Chương 659: Thiểu số phục tùng đa số (Miễn phí phiên ngoại)
Lý Mộ đã biết rằng vài câu chân ngôn trong "Đạo Đức Kinh" có thể ảnh hưởng, thậm chí khống chế quy tắc của một phương thiên địa, nhưng hắn không ngờ ngay cả thiên kiếp - thứ quan trọng nhất đối với người tu hành Thập Châu - cũng nằm trong quy tắc này.
Không hề khoa trương khi nói rằng, trong phạm vi chân ngôn có thể ảnh hưởng, Thiên Đạo là hắn, hắn chính là Thiên Đạo.
Tu vi của Cung Vân dù thâm hậu hơn hắn một chút, nhưng nếu hai người thực sự đấu pháp, sinh tử của lão chỉ nằm trong một ý niệm của Lý Mộ.
Lý Mộ không biết điều này có hiệu quả với những chí cường giả đã vượt qua nhiều lần thiên kiếp hay không, nhưng ít nhất trong phạm vi thế lực Thiên Vân thành, chắc chắn không có ai là đối thủ của hắn.
Sau khi Cung Vân vượt qua lôi kiếp, thấy bầu trời không còn dị tượng nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù luôn có cảm giác thiên kiếp đã "thả" mình một mạng vào giây phút mấu chốt, nhưng hiện tại kiếp nạn đã qua, trong vòng một trăm năm tới lão có thể kê cao gối mà ngủ.
Thân hình lão lóe lên, đã tới bên cạnh Lý Mộ, cười nói: "Lý huynh đệ, mau theo ta về Cung gia, hôm nay thoát chết trong gang tấc, nhất định phải hảo hảo ăn mừng một trận!"
Việc Cung Vân vượt kiếp thành công đương nhiên là đại hỉ sự đối với Cung gia, họ mở tiệc linh đình ba ngày tại Thiên Vân thành, bất kỳ ai trong thành cũng có thể tới uống chén rượu mừng.
Trong khi Thiên Vân thành ngập tràn không khí vui tươi, thì tại một thung lũng cách đó vạn dặm.
Một đám mây kiếp kinh khủng ngưng tụ trên bầu trời thung lũng, một bóng người lơ lửng giữa hư không, mặc cho lôi đình đánh xuống vẫn điềm nhiên như không.
Nếu Cung Vân thấy cảnh này chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cằm, bởi vì Lý Mộ mới thăng lên đệ cửu cảnh không lâu, sao lôi kiếp lại giáng xuống nữa? Uy lực của lần lôi kiếp thứ hai mạnh gấp mấy lần lần đầu, một đệ cửu cảnh mới chưa có trăm năm tu hành củng cố mà trực diện lần hai thì chỉ có đường tan xương nát thịt.
Sau khi chịu đựng vài tia sét, Lý Mộ phẩy tay, mây kiếp trên trời liền từ từ tan biến.
Đúng như hắn đoán, hắn có thể lợi dụng quy tắc thiên địa nhưng không thể thay đổi bản chất quy tắc.
Như việc hắn điều khiển các sợi tơ để triệu hồi thiên kiếp, nhưng nếu thực lực bản thân không đủ, hắn vẫn không thể chịu đựng hết toàn bộ lôi đình, nếu cố chống cự đến cùng thì hắn vẫn sẽ thần hình câu diệt.
Cũng may việc giải tán lôi kiếp cũng chỉ nằm trong một ý niệm của hắn.
Lý Mộ nắm chặt nắm đấm, cảm nhận pháp lực trong người tăng thêm một chút. Thiên kiếp là tai họa nhưng cũng là cơ hội, không qua được thì chết, nhưng nếu vượt qua thì pháp lực sẽ thăng tiến vượt bậc. Những tu sĩ vượt qua nhiều lần thiên kiếp tự nhiên sẽ mạnh hơn nhiều.
Dĩ nhiên không có tu sĩ nào muốn dùng thiên kiếp để tu hành, họ nỗ lực tu luyện trong trăm năm chỉ để mong bình yên vượt qua thiên kiếp, đạt được trường sinh. Nếu có thể chọn, e là họ vĩnh viễn không muốn đối mặt với nó.
Ý tưởng lóe lên lúc quan sát Cung Vân đã giúp Lý Mộ tìm ra con đường tu hành mới.
Ý nghĩa của việc khống chế thiên kiếp không chỉ dừng lại ở đó.
Linh khí ở Ngân Hà Tiên Vực cực kỳ nồng đậm, theo lý thì đệ cửu cảnh phải đầy rẫy ra mới đúng, nhưng thực tế là phần lớn tu sĩ đạt tới đệ bát cảnh là liều mạng ép cấp không dám đột phá, vì nguy cơ chết dưới thiên kiếp quá lớn, sơ sảy một chút là công sức mấy trăm năm hóa thành tro bụi.
Nhưng nếu có Lý Mộ bên cạnh, họ sẽ không còn lo bị thiên kiếp đánh chết nữa.
Dù không thể hoàn toàn tự mình vượt qua, thực lực có thể kém hơn một chút so với người tự lực cánh sinh, nhưng chỉ cần số lượng các lần "vượt kiếp" tăng lên, lượng biến rồi sẽ dẫn đến chất biến.
Tin tức Thiên Vân thành chủ Cung Vân vượt kiếp thành công nhanh chóng lan truyền.
Ngay cả ở Ngân Hà Tiên Vực, đệ cửu cảnh cũng đã là một phương hào cường, người vượt qua một lần thiên kiếp lại càng hiếm, điều này khiến uy thế của Cung gia tại Thiên Vân thành tăng lên đáng kể.
Cùng lúc đó, mọi người phát hiện tốc độ thuần thú của Cung gia nhanh hơn trước gấp mấy lần.
Ngay cả dị thú đệ cửu cảnh chưa được thuần phục, đưa vào Cung gia chỉ nửa tháng sau đã ngoan ngoãn như mèo, trong khi trước đây việc này phải mất vài tháng đến nửa năm.
Danh tiếng Cung gia càng bay xa, thu hút hơn tám phần mười các đơn hàng thuần thú ở Bắc Vực.
Ngân Hà Tiên Cung.
Nam tử đang khoanh chân ngồi trên ngai báu mở mắt ra hỏi: "Ngươi nói cái gì, Thiên Vân thành, Cung gia..."
Một thanh niên mặc ngân giáp quỳ phía dưới thưa: "Bệ hạ, Cung gia ở Thiên Vân thành là một gia tộc thuần thú ở Bắc Vực, gia chủ của họ vừa vượt qua lôi kiếp lần hai, cũng thuộc diện những cường giả họ Cung mà bệ hạ lệnh phải lưu tâm."
"Vượt kiếp hai lần..."
Ánh mắt nam tử trên ngai không chút gợn sóng, ngay cả cường giả vượt qua hai mươi lần lôi kiếp còn chẳng lọt vào mắt hắn, huống chi là một kẻ yếu chỉ mới vượt qua hai lần, không thể nào liên quan đến quẻ tượng về sự đại loạn của Tiên Vực.
Dù vậy, sau một lát trầm ngâm, hắn vẫn ra lệnh: "Chọn một vị trí Bách phu trưởng trong trướng của ngươi cho hắn, đưa hắn đến Ngân Hà Tiên Cung."
Hắn từng dùng đại pháp lực tiên tiên đoán thấy, trong tương lai gần sẽ có một người làm lung lay vị trí của hắn, quẻ tượng chỉ ra mọi chuyện bắt đầu từ người họ "Cung".
Dù kẻ yếu ở Thiên Vân thành kia chẳng có vẻ gì liên quan, nhưng cứ đưa hắn đến ngay dưới mắt mình ở Tiên Cung vẫn yên tâm hơn.
Ngân giáp tiểu tướng chỉ đành khom người: "Tuân chỉ."
Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, dưới trướng hắn đã có thêm mấy Bách phu trưởng và Thiên phu trưởng họ Cung, chẳng hiểu sao Tiên Quân dạo này lại ưu ái người họ Cung đến vậy...
Thiên Vân thành.
Cung gia.
Lý Mộ cùng Liễu Hàm Yên dắt tay nhau dạo bước, theo sau là Vãn Vãn và Tiểu Bạch. Lý Mộ hỏi Cung Vân: "Hôm nay Cung huynh mời chúng ta tới là có việc gì?"
Cung Vân mặt đỏ rạng rỡ như có chuyện vui, đáp: "Thực không giấu Lý huynh, ta sắp rời khỏi Thiên Vân thành, lần này là để chào từ biệt huynh."
"Chào từ biệt? Cung huynh định đi đâu?" Lý Mộ tò mò.
Cung Vân chắp tay hướng lên trên, cung kính nói: "Nhờ Tiên Quân hậu ái, ta sắp tới Tiên Cung nhậm chức, nơi này đành nhờ Lý huynh trông nom cho đôi chút."
Ở Ngân Hà Tiên Vực, Ngân Hà Tiên Cung có địa vị như Thần Đô đối với Đại Chu vậy, Cung Vân từ Bắc Vực hẻo lánh mà vào Tiên Cung chính là sự thăng tiến vượt bậc. Lý Mộ cười chúc mừng: "Chúc mừng Cung huynh cao thăng."
Cung Vân khiêm tốn: "Đều nhờ phúc của Lý huynh cả, từ khi quen huynh tới nay, Cung gia liên tục gặp chuyện tốt..."
Lý Mộ ngại ngùng: "Đâu có đâu có..."
Cung Vân ôm quyền: "Trăm sự nhờ Lý huynh trông nom nơi này."
Lý Mộ gật đầu: "Có ta ở đây, Cung huynh yên tâm mà đi."
Dù Cung Vân đi rồi nhưng Cung gia vẫn ở đây, Thiên Vân thành là căn cơ của họ, nơi có mối làm ăn thuần thú khổng lồ. Thiếu Cung Vân, Cung gia không còn đệ cửu cảnh nữa.
Dù không hiểu sao Cung Vân đột ngột được điều đi, nhưng nể tình xưa nghĩa cũ, Lý Mộ vẫn hứa sẽ chiếu cố họ.
Vả lại muội muội của lão là Cung Vũ đã trở thành hảo tỷ muội với nhóm Liễu Hàm Yên, họ thường xuyên qua lại với nhau. Liễu Hàm Yên và mọi người thích nghi nhanh với Tiên Vực thế này, Cung Vũ có công không nhỏ.
Sau khi tiễn Cung Vân, Lý Mộ về Đạo Tông, bắt đầu tính toán cách dùng thiên kiếp giúp mọi người thăng cấp.
Người dưới đệ bát cảnh ngay cả một tia sét cũng không chịu nổi nên không cần bàn, ngay cả đệ bát cảnh chắc cũng chỉ chịu được một tia lôi kiếp nhẹ nhất.
Tia sét đó sẽ khiến họ trọng thương nhưng lại mang lại lợi ích tu vi cực lớn, nhìn chung lợi nhiều hơn hại.
Tiếc là bên cạnh Lý Mộ không có mấy người có đệ bát cảnh, ngoài Bạch Đế đã thăng cấp từ trước thì ngay cả Nữ Hoàng cũng chưa đột phá.
Lúc này Lý Mộ chẳng màng đến chuyện đó, hắn đang gặp một bài toán nan giải.
Huyễn Cơ và Nữ Hoàng cùng xuất quan một lúc, Huyễn Cơ muốn Lý Mộ đi dạo Thiên Vân thành với mình, Nữ Hoàng lại muốn hắn cùng về Thập Châu thăm thú, Lý Mộ chọn bên này thì mất bên kia.
Đang lúc rối bời, Chu Vũ liếc Huyễn Cơ một cái rồi nói: "Nếu đã vậy, cứ theo quy tắc thiểu số phục tùng đa số đi."
Huyễn Cơ hừ một tiếng hỏi: "Thiểu số phục tùng đa số thế nào?"
Chu Vũ nhìn sang bên cạnh hỏi: "Xưng Tâm, A Ly, Mai Vệ, Linh Lung, các ngươi muốn đi đâu?"
Xưng Tâm là tọa kỵ của Chu Vũ, A Ly và Mai đại nhân là thuộc hạ kiêm tỷ muội, Linh Lung là "fan cứng", bốn người đương nhiên ủng hộ nàng không chút do dự.
"Ngại quá, ta thắng rồi..."
Chu Vũ mỉm cười với Huyễn Cơ rồi kéo Lý Mộ đi.
Huyễn Cơ tức tối dậm chân, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ hờn dỗi, dám dùng số đông bắt nạt nàng, trừ phi nàng cũng có phe cánh riêng.
Nàng hầm hầm đi về điện, Hồ Lục từ ngoài bước vào ân cần: "Huyễn Cơ đại nhân, có chuyện gì mà ngài bực bội vậy, ai trêu ngài sao?"
Huyễn Cơ nhìn Hồ Lục, như nhận ra điều gì đó, trong mắt dần hiện lên tia sáng.
Truyện giải trí nhẹ nhàng không áp lực
Đề xuất Ngôn Tình: Đều Trọng Sinh Người Nào Nói Yêu Thương A