Chương 636: Mưa gió nổi lên
Huyện Dương Khâu.
Về phía Tây Bắc của huyện thành, trong một vùng rừng núi cây cối rậm rạp có mấy ngôi mộ đắp bằng đất đứng sừng sững.
Đây chính là nơi chôn cất mỗ mỗ và tộc nhân của Tiểu Bạch. Năm xưa khi rời khỏi huyện Dương Khâu, chính tay Lý Mộ và Tiểu Bạch đã mai táng họ.
Tiểu Bạch quỳ trước những ngôi mộ ấy, đôi mắt nhòa lệ, nức nở: "Mỗ mỗ, Oanh Oanh tỷ tỷ, Yên Yên tỷ tỷ... Tiểu Bạch báo thù cho mọi người rồi..."
Thi thể Thanh Thành Tử nằm sõng soài trước những ngôi mộ. Hắn đã tự sát sau khi bị Huyền Tông bỏ rơi, biết rõ mình sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì nên đã tự tán đi nguyên thần và hồn phách.
Lý Mộ búng ngón tay, một quả cầu lửa bay ra rơi trúng thi thể hắn.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội rồi tắt lịm ngay tức khắc.
Một luồng gió núi thổi qua, mọi thứ lại tro bụi trở về với tro bụi. Ân oán giữa Tiểu Bạch và Thanh Thành Tử, cũng như giữa Lý Mộ và Huyền Tông cũng từ đó mà kết thúc.
Lý Mộ cùng Tiểu Bạch ở lại đó vài canh giờ rồi mới quay về nhà cũ ở huyện Dương Khâu.
Nơi đã từng vô cùng quen thuộc nay đã cảnh còn người mất. Các cửa hiệu trên phố không biết đã thay chủ bao nhiêu lần, những con đường từng tuần tra qua cũng trở nên lạ lẫm, đây không còn là huyện Dương Khâu mà Lý Mộ từng quen thuộc nữa.
Trời đã sáng hẳn, Lý Mộ nhìn Tiểu Bạch đang ngủ say bên cạnh với vẻ mỉm cười.
Sáu chiếc đuôi trắng tuyết mềm mại rủ xuống bên giường. Đại thù đã báo, tâm kết duy nhất được cởi bỏ, đêm qua nàng đã vô thanh vô tức thăng cấp ngay trong giấc mộng.
Thiên phú của Tiểu Bạch vốn không tệ. Những năm qua dưới sự bồi dưỡng tận tình của Lý Mộ, tài nguyên tu hành chưa bao giờ thiếu, dược lực tích tụ trong người không biết bao nhiêu mà kể, pháp lực cũng vượt xa các tu sĩ Tạo Hóa thông thường. Lẽ ra nàng đã sớm thăng lên đệ lục cảnh như Liễu Hàm Yên và Lý Thanh từ lâu, chỉ vì khúc mắc chưa giải nên tu vi mới trì trệ suốt một thời gian dài.
Khúc mắc của Tiểu Bạch đã dứt, lòng Lý Mộ cũng trút bỏ được một gánh nặng lớn.
Coi tông môn đệ nhất thiên hạ là kẻ địch đòi hỏi dũng khí cực lớn. Để có một ngày được đối thoại bình đẳng với Huyền Tông, Lý Mộ đã nỗ lực không ngừng suốt hai năm qua.
Nỗi nhục ngày ấy nay hắn đã trả lại gấp bội.
Từ nay về sau, hắn và Huyền Tông nước sông không phạm nước giếng, hắn đi đường dương liễu của mình, họ đi cầu Nại Hà của họ.
Thời hoàng kim của Huyền Tông đã thành quá khứ. Trong tương lai không xa, Phù Lục phái chắc chắn sẽ thay thế vị trí đó.
Trong những ngày sắp tới, Lý Mộ chỉ cần tập trung toàn bộ sự chú ý vào Ma Đạo là được.
Thời gian qua Ma Đạo dù im hơi lặng tiếng, nhưng Lý Mộ đã cảm nhận được một sự tĩnh lặng đáng sợ trước cơn bão. Khi các vị tổ của Ma Đạo tụ họp lại thì hạo kiếp của chính đạo cũng sẽ sắp sửa bắt đầu.
Tại đảo Quỷ, tận sâu trong Nam Hải.
Vị trí của đảo Quỷ chỉ có người của Ma tông mới biết.
Không phải vì hòn đảo này nằm ở nơi hẻo lánh, mà bởi vị trí của nó không cố định. Nói chính xác hơn, nó là một hòn đảo nổi trên Nam Hải, suốt nghìn năm qua luôn lênh đênh vô định, chỉ có thể tìm ra bằng các lệnh phù đặc chế của Ma tông nhờ sự cảm ứng lẫn nhau.
Trên ngọn tháp cao nằm giữa trung tâm đảo, Huyền Minh ngồi dậy khỏi quan tài đá, khẽ nói: "Phật, Đạo, Yêu, Quỷ, Long tộc... suốt mấy nghìn năm qua chưa từng có ai có thể liên kết bọn họ lại với nhau, đến cả Ngao Thanh cũng chẳng làm được. Hắn rốt cuộc có điểm gì khác biệt?"
Tam Tổ chậm rãi lên tiếng: "Đã vạn năm rồi, quả thực hắn là dị số lớn nhất mà chúng ta từng gặp phải."
Huyền Minh vẻ tiếc nuối: "Đáng tiếc là hắn không san bằng Huyền Tông, nếu không chuyện sau này của chúng ta sẽ bớt đi bao nhiêu rắc rối."
Tam Tổ bảo: "Hắn là người thông minh. Thiên Cơ Tử cũng không hề đơn giản như vậy. Lý Mộ đã liên kết rất nhiều thế lực, thế cục của Tổ Châu đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta nữa rồi. Hãy lệnh cho các đệ tử dừng mọi hành động, kiên nhẫn đợi thời cơ..."
Từng mệnh lệnh vô thanh vô tức từ đảo Quỷ được truyền ra ngoài.
...
Thần Đô.
Kể từ sau khi Lý Mộ dẫn đoàn cường giả dạo một vòng quanh Huyền Tông, toàn bộ Tổ Châu dường như đã bình yên trở lại.
Trước đó tại các quận của Đại Chu hay các quốc gia phương Nam thỉnh thoảng còn thấy dấu vết của người Ma Đạo, nhưng chỉ sau một đêm bọn chúng cứ như thể bốc hơi khỏi thế gian vậy, biến mất không sủi tăm.
Không nghi ngờ gì nữa, lần tập hợp lực lượng này của Lý Mộ cũng đã trấn nhiếp được Ma Đạo.
Dù đảo Quỷ có Ma Đạo Tam Tổ và Huyền Minh, nhưng số lượng cường giả nòng cốt vẫn kém xa số người mà Lý Mộ đã tập hợp hôm đó. Thấy rõ sự chênh lệch thực lực nên bọn chúng không dám hành động lộ liễu trên đại lục nữa.
Nơi duy nhất còn chút bất ổn trên khắp Tổ Châu chính là Thân quốc.
Các cuộc tranh đấu giữa những bộ lạc ở Viêm Châu ngày càng gay gắt, chiến hỏa đã lan đến tận biên giới Thân quốc gây ra không ít vụ đổ máu và chết chóc. Dù Thân quốc đã cử binh đi trấn áp nhưng trong ngắn hạn e rằng các vụ xung đột vẫn chưa thể chấm dứt ngay được.
Những ngày này Lý Mộ miệt mài tu hành tại Thần Đô. Sự tồn tại của Nhất Tổ và Nhị Tổ Ma Đạo khiến hắn không thể yên lòng.
Sau buổi song tu, Liễu Hàm Yên và Lý Thanh đã kiệt sức thiếp đi, nhưng Lý Mộ vẫn tràn trề tinh lực. Cơ thể mạnh ngang Long tộc khiến hắn chẳng thấy mệt mỏi chút nào, chỉ đành quay lại thư phòng, cầm hai viên linh ngọc cực phẩm trong tay để tiếp tục tu luyện.
"Cọt kẹt..."
Một lát sau, cửa thư phòng bỗng mở ra rồi lại từ từ khép lại. Hai bóng người lẻn vào phòng, Lý Mộ mở mắt hỏi: "Sao các muội không ngủ mà lại tới đây làm gì?"
Tiểu Bạch mặt đỏ ửng: "Ta muốn ngủ cùng ân công."
Vãn Vãn tiếp lời: "Ta muốn ngủ cùng Tiểu Bạch."
Tiểu Bạch muốn ngủ với Lý Mộ, Vãn Vãn muốn ngủ với Tiểu Bạch, rốt cuộc cả hai lại nằm hai bên trái phải Lý Mộ. Lý Mộ vốn định tu hành thâu đêm, giờ đành phải ngủ cùng bọn họ.
Hương thơm thiếu nữ tỏa ra từ hai phía khiến Lý Mộ chẳng thể nào ngủ yên được.
Đều tại cái di sản chết tiệt của Ngao Thanh, nó khiến khả năng kháng cự sắc đẹp của hắn giảm đi đáng kể. Nếu không niệm Thanh Tâm Quyết thì định lực của hắn đối với Tiểu Bạch và Vãn Vãn gần như bằng không.
Lý Mộ kìm nén sự thôi thúc trong lòng. Không biết qua bao lâu, bên tai chợt nghe thấy tiếng Tiểu Bạch.
"Ân công."
"Hửm?"
Tiểu Bạch ghé sát tai Lý Mộ khẽ thủ thỉ: "Ân công, muội... muội muốn nói với huynh một chuyện."
Lý Mộ hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Tiểu Bạch hạ giọng, dịu dàng bảo: "Muội... muội và Vãn Vãn tỷ tỷ, giờ không còn là trẻ con nữa rồi..."
Chẳng biết có phải vì bẩm sinh Hồ tộc đã giỏi tay nghề này không, mà sau khi nói xong, Tiểu Bạch dường như vẫn còn thói quen cũ là khẽ thè đầu lưỡi nhỏ nhắn liếm qua vành tai Lý Mộ. Cùng lúc đó ở phía bên kia, cơ thể Vãn Vãn cũng áp sát lại gần...
...
Trong suốt một tháng sau đó, Lý Mộ đã phần nào cảm nhận được cái sự sung sướng của Ngao Thanh.
Sau Vãn Vãn và Tiểu Bạch, đến cả Thính Tâm – kẻ vốn chẳng bao giờ chịu ngồi yên – cũng lén lẻn vào phòng hắn trong một đêm nọ. Đêm ấy Lý Mộ lần đầu hiểu được xà yêu quấn người đến mức nào.
Rồi khi Ngâm Tâm – người gặp phải bình cảnh trong tu hành – đến tìm hắn chỉ dẫn vào một đêm nọ và vô tình chạm mặt Thính Tâm đang lẻn vào phòng Lý Mộ, thì sự sung sướng ấy cứ thế mà nhân đôi lên.
Cuối cùng, dù cơ thể mạnh mẽ như Long tộc nhưng hắn cũng bắt đầu thấy chịu không thấu.
Đạo song tu cũng cần phải có chừng mực, nếu tu hành không tiết chế thì sẽ phản tác dụng.
Lý Mộ quyết định nghỉ ngơi vài ngày, quay lại núi Bạch Vân để xem tiến độ tu hành của các đệ tử.
Lượng linh ngọc thu được từ việc "trấn lột" Tứ Hải Long tộc đã giúp Phù Lục phái trở thành tông môn giàu có nhất giới tu hành, không ai sánh kịp.
Dù có cộng cả năm tông Đạo môn và bốn tông Phật môn còn lại thì lượng linh ngọc dự trữ cũng chẳng thấm vào đâu so với núi Bạch Vân. Tứ Hải Long tộc thực sự quá giàu, các tài nguyên trên đại lục dù nhiều nhưng bị vô số thế lực chia chác nên phần của mỗi người chẳng được bao nhiêu.
Nhưng đại dương bao la lại là địa bàn riêng của Long tộc. Với số lượng chỉ vỏn vẹn hơn trăm cá thể đơn lẻ nhưng lại độc chiếm toàn bộ tài nguyên biển cả, nền tảng của bọn họ thâm sâu đến mức người ngoài không thể tưởng tượng nổi.
Các tông môn lớn không thiếu thiên tài, nhưng tài nguyên thì vô cùng hạn hẹp.
Khi môn phái có hai vị cường giả đỉnh cấp Tạo Hóa, mà tài nguyên để đột phá từ đệ ngũ cảnh lên đệ lục cảnh chỉ có một phần thì đó chính là rào cản lớn nhất ngăn số lượng cường giả gia tăng.
Vấn đề của Phù Lục phái hiện nay là: môn phái có hai cường giả Tạo Hóa đỉnh phong, nhưng tài nguyên để giúp đệ ngũ cảnh lên đệ lục cảnh lại có tới mười phần.
Các đệ tử trước nay vốn chẳng có nhiều tài nguyên, nay chẳng cần tranh giành mà ai nấy đều có phần, khiến cho số đệ tử đột phá cảnh giới trong một tháng qua mọc lên như nấm sau mưa.
Dù cường giả đệ thất cảnh không phải cứ dùng linh ngọc là ra được, nhưng nhờ nguồn tài nguyên dồi dào ấy mà mấy vị trưởng lão đang kẹt ở đỉnh phong Tạo Hóa đã lần lượt đột phá. Số cường giả đệ lục cảnh của Phù Lục phái đã tăng nhanh lên con số mười một người.
Con số này so với Huyền Tông tuy vẫn còn khoảng cách nhất định, nhưng về số lượng cường giả đệ thất cảnh thì Phù Lục phái đã chính thức vượt mặt Huyền Tông. Với nguồn tài nguyên gần như vô tận này, việc thực lực nòng cốt của tông môn vượt xa Huyền Tông chỉ là vấn đề thời gian.
Tuy nhiên, tài nguyên linh ngọc chỉ giúp tăng thực lực tổng thể chứ không thể gia tăng sức mạnh đỉnh phong được.
Để đột phá đệ thất cảnh có thể dựa vào truyền thừa hoặc đế khí, nhưng còn đệ bát cảnh thì phải tu hành thế nào mới đột phá nổi?
Phù Lục phái từng có cường giả đệ cửu cảnh, nhưng thuở ấy linh khí trời đất chưa loãng như bây giờ, chỉ cần tu hành bình thường là có thể đạt tới. Cách làm ấy nay đã không còn áp dụng được nữa.
Hiện nay trên thế gian này có lẽ chỉ có Huyền Tông và Ma Đạo mới nắm giữ phương pháp tu hành lên đệ bát cảnh mà thôi.
Nhưng rõ ràng là chẳng bên nào chịu tiết lộ điều đó cho Lý Mộ cả.
Để đối phó với những nguy cơ sắp tới, Lý Mộ chỉ ở lại núi Bạch Vân ba ngày rồi lập tức lên đường tới Yêu quốc để cùng Huyễn Cơ nghiên cứu sâu hơn về Song Tu đại đạo.
Cùng lúc đó tại Viêm Châu.
Trên một vùng bình nguyên rộng lớn, hai bộ tộc lớn đang lao vào một trận chém giết thảm khốc. Hàng vạn binh sĩ tử trận, cả bình nguyên ngập trong xương trắng máu đào, vùng đất mênh mông bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm kinh hoàng.
Sâu dưới lòng bình nguyên ấy.
Tại độ sâu nghìn trượng.
Một nam tử tà dị đang ngồi xếp bằng. Từng luồng sát khí từ trên trận chiến đang bị thu hút và chảy vào cơ thể hắn. Chiến sự bên trên càng khốc liệt thì lượng sát khí tràn xuống lòng đất càng nhiều, dần dần tạo thành một cái kén màu đen bao bọc lấy hắn.
Tại Tụ Quật châu.
Tụ Quật châu nằm ngoài đại dương xa xôi, biệt lập với các châu khác và ít khi có sự giao lưu.
Khác với một Tổ Châu bị chia cắt, Tụ Quật châu với hàng ức vạn dân chúng lại được thống nhất dưới một quốc gia duy nhất gọi là Doanh quốc.
Mấy tháng trước, một trận ôn dịch bất ngờ bùng phát và quét qua Doanh quốc. Tính đến nay đã có hàng chục vạn dân chúng thiệt mạng, và con số này vẫn đang tăng lên từng ngày. Giới tu hành của Doanh Châu đã thử qua nhiều cách cứu chữa, từ đan dược đến phù lục nhưng tất cả đều vô dụng trước trận dịch này.
Người chết nằm la liệt từ trong nhà ra ngoài phố, khắp mọi nơi. Bầu trời Tụ Quật châu bao trùm bởi tử khí nồng nặc đến mức giới tu hành hễ thấy là phải tránh thật xa.
Chẳng ai biết được ngay giữa vùng tử khí ấy đang có một bóng người xám xịt lơ lửng. Đôi mắt kẻ đó trắng dã không có con ngươi, trên đầu lơ lửng một trang giấy cổ xưa. Tử khí từ phương xa đang bị trang giấy ấy thu hút và từ từ hội tụ lại nơi đây...
Nữ9 có tâm thâm trầm tàn nhẫn, rất nhẫn nại trả thù, thông minh, đi 1 bước tính 10 bước, hiểu lòng người như lòng bàn tay. Mời đọc
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Cẩu Đạo Bên Trong Người [Dịch]