn núi lớn ở đó để lấy mặt bằng đặt thành.

Xong xuôi hăn cũng mang luôn cả trận pháp truyền tống về đó.

Giờ đây, dù Ma Đạo Tam Tổ có đích thân tới thì Quỷ vực cũng có thể kê cao gối mà ngủ.

Khi mọi việc đã ổn thỏa, Lý Mộ gọi ba lão U Minh tới.

"Bái kiến đại nhân!"

Sau vài ngày nghe Minh Nhất thuyết phục, Minh Nhị và Minh Tam đã ngoan ngoãn hơn hẳn, vừa vào điện đã cung kính cúi chào Lý Mộ.

Cũng phải, mạng họ nằm trong tay hắn, không cung kính không được.

Lý Mộ khoanh tay, nhìn hai kẻ đó từ trên cao: "Về Ma tông, các người biết được những gì, khai hết ra cho ta."

Ma tông trong mắt mọi người xưa nay vẫn luôn mạnh mẽ và đầy bí ẩn.

Tới giờ Lý Mộ vẫn chưa hiểu về họ nhiều lắm. Biết người biết ta mới mong thắng trận, mà ân oán giữa hắn với Huyền Minh và Ma tông thì không đời nào hóa giải được. Hiểu rõ đối phương bao nhiêu thì tốt cho hắn bấy nhiêu.

Minh Nhị ngước nhìn Lý Mộ một cái rồi kể: "Thánh tông... à Ma tông có thế lực khắp Thập Châu, nhưng tôi chỉ rõ về Tổ Châu thôi..."

Minh Nhất ho khan một tiếng cảnh cáo, Minh Nhị vội sửa miệng rồi khai báo mọi chuyện lão biết.

Vì hai lão này dạo gần đây được Tam Tổ trọng dụng nên biết nhiều hơn Minh Nhất. Nghe xong Lý Mộ không khỏi thấy lòng nặng trĩu.

Ma tông có ba tổng đàn chính trên đại lục. Tổng đàn Quỷ Đảo ở biển Nam sâu thẳm là nơi Tam Tổ đệ bát cảnh trấn giữ.

Hai tổng đàn còn lại nằm ở Viêm Châu và Tụ Quật châu.

Một mình Quỷ Đảo đã mạnh hơn cả Đạo môn cộng lại, vậy mà Ma tông có tới ba cái như thế, đúng là tin chẳng lành chút nào.

Điều an ủi duy nhất là danh xưng các tổ Ma tông không phải cứ xếp trước là mạnh hơn.

Xưa kia có thể họ xếp hạng theo thực lực, nhưng qua hàng vạn năm truyền thừa với bao thăng trầm, thời điểm họ tái sinh khác nhau nên thực lực hiện nay cũng khác. Tam Tổ là người tái sinh sớm nhất nên hiện tại lão là người mạnh nhất.

Nhất Tổ và Nhị Tổ hiện tại chưa đạt tới đệ bát cảnh.

Đây là tin tốt, nhưng cũng chỉ là tạm thời thôi.

Chắp nối những mẩu ký ức của Huyết Hà và lời khai của đám U Minh, Lý Mộ nhận ra hiện nay có lẽ là thời kỳ hoàng kim nhất của Ma tông trong vạn năm qua.

Tất nhiên không phải là thực lực tuyệt đối, vì vạn năm trước cường giả đệ cửu cảnh nhiều vô kể, một người cũng đủ quét sạch Ma tông hiện nay.

Thời đó dù Ma đạo mạnh đến đâu, với vô số đệ cửu cảnh, thì các tộc khác như Yêu, Long, Quỷ và Nhân cũng có những cường giả đủ sức trấn áp họ.

Nhưng nay khi thế giới tu hành đi xuống, nếu các tổ khác của Ma đạo mà thăng lên đệ bát cảnh thì họ sẽ thực sự vô địch trên đại lục này.

Địa vị của hai lão kia cao hơn Tam Tổ nên việc họ lên đệ bát cảnh chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nghĩ tới đây, Lý Mộ thở dài một tiếng, lòng đầy lo âu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Giới Thiên Hạ (Dịch)
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN