Trong núi rừng mênh mông, linh thú gầm rú lao ra, đuổi theo đám người với tốc độ xé gió, dường như muốn nghiền nát bọn họ thành tro bụi.
"Mau, mau dẫn bọn nó tới chỗ Mục ca!"
"Không ngờ đám linh thú này tham ăn đến vậy!"
Phía trước, đám linh thú đông nghịt như kiến cỏ, tiếng thở dốc hòa lẫn tiếng la hét vang vọng. Bọn họ dốc hết sức bình sinh, hướng về một vùng đồi gần đó mà chạy trốn. Bên kia, đã có rất nhiều người đứng thẳng chờ đợi.
Trên đỉnh đồi, một cái linh trận to lớn chậm rãi xoay chuyển, thỉnh thoảng lại có tiếng rồng gầm, voi hú vang vọng, dao động kinh người lan tỏa ra xung quanh.
Mục Trần nhìn đám linh thú bị dẫn dụ tới, số lượng không dưới bốn mươi con, đều là những linh thú cao cấp hung hãn.
"Bất quá, thực lực cỡ này, đối với ta hiện tại, chẳng có gì đáng uy hiếp."
"Tấn công!"
Mục Trần khẽ quát một tiếng, vung tay lên, linh trận chuyển động, một tia quang mang ám kim phun trào, hóa thành hình kim long kim tượng quét tới.
"Ầm Ầm!"
Kim long kim tượng lướt qua, vô số linh thú khổng lồ bị đánh bật ngược trở lại, xương cốt vỡ nát, máu thịt be bét, sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt, tê liệt ngã xuống.
Thế nhưng, số lượng linh thú vẫn còn rất nhiều, vẫn có không ít con nhanh nhẹn tránh thoát được đòn tấn công, gào rống phẫn nộ lao về phía đám thành viên Diệp Bang.
Diệp Khinh Linh vừa định ra tay, thì Lạc Li bên cạnh đã nắm chặt chuôi hắc trường kiếm. Kiếm khẽ rung động, bóng kiếm như xuyên phá không gian.
"Xoẹt Xoẹt!"
Vài con linh thú vừa lao tới, còn cách bọn họ vài trăm trượng, thân hình to lớn bỗng khựng lại, máu tươi bắn tung tóe, thân thể bị xẻ làm hai nửa, chỗ bị chém da thịt nhẵn nhụi như được mài dũa tỉ mỉ.
Mấy thành viên Diệp Bang rung động kinh hãi, ánh mắt nhìn Lạc Li bớt đi vài phần ham muốn, thêm vào đó là vô vàn sự kinh sợ. Bọn họ căn bản không thấy được chuyện gì đã xảy ra, đám linh thú đã bị chém thành hai mảnh, hơn nữa còn ở khoảng cách xa như vậy.
"Nếu đổi đám linh thú này là bọn họ, chắc chắn cái chết sẽ còn thê thảm hơn gấp bội."
"Đi thu hồi đám tinh phách kia lại, những ai ấn ký chưa đủ cấp bốn được ưu tiên đi trước!"
Mục Trần thu hồi linh trận trên không, lớn tiếng nói với đám người Diệp Bang.
Bọn họ vội vàng đáp lời rồi hưng phấn xông lên. Đám linh thú kia thực lực không hề yếu, nếu tự mình đi săn giết một con thôi, cũng đã hao tổn không ít tâm lực. Nhưng có những cường giả như Mục Trần và Lạc Li, mọi chuyện lại trở nên vô cùng đơn giản.
Diệp Khinh Linh nhìn đám thành viên Diệp Bang hưng phấn, cũng khẽ mỉm cười:
"Cám ơn hai người."
Nếu không có sự giúp đỡ của bọn họ, nàng khó lòng đảm bảo tất cả thành viên Diệp Bang đều tăng cấp ấn ký lên cấp bốn, lúc đó sẽ có người buồn bã rời đi, không khí sẽ trở nên vô cùng nặng nề.
Mục Trần lắc đầu, nói:
"Bọn họ có thể tiến vào tới đây, cũng chứng tỏ có tài năng và thiên phú nhất định. Nếu được vào Bắc Thương Linh Viện, ít nhiều gì cũng sẽ có thành tựu. Nếu lại bị đào thải ở khảo nghiệm này thì thật sự rất đáng tiếc."
"Chúng ta hiện tại đã tiếp cận nội vi Bắc Thương Giới, sẽ nhanh chóng đến nơi hội tụ."
Lạc Li nhẹ giọng nói.
"Nơi hội tụ..."
Mục Trần nhíu mày, ở nơi đó, hắn sẽ gặp những nhân vật lợi hại nhất Bắc Thương Giới này. Thật đáng mong chờ.
"Chuẩn bị đi thôi."
Mục Trần nhìn về phía Diệp Khinh Linh.
"Ừm."
Nửa ngày tiếp theo, Mục Trần dẫn dắt bọn họ di chuyển với tốc độ cao nhất. Hiện tại đã đến gần khu đất trung tâm Bắc Thương Giới, do đó, khoảng 70-80% số lượng người ở Bắc Thương Giới đều đã tiến đến gần khu vực hội tụ. Nhân khí đông đúc vô cùng. Nếu có thể đứng trên một ngọn cây hay ngọn núi nào đó gần đây, phóng tầm mắt ra xa cả trăm dặm, cũng chỉ thấy toàn người là người.
Một đường tiến thẳng, Mục Trần cũng gặp không biết bao nhiêu thế lực lớn nhỏ. Mọi người đều mang vẻ mặt phấn khởi, nhanh chóng tiến về mục tiêu cuối cùng của khảo nghiệm Bắc Thương Giới.
"Nơi đó, chính là cánh cổng lớn chân chính của Bắc Thương Linh Viện."
Những người có thể đến được đây đều là những người có bản lĩnh không nhỏ. Ấn ký của họ hầu hết đều cao hơn cấp bốn, tuy không phải hạng chói mắt vô cùng, nhưng cũng đủ để họ có thể thành công tiến vào Bắc Thương Linh Viện.
Mà đám người kia, khi nhìn thấy thế lực Diệp Bang do Mục Trần dẫn đầu, cũng không khỏi kinh ngạc. Bọn họ nhân số không đông, hơn nữa phần lớn thực lực đều không mạnh. "Thật kỳ lạ, một thế lực yếu nhược như vậy, cũng có thể thuận lợi đến được đây? Mà phần lớn đám người cũng vừa đủ có ấn ký cấp bốn?"
Trước những ánh mắt hiếu kỳ đó, Mục Trần cũng không để tâm, dẫn mọi người xuyên qua rừng núi, đến khi hoàng hôn dần buông xuống mới giảm tốc độ, chậm rãi tiến bước.
Mọi người đều mang theo cảm xúc rung động, nhìn về phía trước.
Một cao nguyên trống trải rộng lớn, nhưng lúc này đang chứa đựng biển người đông nghịt, nhìn xa tít tắp đến tận chân trời, cũng có vô số bóng người nhấp nhô di chuyển.
Vô số những dao động linh lực hùng hậu lan tỏa ra.
"Đông như rừng, nhiều như cát bờ biển."
"Đây mới chân chính là quần hùng hội tụ."
Các lộ thiên tài quái tài đến từ khắp nơi trong Đại Thiên Thế Giới, xuyên qua Bắc Thương Giới, hội tụ tại khu vực trung tâm này. Chỉ có những kẻ đủ sức tỏa sáng giữa biển người nơi đây, mới chân chính là ngôi sao.
"Người đông thật a."
Vương Thịnh than thở. Bọn họ thấy rõ, ở cái khu vực này, thực lực Linh Luân Cảnh hậu kỳ có thể nói là quơ tay bốc được cả nắm. Thậm chí cả cường giả Thần Phách Cảnh cũng nhan nhản khắp nơi.
"Chúng ta vào đó thôi."
Mục Trần nghiêng đầu nhìn biển người, nhanh chóng cùng với hai nàng Lạc Li và Diệp Khinh Linh dẫn Diệp Bang tiến vào.
Nhưng bọn họ đi chưa được mấy bước, thì phía trước có mười mấy người xúm xít lại, ánh mắt bất hảo quét lên quét xuống, nhìn đám người Mục Trần, hầu hết đều nhìn chằm chằm vào Lạc Li.
Nhân số Diệp Bang không đông, đa số lại có thực lực quá kém, Linh Luân Cảnh sơ kỳ đầy rẫy. Đã vậy, lại có một cô nương hấp dẫn như Lạc Li, thì dĩ nhiên khó tránh khỏi những kẻ mưu đồ bắt nạt.
"Ha ha, sao mà mỹ nữ thế này lại chui vào cái thế lực nhỏ bé yếu ớt vậy? Hay là qua Mặc Bang chúng ta đi, có chúng ta bảo vệ, tuyệt đối chẳng ai dám động tay vào người đẹp!"
Đám người này thực lực khá tốt, hai người đi đầu thực lực cũng là Thần Phách Cảnh trung kỳ, bọn chúng đang cười tủm tỉm nhìn Mục Trần.
Chung quanh nghe thấy náo động, cũng nhìn qua bên này. Nhưng khi thấy được cô nương Lạc Li bên cạnh Mục Trần, phần lớn đều tỏ ra cổ quái, thương cảm nhìn mấy tên không biết trời cao đất dày đang đứng cản đường kia, trong ánh mắt cũng có một chút hả hê xem kịch vui.
Mục Trần hơi nhíu mày, Lạc Li bên cạnh bình thản nắm lấy chuôi hắc trường kiếm.
"Bùm!"
Ngay khi nàng định ra tay, tên hống hách kia đột nhiên bay lên, rồi ngã gục xuống đất, lăn vài vòng. Nhất thời, hắn nổi giận đỏ mặt gào lên:
"Ai?"
Bất quá, tiếng gào vừa chui ra khỏi miệng, thì hai mắt hắn nhìn thấy bóng người u ám bên kia, liền rụt cổ lại, lí nhí:
"Thủ lĩnh..."
Bóng người gầy gầy kia thì chẳng đếm xỉa gì đến hắn, mà quay sang Lạc Li, ôm quyền tạ lỗi:
"Thật có lỗi, thủ hạ của ta miệng ăn mắm ăn muối, không biết chuyện, mong Lạc Vương không để bụng."
Tên hống hách kia vừa nghe thấy mấy lời này, liền toát mồ hôi. Dù hắn không phải là người tham gia Linh Lộ, nhưng rõ ràng chữ "Vương" trong Lạc Vương đủ để thể hiện nàng ta là loại khủng bố nào. Đó chính là những vĩ nhân đỉnh cấp của Linh Lộ, ngay cả thủ lĩnh Thần Phách Cảnh hậu kỳ của hắn cũng chưa có tư cách nhận được đánh giá đó...
Nam tử gầy gầy nọ cũng vừa liếc qua Mục Trần bên cạnh nàng. Khi thấy rõ khuôn mặt tuấn tú kia, hắn ngẩn ra, rồi tròn mắt kinh hãi.
"Ngươi biết ta?"
Biểu hiện đó không thể thoát khỏi sự quan sát tinh tế của Mục Trần, hắn kinh ngạc hỏi lại.
"Ha ha... Huyết Họa Giả Mục Trần, ta sao lại không biết."
Tên kia tỏ ra lúng túng, gượng cười:
"Hồi huyết họa năm xưa ở Linh Lộ, ta suýt nữa cũng bị dính vào..."
Hắn vẫn còn nhớ rõ cái ngày huyết tinh ngập trời đó, mà người trước mặt đây chính là kẻ gây ra thảm họa đó.
"Ồ! Việc đó thật ra ta cũng xin lỗi vậy."
Mục Trần cười cười.
Tên nam tử nọ toát mồ hôi trán, chẳng dám trả lời Mục Trần cái gì. Trong mắt hắn, thiếu niên bề ngoài ôn hòa tốt bụng này so với vị Lạc Vương bên cạnh còn đáng kinh sợ hơn.
"Sau này quản giáo thủ hạ cho tốt, tránh gây họa đến thân."
Mục Trần cười nhạt, rồi dẫn người đi vào đám đông trước mặt, biến mất.
"Thủ lĩnh... tên kia là ai vậy? Bất quá thực lực chỉ ngang ngửa ta, sao lại có thể nói chuyện với ngươi như thế?"
Thấy đám người Mục Trần đã đi mất, tên hống hách vừa nãy liền cất tiếng trộm hỏi.
"Con mẹ nhà ngươi!"
Nhìn qua hắn, nam tử gầy gầy không đánh thì cũng tung một đá, đạp hắn văng đi.
"Sát tinh kia mà ngươi cũng dám chọc vào, ngươi con mẹ nó chán sống, lão tử còn muốn sống lâu thêm vài ngày đó!"
Sự xôn xao phía sau đó cũng không ảnh hưởng gì đến Mục Trần, hắn dẫn đám người tiếp tục đi tới phía trước.
Ở đây cũng không phải chen chúc lộn xộn, mà có những thế lực cường đại, thực lực hơn xa khu vực bên ngoài kia, bọn họ chiếm cứ đất đai địa thế, khiến người ngoài không dễ đặt chân vào.
"Bọn họ xem như là một trong những thế lực nhất lưu của Bắc Thương Giới này."
So với bọn họ, đoàn người của Mục Trần có vẻ khá kỳ lạ, thu hút không ít sự chú ý.
Ngoại trừ một số ít người nghi hoặc ra mặt, thì phần lớn đều đưa ánh mắt phức tạp nhìn về cô nàng Lạc Li bên cạnh hắn.
"Người kia, quả nhiên đã xuất hiện."
Một góc hướng tây bắc, nơi quần hùng hội tụ, có hai người ngồi thẳng lưng ngay ngắn. Đột nhiên cả hai bật dậy, khí tức hùng hồn phóng ra, khiến cho vô số người giật mình nhìn lại.
"Mục Trần!"
Cả hai phát ra dao động kinh người, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt Mục Trần, tiếng nói căm hờn vang vọng không trung.
"Không ngờ ngươi cũng dám xuất hiện!"